Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Kỷ Siêu nhìn theo bóng dáng Giang Như Ý bước vào phòng tiệc riêng, di động trong túi bất ngờ đổ chuông.
Hắn lấy ra xem, rồi cúi đầu liếc nhìn đồng hồ.
Sau đó quay đầu nói với Tống San San:
“Anh có việc gấp ở công ty cần phải xử lý, anh lên phòng trên làm một lát. Em cứ tiếp khách trước đi.”
Tống San San cuống quýt kêu lên:
“Không được đâu, lát nữa con tỉnh dậy thì sao? Một mình em xoay sao nổi chứ!”
Kỷ Siêu có chút mất kiên nhẫn:
“Con quấy thì dỗ nó thôi! Được rồi, anh có việc gấp thật, lát nữa sẽ xuống lại mà!”
Nói rồi quay người đi lên lầu.
Tống San San nhìn theo bóng lưng hắn đi khuất dần, nước mắt lưng tròng, tủi thân đến mức khóe mắt đỏ hoe.
…
Giang Như Ý vừa ngồi vào phòng tiệc thì có người gọi.
Cô quay đầu nhìn lại, là Đàm Phỉ.
“Đàm Phỉ, cậu cũng đến à.”
Ba người bọn họ — Giang Như Ý, Đàm Phỉ và Tống San San — học chung với nhau cùng khu nhà thời cấp ba, nên cũng khá thân thiết.
Gặp nhau hôm nay, cô cũng không có quá bất ngờ.
“Như Ý, đi với tớ một lát, mình có chuyện muốn hỏi.”
Đàm Phỉ kéo cô rời bàn, đi thẳng ra cửa.
Thấy bên ngoài vẫn đông người, cô dứt khoát kéo Như Ý lên lầu.
Các phòng trên lầu đều mở sẵn.
Đàm Phỉ tùy tiện chọn một phòng, kéo Như Ý vào trong, rồi còn bước thẳng vào nhà tắm, đóng cửa lại.
Cái kiểu lén lút ấy nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Giang Như Ý bật cười:
“Cậu rốt cuộc muốn hỏi gì mà thần thần bí bí thế?”
Đàm Phỉ nhìn cô nghiêm túc:
“Như Ý, mình hỏi thật, cậu còn có muốn quay lại với anh mình không?”
Giang Như Ý bật cười:
“Đàm Phỉ, cậu nói cái gì vậy? Anh cậu kết hôn rồi mà, mình sao có thể chen chân vào hôn nhân người khác được chứ?”
“Nhưng lần trước ảnh còn đứng ngoài nhà vệ sinh chờ cậu mà… Ý mình là, cậu có phải vẫn chưa quên được ảnh không?”
“Chuyện chúng mình đã là quá khứ, không còn gì để vương vấn nữa.”
Cô cười nhẹ, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, không có chút gợn sóng nào.
Đàm Phỉ nghe xong thì không giấu được vẻ thất vọng.
“Mình nói thật nhé, cái cô gái tên Trương Hiểu Hiểu đó, thật chẳng ra làm sao đâu!”
“Từ lúc cưới về, anh mình chưa từng có một ngày nào yên thân, ngày nào hai người cũng cãi nhau ầm nhà lên.”
“Cô ta đi công tác thì chớ, đằng này mấy hôm nay còn không thèm về nhà ngủ, chẳng biết lang thang ở đâu!”
Giang Như Ý cười cười, không nói gì.
Nghe người ta sống không hạnh phúc, cô lại cảm thấy thật yên lòng.
Đàm Phỉ vẫn lải nhải kể lể nỗi bực dọc với Trương Hiểu Hiểu, còn nói bóng nói gió muốn Giang Như Ý làm chị dâu tương lai.
Bỗng nhiên, Giang Như Ý cau mày.
Cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ từ ngoài cửa.
Giang Như Ý kéo tay Đàm Phỉ, ra hiệu im lặng bằng một ngón tay đặt trước môi.
Từ ngày bắt đầu ăn rau trái trong không gian kia, cô không chỉ có sức khỏe tốt hơn, mà thính giác cũng nhạy hơn hẳn người thường.
Đàm Phỉ cũng cảm thấy không ổn, lập tức nín thở, không dám thở mạnh.
Đang định mở cửa đi ra thì bên ngoài vang lên giọng nói mập mờ:
“Yêu tinh nhỏ, sao em lại chọn lúc này hẹn gặp anh, cũng biết chọn thời điểm ghê.”
Một giọng đàn ông trẻ tuổi, nghe ra còn mang theo chút kích động.
“Sao hả? Sợ vợ phát hiện à? Đúng là đồ nhát gan!”
Một giọng phụ nữ kiều mị cười khúc khích.
“Anh mà sợ cô ta cái gì chứ? Em đưa đến tận miệng rồi, anh sao có thể khách sáo?”
Lời vừa dứt, tiếng thở dốc đầy ám muội của người phụ nữ lập tức truyền đến tai của Đàm Phỉ.
Cô suýt nữa hét toáng lên, nhưng cố gắng cắn chặt môi, không để phát ra nửa tiếng động.
Không xong rồi! Họ vô tình xông vào nhầm phòng!
Bên ngoài rõ ràng là một màn… kích chiến đang diễn ra.
Nếu giờ đi ra, không khéo bị hiểu lầm là rình trộm thì nhục chết!
Đàm Phỉ hồi hộp đến mức cô không biết phải làm sao.
Giang Như Ý đứng bên cạnh thì sắc mặt lạnh tanh.
Bằng vào thính giác nhạy bén, cô đã nhận ra hai giọng nói đó là ai.
Cảm giác kinh tởm dâng lên tận cổ.
Hai người đều có gia đình, thế mà lại dám phản bội, không chút xấu hổ!
Càng đáng giận hơn khi lại chọn đúng nơi cô — một phụ nữ độc thân đàng hoàng — mà bày cái trò mèo mả gà đồng này!
Cô không thể nhịn nổi nữa rồi!
Giang Như Ý giơ chân lên, đạp mạnh vào cánh cửa nhà tắm trước mặt.
“Rầm!” – Một tiếng động lớn vang lên.
Gã đàn ông bên trong giật mình, chân mềm nhũn, đổ ập lên người người phụ nữ.
“Ai da! Làm sao thế?”
Giọng phụ nữ khó chịu vang lên.
“Có người, chạy mau!” – Gã đàn ông vội vàng.
Đúng là khách sạn xây tốt, cửa bị đá mạnh mà vẫn không bung ra.
Giang Như Ý lại giơ chân định đạp thêm cú nữa thì bị Đàm Phỉ kéo lại.
Cô nhanh tay vặn chốt cửa, “lạch cạch” một tiếng – cửa mở.
Giang Như Ý dẫn đầu xông ra ngoài.
Tiếc là ngoài kia đã trống trơn.
Chỉ còn lại ga giường rối tung và cửa phòng chưa khép.
“Chạy cũng nhanh đấy!” – Cô hừ một tiếng đầy khó chịu.
Đàm Phỉ nhìn cô kinh ngạc:
“Như Ý, cậu biết họ là ai à?”
“Nghe giọng thấy quen quen.”
Nghe vậy, mí mắt Đàm Phỉ giật giật.
Thật ra, cô cũng cảm thấy giọng nữ vừa rồi rất quen.
Nghe cứ như… Trương Hiểu Hiểu — chị dâu cô.
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, tim cô như rơi xuống vực.
Cô vốn đã không thích Trương Hiểu Hiểu, luôn cảm thấy người này không xứng làm chị dâu mình.
Nhưng cô chưa từng nghĩ, Trương Hiểu Hiểu lại dám phản bội anh cô như vậy!
Tuy nhiên, cô cũng chỉ mới nghe giọng, chưa tận mắt thấy người.
Biết đâu chỉ là người có giọng nói giống thôi.
Chứ nếu đúng là Trương Hiểu Hiểu thật… thì đúng là cẩu huyết hết chỗ nói!
Vì trong lòng có chút suy đoán, Đàm Phỉ cũng không còn tâm trạng ở lại.
Cô quay sang Giang Như Ý:
“Như Ý, chắc sắp bắt đầu bữa tiệc rồi, tụi mình xuống đi!”
“Ừm.”
Có khi từ lúc Tống San San đang mang thai, Kỷ Siêu đã ngoại tình rồi.
Tống San San là bạn thân lớn lên cùng cô từ nhỏ, cũng là người bạn mà cô yêu quý nhất.
Về tình về lý, cô đều không thể để bạn thân tiếp tục bị lừa dối.
Giang Như Ý khẽ nhíu mày, lặng lẽ theo sau Đàm Phỉ đi xuống.
Đàm Phỉ bước rất nhanh, trong miệng còn lẩm bẩm:
“Mình thấy hôm nay Tống San San với Kỷ Siêu mời khá đông bạn bè, không biết trong đám đó có ai mình quen không. Mình phải đi xem cho rõ.”
Nói rồi cô vội vàng đi về phía phòng tiệc.
Giang Như Ý không đuổi theo, mà đứng lại ở khúc ngoặt gần đó.
Từ đây, cô có thể thấy rõ toàn cảnh.
Đứa bé đã tỉnh, đang khóc không ngừng trong lòng Tống San San.
Cô vừa dỗ con luống cuống, vừa phải tiếp khách, miệng vẫn nở nụ cười xã giao.
Mẹ chồng cô ta — bà Giang — cũng đứng đó, không hề phụ giúp bế cháu, chỉ biết lầm bầm:
“Nhìn xem, sữa thì loãng như nước, con không đủ no thì khóc là phải!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






