Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Tống San San mắt đỏ hoe, ngập ngừng khẩn cầu:
“Mẹ, mẹ có thể giúp con đi tìm Kỷ Siêu được không? Một mình con thật sự lo không xuể…”
Bà Giang đứng yên tại chỗ, chẳng những không động đậy mà còn lên giọng trách cứ:
“Con trai tôi làm việc cực nhọc bên ngoài, con thì chẳng phải con tôi! Giờ nó đi công tác, con lại còn đòi thêm phiền phức? Con đúng là vợ lười!”
“Phụ nữ ai mà chẳng sinh con? Làm mẹ kiểu gì mà yếu đuối như vậy, khó trách cháu tôi cứ khóc mãi không thôi!”
Tống San San chỉ thấy hốc mắt nóng rát, cố cắn môi, không muốn đôi co giữa chốn đông người. Một tay ôm con, tay kia nắm chặt vạt áo lông đã sờn. Gió lùa qua, lông áo cọ vào đầu ngón tay, ngưa ngứa đến mức như nhắc nhở cô rằng cuộc sống này khắc nghiệt biết bao.
“San San, sao còn đứng đây vậy?”
Giang Như Ý vừa thấy cảnh ấy liền bước nhanh lại gần, dịu dàng bảo:
“Khách khứa cũng gần đến đủ rồi, mau vào trong nghỉ một chút đi. Người lớn còn chịu đựng được chứ trẻ con thì không xong đâu!”
“Ừ, được.”
Nhìn thấy cô, Tống San San cố nén nước mắt, miễn cưỡng mỉm cười:
“Mình cùng vào đi.”
Cô dứt lời, không thèm nhìn bà Giang lấy một lần, kéo Giang Như Ý vào trong phòng. Lúc xoay người, cô cố tình dẫm mạnh xuống sàn, vang “thùng thùng”, như để phát tiết nỗi uất nghẹn trong lòng.
Phía sau, bà Giang lầm bầm một câu:
“Tính khí như vậy, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân.”
Tống San San nghe không rõ hết câu, chỉ thấy cổ họng nghẹn ứ như nuốt phải một khối bông ướt, nuốt không trôi, mà phun cũng không ra được.
Giang Như Ý liếc nhìn cô một cái, nói nhỏ:
“Bà mẹ chồng của cậu cũng ghê gớm thật đấy.”
“Ai mà chẳng thấy vậy!”
Tống San San như tìm được người trút nỗi lòng, liền kéo cô lải nhải oán thán:
“Bà ấy thích soi mói, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều phải chen vào. Mình mua một cái áo cũng bị chê đắt.”
Giang Như Ý hỏi:
“Vậy còn Kỷ Siêu thì sao? Anh ta có thái độ thế nào?”
Nhắc đến đây, Tống San San lại càng thêm ấm ức:
“Kỷ Siêu chưa từng bênh mình một câu, lúc nào cũng bắt mình phải nhẫn nhịn.”
“Bà ấy cứ bảo mình nấu cơm dở, có lần còn đổ hết đồ ăn vào thùng rác. Đợi Kỷ Siêu tan làm, bà ta liền khóc lóc kể mình ngược đãi mẹ chồng. Kỷ Siêu không những không hỏi rõ mà còn quay sang trách ngược là mình bất hiếu! Mình tức đến mức tuyến sữa bị tắc thành cục u luôn rồi…”
Giang Như Ý lặng im lắng nghe, chợt ngẩng đầu hỏi khẽ:
“Vậy cậu từng nghĩ đến chuyện ly hôn chưa?”
“Cái… cái gì?”
Tống San San như bị dội gáo nước lạnh, sững người ra.
“Mình mới cưới được bao lâu đâu mà đòi ly hôn, chẳng phải để thiên hạ chê cười à?”
Cô bật cười chua chát, thở dài một hơi:
“Bà ấy nói mình lười, thì mình chăm chỉ hơn là được. Dù sao con cũng sinh rồi, ly dị thì được gì nữa?”
Nói rồi, cô cúi đầu ôm con, áp má lên mái đầu thơm sữa của bé, ngón tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại. Cảm giác ấy khiến cô tĩnh tâm lại đôi chút.
“Cuộc sống này, vẫn phải tiếp tục mà.”
Nhưng Giang Như Ý lặng lẽ nhìn cô bé con đang ngủ say, trong lòng âm thầm nghĩ: “Cậu chịu được, nhưng mình thì sắp phát điên rồi.”
Giang Như Ý lại hỏi:
“Nếu vấn đề nằm ở Kỷ Siêu thì sao? Cậu vẫn định tiếp tục nhẫn nhịn à?”
“Kỷ Siêu? Anh ấy có vấn đề gì chứ?”
Tống San San khó hiểu nhìn cô, đang định hỏi lại thì từ xa, Kỷ Siêu bất ngờ quay lại.
“Vợ ơi, chú hai tới rồi, em bế con ra cho chú xem một chút!”
Anh ta vừa nói vừa vẫy tay gọi.
“Biết rồi, em ra ngay!”
Tống San San vội vàng bế con dậy, quay sang Giang Như Ý nói với vẻ áy náy:
“Cậu cứ ăn uống thoải mái nhé, mình không tiếp được.”
Dứt lời, cô tất bật rời đi.
“Haiz…”
Giang Như Ý lắc đầu, lời định nói cũng phải nuốt ngược trở vào.
Từ xa, cô liếc nhìn Kỷ Siêu một cái. Nhìn vẻ ngoài thì đúng là chẳng thấy có gì bất thường.
Ánh mắt cô lướt quanh, tìm bóng dáng Đàm Phỉ nhưng lại không thấy đâu, chẳng rõ đã đi đâu mất.
Một bữa tiệc mừng trăng tròn mà cô ăn không biết ngon, uống chẳng biết vị.
Tiệc tàn rất nhanh.
Chờ khi đa số đồng nghiệp, bạn bè và họ hàng rời đi gần hết, đứa bé cũng đã thiếp ngủ.
Giang Như Ý liền khuyên Tống San San giao con cho bà Giang trông, rồi kéo cô ra khỏi cửa.
“Giang Như Ý, đây là xe của cậu hả?”
Tống San San ngồi trong chiếc xe mui trần bóng loáng mà ngỡ như đang mơ.
Không ngờ Giang Như Ý bây giờ giỏi đến vậy, vừa có bằng lái, lại còn mua được cả xe riêng.
“Ừ, đúng rồi.”
Giang Như Ý vừa lái xe cẩn thận, vừa nói:
“Chăm chỉ học thì sẽ có thôi, sau này cậu cũng thi bằng lái đi.”
“Mình không làm được đâu, vụng về lắm, chắc chắn không học nổi…”
Tống San San cười ngượng.
Thực ra nhà cô cũng có xe, nhưng từ trước đến giờ toàn Kỷ Siêu lái.
Kỷ Siêu luôn nói “Đàn ông ra ngoài phải giữ thể diện”, chiếc xe đó mua trả góp mà cô đến ngồi còn chưa từng được.
“Mà cậu định đưa mình đi đâu vậy?”
Từ khi kết hôn đến nay, Tống San San chỉ lên phố để mua đồ ăn hoặc đổ rác, đây là lần đầu tiên thật sự được ra ngoài hóng gió.
Giang Như Ý cười cười:
“Đi trung tâm thương mại mua mấy bộ đồ mới.”
Nghe vậy, Tống San San ngó xuống bộ áo lông đã cũ sờn mà mình đang mặc, vẻ mặt có phần ngại ngùng.
“Mua đồ gì chứ, mình ở nhà trông con làm việc nhà suốt, có ra đường gặp ai đâu mà mặc đẹp.”
Giang Như Ý cười nhẹ:
“Không gặp ai cũng phải mặc cho mình nhìn, không phải cho người ta nhìn.”
Kết hôn hay chưa kết hôn cũng vậy, phụ nữ nhất định phải biết chăm sóc hình ảnh bản thân.
Chỉ khi giữ được trạng thái tốt, mới có thể đối mặt với cuộc sống một cách tự tin.
Nụ cười tự tin của cô ấy rạng rỡ đến mức khiến Tống San San cũng thấy ngưỡng mộ.
“Giang Như Ý, chỗ này đồ đắt quá, mình nghĩ nên đi thôi…”
Thấy giá treo trên mác toàn bốn con số, Tống San San chép miệng, kéo tay cô như muốn lôi ra ngoài.
Ngày thường Kỷ Siêu đưa cô tiền sinh hoạt luôn rất khắt khe, cô chỉ quen mua đồ ở các chợ đồ sỉ, kiếm được cái nào rẻ là vui mừng khôn xiết.
Thấy nơi này đắt đỏ như vậy, cô đâm ra sợ hãi.
Chưa kịp để nhân viên bán hàng tới chào hỏi, đã nghe Tống San San nói câu ấy.
Ánh mắt nhân viên lập tức hiện lên tia khinh bỉ.
Cô ta liếc từ đầu đến chân hai người, bĩu môi đầy khó chịu, rồi quay người đứng yên, hoàn toàn không có ý định phục vụ.
“Không sao đâu San San, cậu thích cái nào, mình tặng, coi như quà sinh nhật sớm.”
Giang Như Ý bình thản bước vào tiệm.
Thấy cô cương quyết như vậy, Tống San San đành bước theo.
Không thể phủ nhận, đồ của thương hiệu lớn đúng là vừa đẹp vừa sang.
Tống San San chỉ cảm thấy món nào cầm lên cũng không nỡ bỏ xuống.
Cuối cùng, cô dừng lại trước một chiếc áo khoác lông màu tím, ánh mắt lập tức bị hút chặt:
“Oa, đẹp thật…”
Thấy cô thích, Giang Như Ý định bảo nhân viên lấy áo cho thử.
Nhưng khi quay đầu lại, nhân viên ban nãy vẫn đứng xa xa, mặt lạnh tanh như thể chưa từng nhìn thấy khách.
Giang Như Ý nhíu mày, lên tiếng:
“Bạn tôi muốn thử chiếc áo khoác này, phiền cô lấy giúp được không?”
Không ngờ, nhân viên kia chẳng những không lại gần, mà còn hờ hững quăng lại một câu:
“Chỗ này là đồ thương hiệu cao cấp, nếu làm hỏng thì phải bồi thường đấy.”
Hàm ý quá rõ ràng: Không có tiền mua thì đừng đụng vào làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






