Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Viễn Chu dẫn theo Trần Nguyên, Trương Thiết Quân, Trần Nhân Nhân cùng vài người nữa, đứng từ xa trên đài cao của căn cứ, lặng lẽ quan sát phía triều xa.
Sau tận thế, bầu trời chẳng còn xanh, đâu đâu cũng chỉ còn lại một màu xám xịt u ám.
"Vừa rồi có một nhóm người sống sót từ căn cứ nhỏ bên ngoài tới xin nương náu, tôi đã sắp xếp chỗ ở cho họ rồi." Trần Nguyên giơ tay chỉ về phía xa, kể lại tình hình mà mình nắm được.
"Theo lời họ kể thì gần đây có một căn cứ du mục, di chuyển liên tục. Nhóm người đó không chỉ cướp bóc vật tư khắp nơi, mà còn chuyên đi bắt người để ăn thịt."
"Thứ súc sinh khốn kiếp! Không bằng loài thú!"
"Nếu để tôi gặp, nhất định phải cho chúng biết thế nào là địa ngục!"
Trần Nguyên lộ rõ vẻ lo lắng: "Nhưng bọn chúng có súng, còn có nhiều dị năng giả, hơn nữa cách nơi này không xa."
"Có súng à?" – mọi người nhất thời giật mình.
Vũ khí nóng là thứ cực kỳ hiếm, trong căn cứ hiện tại cũng chỉ có mỗi Lục Viễn Chu là có một khẩu súng – mà đạn thì phải dè xẻn từng viên, đâu thể lãng phí.
Lục Viễn Chu khẽ cau mày: "Xem ra bọn này không đơn giản."
Có thể có được súng, hoặc là quân đội, hoặc là tổ chức tội phạm!
Cả nhóm nghe vậy, ai cũng trầm mặc.
"Ước gì mình cũng có súng trong tay." Trần Nguyên than thở, "Khu đồn công an ngoài cổng thành chắc là có đấy, hay là chúng ta thử đi xem, may ra có cơ hội."
Chỗ đó hiện tại hoang vắng không một bóng người.
"Không được đâu." Lục Viễn Chu lắc đầu, giọng chắc nịch.
"Đồn công an bình thường đều khóa kỹ súng trong kho chuyên dụng, không có công cụ đặc biệt thì khỏi mong mở nổi. Mà nếu có mở ra được thì cũng chỉ là mấy khẩu súng ngắn với vài hộp đạn ít ỏi, chẳng đáng là bao."
"Hơn nữa, lực lượng công an địa phương vốn không phải để làm nhiệm vụ nguy hiểm, có chuyện gì thì báo về xin chi viện, nên trang bị cũng rất sơ sài. Chủ yếu là mấy khẩu 92 kiểu cũ, đạn thì phần lớn là đạn giả, đạn thật thì ít ỏi, muốn chống lại tang thi còn khó chứ đừng nói người."
Sau một hồi trầm ngâm, Lục Viễn Chu lên tiếng: "Tôi nhớ ngoài thành có một hẻm núi, bên trong từng là kho vũ khí thông thường của quân đội."
Năm xưa anh từng nhận nhiệm vụ ở đó nên biết khá rõ.
"Kho vũ khí? Thật sao? Vậy thì quá tuyệt!" – Trần Nguyên nghe vậy thì không giấu nổi phấn khích.
Lục Viễn Chu gật đầu: "Nơi đó địa hình hiểm trở, cửa động nối nhau dài cả mấy dặm, có năm sáu lô-cốt. Sau lưng là khu kho vũ khí, thuộc khu vực cấm quân sự."
"Vị trí hẻo lánh như vậy, chắc là cố tình xây để tránh bị phát hiện. Cửa sắt lô-cốt cực kỳ kiên cố, khung cửa được đúc liền với tường bê tông cốt thép."
"Muốn mở được nó, không có thiết bị chuyên dụng thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày."
"Bởi vậy, trước khi tới đó, phải ghé qua đội phòng cháy cứu nạn cũ. Nơi đó còn giữ lại đầy đủ dụng cụ phá khóa, cắt thép. Nếu không thì đến cửa kho còn chẳng mở nổi, lấy gì mà mơ tới súng?"
"Cứ làm theo đội trưởng đi!" – cả nhóm đồng thanh hưởng ứng.
Hiện tại, không cần phải ăn mấy thứ lá cây độc hại hay rễ cỏ không rõ nguồn gốc nữa. Mỗi ngày đều có thể ăn no, thân thể cũng phục hồi đáng kể, sức chiến đấu mạnh lên rõ rệt.
Mọi người siết chặt nắm tay. Đám người kia còn mơ tưởng cướp đồ của họ ư?
Chờ có được súng trong tay, nhất định phải tận diệt bọn ác nhân đó!
Lục Viễn Chu gật đầu, trầm giọng nói: "Năng lực càng lớn thì trách nhiệm cũng càng nặng. Sau này căn cứ của chúng ta sẽ ngày càng vững mạnh. Sẽ có thể bảo vệ được nhiều người hơn."
Hiện tại họ có cái ăn, không còn lang thang như trước, sống mà không mục tiêu. Cuộc sống có hy vọng, thì nhất định cũng phải có lý tưởng, có mục tiêu để phấn đấu.
Dù cho tận thế u tối đến đâu, chỉ cần có Giang Như Ý – cô tiên nhỏ như ánh sáng ấy – đồng hành giúp đỡ, anh tin rằng bản thân có thể xé toang bóng tối, nắm lấy một tia sáng nhỏ bé ấy, xây dựng một ngọn hải đăng dẫn đường cho những người cùng đường tuyệt vọng!
Tiệc đầy tháng của con Tống San San được tổ chức tại một khách sạn lớn trong huyện thành.
Vừa bước vào cửa, Giang Như Ý đã gặp ngay Tống San San và chồng là Kỷ Siêu đang đứng đón khách bên ngoài.
"Như Ý!"
Tống San San nhìn thấy Giang Như Ý, suýt chút nữa không nhận ra nổi, kinh ngạc kêu lên.
Không ngờ mới xa nhau có bao lâu, mà Giang Như Ý đã thay đổi như biến thành người khác.
Không chỉ rạng rỡ hẳn ra, sắc vóc ngày càng xinh đẹp nổi bật, phong cách trang điểm thời thượng, khí chất cả người cũng nâng lên một tầm.
Kỷ Siêu – chồng Tống San San – vừa thấy Giang Như Ý thì mắt lập tức sáng lên.
"Nếu San San không gọi thì anh còn chẳng nhận ra nổi. Giang Như Ý, em thay đổi nhiều thật đấy, xinh hơn trước không ít!"
"Xinh đẹp sao sánh bằng vợ anh chứ?"
Giang Như Ý bước tới cười khẽ: "Người phụ nữ chịu vì anh sinh con, trong mắt anh nên là người đẹp nhất thế gian mới phải chứ?"
"Ờ… phải rồi phải rồi."
Miệng Kỷ Siêu thì cười cười nói nói, nhưng trong lòng lại không nghĩ vậy.
Nhìn người ta trẻ trung tươi tắn, về nhà thì chỉ thấy vợ mình xơ xác già nua, thật là chán ngắt!
Giang Như Ý đưa mắt quan sát Tống San San.
"Người ta bảo ở cữ thì thường lên ký, cậu thì ngược lại, sao còn gầy đi nữa?"
Cô luôn mong bạn thân sống thật tốt, hạnh phúc thật lòng.
"Gầy đâu mà gầy? Tớ còn lên tận hai ký đấy chứ." – Tống San San nói vậy, nhưng nét mặt lại không giấu được sự miễn cưỡng.
Cô không giống như Giang Như Ý chưa kết hôn, chẳng phải bận tâm điều gì.
Từ ngày cưới Kỷ Siêu, ngày nào cũng như giúp việc, giặt giũ, nấu ăn, làm đủ việc nhà. Trong nhà lại có mẹ chồng khó tính, ngay cả lúc ở cữ cũng không để cô được yên thân.
Giờ thì thêm một đứa nhỏ, chẳng tiều tụy mới là lạ.
"Nhóc này ngoan ghê, không khóc không nháo gì luôn."
Giang Như Ý nhìn đứa bé nằm ngoan ngoãn trong lòng Tống San San, mỉm cười.
"Ai… câu không biết đâu. Cả đêm nó khóc ầm trời, mới vừa ru ngủ được đó." – Tống San San bất lực, "Trẻ con khó chăm, Kỷ Siêu chẳng giúp được gì, tớ thì thức suốt đêm, đến tóc cũng sắp rụng hết rồi."
"Anh thì đi làm kiếm tiền chẳng than thở, em ở nhà chỉ có trông con thôi mà cũng than?!" – Kỷ Siêu mất kiên nhẫn chen vào, "Ban ngày anh còn phải đi làm, tối mà không ngủ thì sức đâu mà làm việc nữa? Đừng có nói chuyện vô lý!"
"Em chỉ than với Như Ý thôi mà, sao anh lại nói em vô lý?" – Tống San San tủi thân, mắt rơm rớm.
Giang Như Ý khẽ nhíu mày, nói với Kỷ Siêu: "Phụ nữ sau sinh mà thiếu ngủ thì dễ trầm cảm lắm. Là ba của đứa nhỏ, anh nên đỡ đần vợ nhiều hơn."
Lần này Kỷ Siêu cũng dịu giọng: "Ờ, anh biết rồi. Còn có mẹ anh ở nhà phụ giúp mà, San San cũng đỡ vất vả chút."
Giang Như Ý gật đầu, không nói gì thêm.
Càng lớn tuổi, tính tình cô càng dịu lại. Nhìn người, nhìn chuyện, cũng từ “ai cũng ngốc” thành “ai cũng có nỗi khổ riêng”.
Cô lấy ra một chiếc khóa trường mệnh tinh xảo: "Chúc mừng cậu có quý tử, đây là quà cho đứa bé."
Hai vợ chồng Tống San San đều bất ngờ vì Giang Như Ý còn mang theo cả lễ vật.
Tống San San cúi đầu nhìn chiếc khóa trường mệnh, trên mặt là nụ cười không giấu nổi sự vui sướng.
Kỷ Siêu thấy Giang Như Ý hào phóng như vậy thì càng thêm hồ hởi: "Khách sáo quá rồi! Mau vào trong ngồi đi!"
Giang Như Ý khẽ gật đầu, vừa bước vào phòng đã nghe có người gọi tên mình:
"Giang Như Ý!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


