Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ruộng rau thông tận thế : Ta tích trữ tỷ vạn vật tư nuôi đại lão Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Mẹ Giang chau mày, không hiểu:

“Như Ý à, nhà mình đâu phải không có hai gian bỏ trống trong kho gạch? Sao con lại còn tính xây dựng thêm kho hàng làm gì?”

Giang Như Ý nhẹ giọng giải thích:

“Mẹ, khách lớn bên nông sản đặt hàng nhiều lắm, hai gian nhà cũ kia cũng chỉ chứa được chút đồ thôi. Vài hôm nữa người ở Hà Trang Tử sẽ đến để giao dâu tây, sau đó con còn tính gom thêm khoai lang đỏ với khoai tây nữa. Dựng thêm kho riêng thì vẫn sẽ tiện hơn.”

Nghe con gái nói vậy, mẹ Giang gật đầu đồng tình. Giang Như Ý quay sang hỏi Lưu Khai Bình:

“Nếu xây tạm kiểu quy mô vừa thì mất khoảng bao lâu sẽ xong ạ?”

Vừa nghe đến chuyện xây kho để chứa nông sản, Lưu Khai Bình lập tức hiểu ra.

“Công trình kho hàng đơn giản lắm, thời gian thi công ngắn. Cỡ hai ngày là dựng xong rồi!”

“Vậy mai mấy chú đến bắt tay làm luôn giúp tôi luôn nha!”

Thấy cô sảng khoái như vậy, Lưu Khai Bình cũng vui vẻ không kém.

“Được rồi!”

Cô lưu lại thông tin liên hệ, tiễn nhóm người rời đi.

Sau đó, mẹ Giang lại nắm tay Giang Như Ý, vừa lo lắng vừa ngập ngừng hỏi:

“Con gái, tiền ở đâu ra mà con trả hết nợ cho ba vậy? Đừng nói với mẹ là con quẹt thẻ tín dụng đó nha? Nếu không thì... hay là con đem cái vòng cổ hồi trước mẹ cất cho con, đem bán đi cũng được, dù sao cũng có thêm chút đỉnh.”

Giang Như Ý mỉm cười, nắm lấy tay mẹ trấn an:

“Mẹ yên tâm, con không có quẹt thẻ đâu.”

Cô nhìn mẹ, ánh mắt dịu dàng:

“Dạo này con làm tự truyền thông được nhiều lượt xem lắm, cộng thêm bán đợt nông sản lớn vừa rồi, trong tay con cũng tích cóp được chút tiền.”

“Thật hả? Con gái mẹ giỏi thiệt đó!”

“À, được rồi, đưa vô luôn đi!”

Giang Như Ý nhớ lại, hôm qua cô có đặt ít đồ dùng trên mạng. Không ngờ giao tới nhanh vậy.

Vì đơn hàng khá lớn, lại có vài món là thiết bị gia dụng nên hai nhân viên giao hàng rất có trách nhiệm, giúp chuyển hết vào tận cửa.

“Chuyển phát nhanh gì mà nhiều dữ vậy? Con mua những gì thế?”

Mẹ Giang tò mò đi theo. Hàng xóm bên cạnh cũng bắt đầu kéo đến xem.

Lúc nãy động tĩnh bên nhà cô khá lớn, hàng xóm xung quanh đều tò mò nhìn ngó.

Ban đầu mọi người đã rất ngạc nhiên khi nghe nói cô gái nhỏ này có thể trả hết nợ cho ba mẹ. Giờ lại thấy mua sắm đủ thứ đồ, ai nấy đều xúm lại xem.

“Con mua cho ba bộ thiết bị hỗ trợ phục hồi. Dùng để tăng sức cơ chân, hạn chế teo cơ, giúp máu huyết lưu thông tốt hơn.”

Vừa bóc gói hàng, cô vừa giải thích với mẹ.

“Còn đây là ghế mát-xa. Mẹ lúc nào rảnh thì nằm thư giãn chút, giảm đau lưng mỏi gối, đỡ mệt.”

“Với lại, con đặt hai cái máy điều hòa, hè này nắng gắt lắm, mỗi phòng gắn một cái cho mát mẻ.”

Mẹ Giang vui mừng đến rạng cả khuôn mặt:

“Vậy là mẹ có phúc rồi, trời nóng khỏi cần ngồi quạt tay mỏi nhừ nữa!”

Nhà có điều hòa, bà từng thấy người ta dùng rồi, mát mẻ dễ chịu cực kỳ.

Giờ thêm cả thiết bị phục hồi, ông Giang không cần chạy đi đâu xa, ở nhà cũng tập vật lý trị liệu được.

“Triều Hồng à, con gái cô giỏi quá trời luôn á, vợ chồng cô đúng là có phúc!”

Hàng xóm xung quanh bắt đầu xì xào ganh tỵ xen lẫn ngưỡng mộ.

“Phải đó, Triều Hồng, cô sinh được đứa con gái ngoan như vậy, thiệt là mát lòng!”

Người lên tiếng là thím Lý đối diện.

Nhà thím có hai cậu con trai, trước giờ luôn châm chọc La Triều Hồng sinh toàn con gái, lo sau này chẳng có ai chống đỡ.

Giờ nhìn lại thì sao? Con gái người ta học xong đại học, vừa trả nợ cho cha mẹ, vừa sắm sửa đủ thứ trong nhà.

Nghe đâu, nông sản trong vườn cũng do chính cô ấy đem bán.

La Triều Hồng đâu cần dãi nắng dầm sương như mấy bà mẹ khác, đẩy xe ba bánh chở rau ra tận huyện bán nữa.

Thật ra thì, con trai hay con gái cũng như nhau thôi, miễn ngoan hiền hiếu thảo là quý rồi!

Nghe những lời tấm tắc ấy, mẹ Giang vui đến mức không giấu nổi nét tự hào trên gương mặt.

Bà chính là muốn để cả xóm thấy rõ——

Con gái bà cũng có thể khiến bà ngẩng cao đầu!

Ra khỏi thành, nhóm của Lục Viễn Chu liên tục tiêu diệt mấy đợt tang thi.

Trên mảnh đất trống phía trước, xác tang thi nằm la liệt, hai bên tường văng đầy vệt máu đen đặc.

Trên suốt chặng đường, họ gần như không gặp được một bóng người sống.

Những gì còn lại chỉ là xương trắng bị tang thi cắn rỉa, phơi trơ dưới gió, đong đưa như địa ngục nhân gian.

Cuối cùng, họ cũng tới được khu nhà giàu phía đông ngoại thành.

Khu này chỉ có vài tòa nhà lớn dùng để ở, còn lại toàn là khu nghỉ dưỡng, suối nước nóng, khách sạn, nhà hàng Âu - Á, siêu thị, thậm chí cả rạp chiếu phim.

Không thể không nói, khu nhà giàu này đúng là “đầy đủ không thiếu thứ gì”.

So với thành phố cấp hai, quy mô nơi đây chẳng kém là bao.

Vì được bao quanh bởi tường cao và hàng rào điện, bên trong khu vực này tang thi ít hẳn đi.

Lục Viễn Chu cùng nhóm người vừa dọn dẹp số tang thi lẻ tẻ, vừa tiếp tục tiến vào trong.

Đi thêm một đoạn, họ mới vào đến khu dân cư chính.

Mấy tòa nhà cao chót vót sừng sững trước mắt, Trần Nguyên đứng nhìn, tặc lưỡi cảm thán:

“Trời ơi, phải lục từng nhà thế này biết đến bao giờ mới tìm được đồ?”

Lục Viễn Chu liếc qua, dặn dò:

“Chia ra thành từng nhóm. Hai tiếng sau quay lại chỗ này tập hợp.”

“Mọi người đồng ý!”

Nhanh chóng, từng nhóm chia ra.

Lục Viễn Chu, Trần Nguyên, Trần Nhân Nhân và Trương Thiết Quân cùng tổ.

Họ chọn bắt đầu từ tòa nhà A bên trái, nơi có vẻ hoành tráng nhất.

Bước vào trong, thang máy đã hư hỏng từ lâu. Mỗi tầng chỉ có hai căn hộ.

Mới vừa đi đến cầu thang, cả nhóm đã đụng ngay một con tang thi.

Đi đầu là Trương Thiết Quân, hai tay siết chặt cây ống thép, quật thẳng vào đầu tang thi đang lao tới.

Một tiếng “phịch” vang lên, đầu tang thi nổ tung, máu văng tung tóe.

Nó đổ gục xuống đất. Trương Thiết Quân bỗng thấy hừng hực khí thế, trong lòng còn có chút hưng phấn.

“Đội trưởng, giải quyết xong rồi! Cả đoạn đường này có nhiêu đây thì vẫn chưa đã tay!”

Lục Viễn Chu gật đầu, nhắc nhở:

“Ừ, nhưng vẫn phải cẩn thận.”

Xử lý xong, Lục Viễn Chu đang tính vào căn hộ số 201 thì phía sau, Trần Nhân Nhân bất ngờ lên tiếng:

“Đi 202 đi! Nhà đó trong kho có đồ thuộc hàng đấu giá luôn đó!”

Lục Viễn Chu ngạc nhiên nhìn cô, Trần Nguyên cũng nghiêng đầu hỏi:

“Nhân Nhân, sao cô biết?”

Nghe vậy, vẻ mặt Trần Nhân Nhân có chút chột dạ.

“Ờ thì... tôi cũng nghe người ta đồn thôi.”

Mọi người không truy hỏi thêm. Nếu 202 có giá trị hơn thì dĩ nhiên phải ưu tiên vào đó.

Đến trước cửa 202, Lục Viễn Chu gõ cửa theo thói quen, lớn giọng hỏi:

“Có ai bên trong không?”

Thật ra hỏi cũng như không. Cả đoạn đường đi chưa thấy một người sống nào.

Người trong này chắc cũng hoặc đã biến thành tang thi, hoặc đã không còn nữa.

Đợi thêm chút, thấy không có phản ứng gì, Lục Viễn Chu lấy chìa vạn năng ra mở cửa.

Cửa bật mở, bốn người bước vào bên trong.

Trần Nguyên nhìn quanh một lượt, không khỏi xuýt xoa:

“Đúng là nhà giàu có khác!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc