Thành phố Hồ Chí Minh, một đêm cuối tháng Tư năm 2026.
Bên ngoài lớp cửa kính cường lực dày hai lớp, cái nóng hầm hập của đợt nắng hạn kỷ lục dường như vẫn đang thiêu đốt mặt đường nhựa dẫu đồng hồ đã điểm mười một giờ khuya. Nhưng bên trong phòng vô trùng của Bảo Tàng Lịch Sử thành phố, nhiệt độ luôn được duy trì ở mức 20 độ C, lạnh ngắt, khô khan và tĩnh mịch. Âm thanh duy nhất vang lên đều đặn là tiếng rè rè khe khẽ của hệ thống thông gió trung tâm.
Nguyễn Tuệ Lâm, hai mươi tám tuổi, Thạc sĩ ngành Bảo tồn và Phục chế Di sản văn hóa, đang cúi gập người trên bàn làm việc bằng thép không gỉ. Dưới ánh đèn rọi Halogen trắng lóa không hắt bóng, cô cẩn thận dùng chiếc nhíp chuyên dụng gắp từng sợi chỉ vàng mỏng hơn sợi tóc, tỉ mẩn đính lại lên vạt của một chiếc áo dài tân thời. Khuôn mặt thanh tú của cô bị che khuất một nửa sau lớp khẩu trang y tế, nhưng quầng thâm nhạt dưới đôi mắt đen láy thì không thể giấu đi đâu được. Đã ba đêm liên tiếp cô cắm trại tại phòng lab, sống lay lắt bằng cà phê đen không đường và mấy chiếc bánh quy nhạt thếch.
“Chốt xong dự án này là mình phải xin nghỉ phép đi ngủ bù ba ngày ba đêm mới được.”
Tuệ Lâm thầm nghĩ, khẽ đặt chiếc nhíp xuống rồi xoa bóp vùng gáy đang căng cứng như dây đàn. Sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Tây, mồ côi cha mẹ từ năm mười tuổi, Tuệ Lâm phải sống nương tựa vào người họ hàng xa. Bữa đói bữa no đã rèn giũa cho cô một nội tâm tĩnh lặng, gai góc và bươn chải. Trước khi rẽ ngang sang con đường nghiên cứu hàn lâm vì đam mê mãnh liệt với cổ phục, cô từng có bốn năm làm chuyên viên thu mua và điều phối xưởng cho một công ty dệt may lớn. Công việc ngày ngày phải đối phó với những tay lái buôn vải vóc sành sỏi, quản lý tiến độ gia công gắt gao và xử lý hàng ngàn mét vải lỗi đã dạy cô hiểu rõ giá trị của đồng tiền. Chính vì nhận ra ngành công nghiệp thời trang nhanh đang dần bóp nghẹt những giá trị thủ công truyền thống, cô mới quyết tâm học lên Thạc sĩ, tìm về mảng phục chế di sản. Tuệ Lâm không mộng mơ. Với cô, tình yêu hay những lời hứa hẹn đều là thứ bong bóng xà phòng. Một công việc ổn định, một cuốn sổ tiết kiệm và khả năng tự lo liệu cho bản thân mới là thứ mang lại cảm giác an toàn. Trải đời sớm rèn cho Tuệ Lâm một cái đầu lạnh và tư duy thực tế đến mức hơi thực dụng. Dù vậy, cô không hề khô khan. Bước ra khỏi phòng lab, Tuệ Lâm vẫn mang trọn sức sống của một cô gái U30 vui vẻ, tếu táo và luôn nỗ lực cho những mục tiêu lớn của riêng mình.
Cô vươn vai, hít một hơi sâu mùi hóa chất bảo quản quen thuộc, rồi đeo lại chiếc kính lúp. Ánh mắt cô tập trung cao độ vào điểm nhấn đặc biệt nhất của hiện vật trên bàn: một mặt ngọc bích nạm vàng được dùng làm khuy áo ở phần cổ, chạm khắc hình chim phượng hoàng đang tung cánh. Chiếc áo này là một kỷ vật vô danh được khai quật từ nền móng của một căn nhà cổ ở khu Chợ Lớn, Sài Gòn. Chất liệu vải Lãnh Mỹ A dẫu đã trải qua gần một thế kỷ vùi lấp dưới lớp đất ẩm thấp, bị cháy sém một góc, nhưng vẫn giữ được độ bóng bẩy như da voi non, đen nhánh và mềm mại đến kinh ngạc.
"Kỹ thuật khảm ngọc và đính cườm của thập niên ba mươi quả thực tinh xảo," Tuệ Lâm lẩm bẩm, ngón tay bọc găng cao su y tế khẽ lướt qua bề mặt phiến ngọc láng mịn. "Các thợ kim hoàn bây giờ dẫu có máy móc cắt gọt hỗ trợ cũng khó mà giữ được cái hồn tĩnh tại thế này. Khuy ngọc bích chạm tay nguyên khối, chủ nhân của nó nếu không phải nhà tư bản Đông Dương thì cũng là tiểu thư của một gia tộc hào môn."
Đột nhiên, bản tin dự báo thời tiết trên màn hình máy tính phụ đặt góc phòng nhấp nháy dòng cảnh báo màu đỏ rực, ngắt ngang dòng suy tưởng của cô:
Tuệ Lâm hoảng hốt đẩy mạnh ghế đứng dậy. Phản xạ của một người làm dự án, luôn đặt tiến độ công việc lên đầu khiến cô luống cuống. Máy hỏng thì Bảo tàng sửa, nhưng nếu tia laser đang bị nhiễu loạn kia bắn hỏng cấu trúc của cổ vật độc bản, cộng thêm toàn bộ dữ liệu quét 3D biến mất, thì công sức nửa năm trời thức đêm thức hôm của cô coi như đổ sông đổ bể.
"Đừng có báo lúc này chứ, mình còn chưa bấm 'Save' mà!" Cô nghiến răng, định lao tới dập cầu dao tổng đặt ở vách tường. Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa quay người, một luồng sáng xanh lè từ đầu phát tia laser của cỗ máy đột ngột chệch hướng. Nó không bắn vào tấm lụa đen, mà quét thẳng vào chiếc khuy ngọc bích chạm hình phượng hoàng trên bàn. Chỉ trong một cái chớp mắt, phiến ngọc bích vốn nằm im lìm hàng thế kỷ bỗng cộng hưởng với tần số của tia laser. Nó phát ra một luồng sáng chói lòa, rực rỡ đến mức khiến Tuệ Lâm phải nhắm nghiền mắt lại. Khối ngọc tản ra một thứ sóng từ trường vô hình nhưng đặc quánh, làm biến dạng cả không gian xung quanh bàn làm việc, tạo thành những gợn sóng méo mó trong không khí.
"Nguy hiểm!"
Lý trí cô gào thét báo động. Bất chấp nhiệt độ đang tăng vọt, Tuệ Lâm vồ lấy tấm vải sợi thủy tinh cách nhiệt chuyên dụng đặt cạnh đó, định lao đến trùm kín lên chiếc áo cổ để dập tắt phản ứng. Nhưng ngay khi đầu ngón tay cô vừa sượt qua bề mặt ngọc bích đang nóng rực, một dòng điện cường độ cao kết hợp với lực hút từ trường mạnh khủng khiếp đã tóm chặt lấy cô.
Xẹt!
Toàn thân Tuệ Lâm cứng đờ. Cảm giác lúc này hoàn toàn không giống bị điện giật thông thường. Nó không tê buốt ở bề mặt da, mà giống như hàng triệu tế bào trong cơ thể cô đang bị xé rách ra từng mảng và hút tuột vào một hố đen khổng lồ. Lồng ngực cô bị ép chặt đến mức không thể nạp thêm một chút oxy nào. Tai cô ù đặc đi, chỉ còn lại một tiếng rít the thé xé toạc màng nhĩ. Ý thức của cô bắt đầu vỡ vụn. Trong giây phút cuối cùng trước khi bóng tối tuyệt đối nuốt chửng mọi thứ, não bộ của Tuệ Lâm chỉ kịp lóe lên một nỗi sợ hãi tột cùng xen lẫn sự bất lực oán thán:
“Chẳng lẽ…Mình sẽ chết ở đây sao? Tiền tiết kiệm trong ngân hàng còn chưa kịp xài, dự án còn chưa xong, cuộc sống này vẫn chưa kịp hưởng thụ... Cứ thế này mà biến mất sao?”
Bóng tối ập xuống, mang theo sự tĩnh lặng chết chóc. Căn phòng vô trùng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lẽo ban đầu khi hệ thống điện dự phòng được bật lên. Dưới ánh đèn led vàng vọt leo lét, chiếc áo dài cổ vẫn nằm im lìm trên bàn thép. Nhưng mặt ngọc bích nạm vàng hình phượng hoàng thì đã vỡ nát thành những hạt bụi lấp lánh, từ từ tan biến vào hư không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
