Ngột ngạt. Khô khốc. Và bức bối.
Đó là những cảm giác đầu tiên ập đến khi ý thức của Tuệ Lâm từ từ bị kéo tuột về thực tại. Một luồng không khí hầm hập, nặng nề đè lên lồng ngực khiến cô khó nhọc kéo hàng mi nặng trĩu. Khứu giác của cô lập tức bị tấn công bởi một thứ mùi xa lạ, hỗn tạp: không phải mùi giấy vụn hay mùi hóa chất tẩy rửa quen thuộc của phòng lab. Đó là sự pha trộn nồng nặc giữa mùi băng phiến (long não) đuổi gián, mùi dầu cù là ngai ngái, và hơi gỗ lim ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cổ bế khí. Cô khẽ nhăn mặt, định cựa mình. Nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt từ mạn sườn và phía sau gáy truyền đến như có ai dùng búa tạ nện thẳng vào hộp sọ. Cơn đau chân thực và dữ dội đến mức khiến cô ứa nước mắt sinh lý, các thớ cơ vô thức co rút lại. Cùng lúc đó, một khối ký ức xa lạ, khổng lồ như dòng lũ mùa mưa đổ ập vào đại não cô, càn quét, gào thét rồi cưỡng chế dung hợp với linh hồn của Nguyễn Tuệ Lâm. Những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua: những con người mặc áo bà ba, những lời chửi bới cay nghiệt, cảm giác uất ức tuyệt vọng tột cùng.
Sài Gòn, năm 1932. Khu Chợ Lớn sầm uất, nhộn nhịp tiếng xe tay kéo lạch cạch. Huỳnh Kim Lý, mười chín tuổi. Nhị tiểu thư của một gia tộc từng vinh hiển với nghề dệt lụa, nay đang đứng trên bờ vực phá sản thê thảm. Mẹ ruột mất sớm, cha già vừa bị đột quỵ liệt giường cấm khẩu. Trong trí nhớ mới được cấy ghép này, nguyên chủ vừa trải qua một trận cãi vã nảy lửa dẫn đến xô xát. Cô bị ép ngã, đập đầu vào cây cột gỗ lim giữa nhà, máu chảy ròng ròng mà lịm đi. Nguyên nhân là vì cô đã dùng mạng sống của mình để phản đối cuộc hôn nhân gán nợ, trị giá hai ngàn đồng bạc trắng, với một lão bá hộ sáu mươi tuổi ở Gò Công, ho lao lụ khụ.
Tuệ Lâm mở bừng mắt. Hơi thở cô trở nên dồn dập, ngắt quãng. Lồng ngực phập phồng kịch liệt. Đập vào mắt cô là một lớp mùng tuyn màu cháo lòng, dệt bằng sợi bông thô ráp. Ánh nắng trưa hè hắt qua những khe cửa chớp bằng gỗ sơn màu xanh lục bong tróc, soi rõ những thanh xà gồ bám đầy bồ hóng trên trần nhà. Tiếng quạt trần ba cánh bằng nhôm rỉ sét kêu cọt kẹt từng nhịp mệt mỏi. Từ dưới con hẻm nhỏ vọng lên tiếng lanh canh quen thuộc của xe hủ tiếu gõ và tiếng rao lanh lảnh:"Ai bánh bò, bánh da lợn, xôi vò nước dừa hông..."
"Không... không thể nào..." Tuệ Lâm thều thào, giọng nói phát ra từ cổ họng thanh mảnh, xa lạ.
Sự hoảng loạn ập đến như một cơn sóng thần nuốt chửng lấy lý trí Tuệ Lâm. Cô bật dậy, nhưng cơn chóng mặt khiến cô ngã vật xuống giường. Hai bàn tay cô túm chặt lấy lớp nệm xơ dừa thô ráp. Cô bấu móng tay vào da thịt mình, bấu mạnh đến mức tứa máu. Đau. Cảm giác đau đớn là thật.
Không có camera ẩn. Không có chương trình thực tế nào. Cũng không phải là một giấc mơ do hôn mê.
“Mình xuyên không? Xuyên về năm 1932? Một thời đại còn chiến tranh loạn lạc, không có kháng sinh, không có internet, không có bất cứ ai quen thuộc... Mình sẽ chết mất, mình sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi sao?” Sự điềm tĩnh mà cô luôn tự hào bỗng chốc vỡ nát. Nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới của mình khiến toàn thân Tuệ Lâm run lên bần bật. Nước mắt trào ra, sống mũi cay xè. Dẫu có lăn lộn trên đời bao nhiêu năm, dẫu có gai góc đến đâu, cô vẫn chỉ là một cô gái. Việc bị ném vào một thân xác khác, mang trên lưng khoản nợ khổng lồ và nguy cơ bị bán cho một lão già bằng tuổi ông nội mình vào ngày mai... điều này nằm ngoài sức tưởng tượng và khả năng chịu đựng của bất kỳ ai.
Cô há miệng thở dốc, cảm giác như sắp chết ngạt.
"Cô Ba! Trời đất thánh thần ơi, cô Ba tỉnh rồi!"
Một tiếng nức nở vỡ òa đột ngột vang lên, cắt đứt cơn hoảng loạn của cô.Từ ngoài cửa, một đứa con gái trạc mười lăm tuổi chạy ào vào. Nó mặc bộ đồ bà ba nâu non bằng vải úa màu, ống quần xắn cao để lộ đôi chân trần đen nhẻm. Nó nhào tới bên mép giường, hai tay bám chặt lấy thành giường gỗ, nước mắt nước mũi tèm lem, cả người cũng run lên y hệt như cô.
Đó là Mận – con hầu thân cận nhất của Kim Lý.
"Con tưởng cô bỏ con đi luôn rồi! Hồi sáng bà Tư còn dặn người đi mua chiếu cói để liệm... Con sợ muốn rớt tim ra ngoài!" Mận khóc nấc lên, giọng Nam Bộ đặc sệt, ngọng nghịu, định với tay lên sờ trán cô nhưng lại rụt về vì sợ.
Tiếng khóc rống của con bé vô tình kéo Tuệ Lâm trở lại thực tại. Cô nhìn chằm chằm vào Mận, nhìn những nếp áo vải thô kệch, nhìn căn phòng ngập mùi mốc meo.
Khóc lóc có ích gì không? Nếu mình cứ ngồi đây run rẩy, ngày mai kiệu hoa tới, bọn gia đinh sẽ trói mình lại như một con lợn chuẩn bị đem đi xẻ thịt, quăng lên xe đưa xuống Gò Công. Mình sẽ chết dần chết mòn trong xó xỉnh của một gã bá hộ ho lao, bị đánh đập, bị hành hạ. Bản năng sinh tồn mãnh liệt của một đứa trẻ mồ côi từng phải bươn chải giành giật từng miếng ăn bắt đầu trỗi dậy, chiến đấu kịch liệt với sự sợ hãi. Tuệ Lâm hít vào một hơi thật sâu, gồng cứng toàn bộ cơ bắp để ngăn sự run rẩy. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân bằng kinh nghiệm nhiều lần xử lí khủng hoảng công việc để ép mình phải tỉnh táo.
Mận giật thót mình, vội vàng chùi nước mắt: "Dạ... dạ cô Ba đợi con."
Trong lúc con bé lật đật chạy đến cái bình tích bằng sành, Tuệ Lâm hất tấm chăn mỏng ra, đặt hai bàn chân trần xuống nền gạch bông mát lạnh. Cô vịn tay vào thành giường, đứng lên một cách lảo đảo. Đầu gối cô nhũn ra vì sợ và yếu, nhưng cô cắn răng ép mình bước tới chiếc gương bầu dục lớn tráng thủy ngân ố mờ đặt ở góc phòng. Hình bóng phản chiếu trong gương khiến cô khựng lại. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, sống mũi cao, đôi môi mỏng tái nhợt nhưng lại toát lên một vẻ kiêu kỳ bẩm sinh. Làn da trắng trẻo của một tiểu thư khuê các. Trên trán là một cục sưng to rỉ máu, được băng bó vô cùng cẩu thả. Cô đưa tay sờ lên khuôn mặt xa lạ ấy. Cảm giác ấm nóng của da thịt truyền đến đầu ngón tay.
Tuệ Lâm rũ mắt. Nỗi sợ hãi vẫn còn cuộn trào trong dạ dày, nhưng cô biết mình không còn đường lui. Nguyễn Tuệ Lâm của năm 2026 đã kẹt lại đây. Từ giờ phút này, cô phải sống dưới cái tên Huỳnh Kim Lý. Phải tìm cách giữ lấy cái mạng này trước, rồi mọi chuyện tính sau. Cô đón lấy ly nước từ tay Mận, bàn tay cầm ly vẫn còn hơi run rẩy, nhưng cô cố tình nâng bằng cả hai tay để giấu đi sự yếu đuối đó. Cô nhấp từng ngụm nhỏ, để nước từ từ thấm vào cuống họng.
"Dọn dẹp cái phòng này đi. Mở cửa sổ ra cho thoáng," Kim Lý hạ giọng, cố gắng để nhịp thở của mình trở nên bình thường.
"Và đi tìm cho tôi bộ đồ nào sạch sẽ, màu nhã nhặn một chút. Đừng lấy mấy bộ lòe loẹt."
"Cô Ba... cô tính chiều nay lên kiệu thiệt hả cô?"
Mận mếu máo, nhìn cô bằng ánh mắt đầy bi thương. Kim Lý siết chặt chiếc ly sứ trong tay. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười vô cùng gượng gạo, nhợt nhạt nhưng lại mang theo sự cố chấp, quật cường đến cực đoan của một kẻ bị dồn vào chân tường.
"Họ đến đón, mình dĩ nhiên phải tiếp. Nhưng ai mua ai bán... thì chưa biết được đâu."
Sài Gòn năm 1932 đang sục sôi dưới ánh mặt trời gay gắt. Và trong căn phòng u ám này, một linh hồn đến từ tương lai đang chắp vá lại từng mảnh vỡ của sự sợ hãi, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tồn khốc liệt nhất cuộc đời mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
