Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ruộng rau thông tận thế : Ta tích trữ tỷ vạn vật tư nuôi đại lão Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trần Nguyên vung đao chém rụng đầu một con tang thi, nhanh tay moi lấy tinh hạch bên trong đưa cho Lục Viễn Chu.

Anh biết thứ này có thể giúp được Lục Viễn Chu nâng cấp không gian. Không gian càng mạnh, cuộc sống của cả nhóm trong tận thế mới mong đỡ vất vả hơn chút.

Nhìn thấy anh thu tinh hạch cất đi, Trần Nguyên lên tiếng hỏi:

“Đội trưởng , chúng ta cứ thế mà ra khỏi thành, có thể gặp nguy hiểm không?”

Lục Viễn Chu trầm ngâm, giọng thấp hẳn xuống:

“Không còn hệ thống phòng hộ trong thành, tang thi ngoài đó chắc chắn nhiều lắm…”

Lúc này, Trần Nhân Nhân liếc mắt sang, rõ ràng tỏ vẻ không vừa lòng:

“Anh Hai , anh đúng là nhát ghê luôn. Cả hai đều là dị năng giả mà, lại đi sợ mấy con tang thi thì có gì đáng mặt dị năng giả chứ?”

“Chuẩn đấy! Dù có bao nhiêu tang thi đi nữa, lão tử cũng sẽ xử lý gọn hết!”

Những người còn lại trong đội cũng máu nóng sôi trào, phấn chấn vô cùng.

Trần Nguyên chau mày. Gần đây anh cứ cảm thấy em gái mình có gì đó là lạ… Sao lại liều lĩnh như vậy?

Nói sao nhỉ?

Lúc này trong đội có không ít người còn phải lo cho cả nhà, nếu thật sự liều mạng chết đi, vậy vợ con, cha mẹ, ai sẽ lo?

“Tôi vẫn cảm thấy là…”

Chưa kịp nói hết câu thì đã có người bật cười chế giễu:

“Trần Nguyên, cậu sao giờ chít chít như đàn bà thế? Lắm lời quá!”

“Ha ha ha!”

Nghe tới đó, Trần Nguyên nổi cáu, gân cổ cãi:

“Tôi nghĩ cho các cậu đấy! Còn không biết cám ơn thì thôi!”

“Được rồi, đi thì đi! Liều mạng chứ gì, ai sợ chứ? Ai nhát là đồ cháu đấy!”

Mọi người bị kéo theo khí thế đó, chút lý trí còn sót lại cũng bay sạch. Từng người xắn tay áo, lộ bắp tay hét to:

“Đúng! Hôm nay ai sợ là đồ cháu!”

Giang Như Ý bây giờ mỗi ngày đều có một nhiệm vụ cố định – dùng sọt đi thu vàng trên đất trồng rau.

May mà nhà cô ở nông thôn, xây kiểu truyền thống nên rộng rãi thoải mái, nếu không chắc cô cũng chẳng biết nhét hết chỗ vàng đó vào đâu.

Nhưng nhìn từng sọt vàng sáng lấp lánh đưa tận tay, cả người cô cứ lâng lâng cảm giác như có hoa nở trong lòng.

Thơm quá đi mất!

Cô còn cần yêu với đương cái gì nữa? Cưới xin gì tầm này? Làm giàu mới là chân lý cuộc đời!

Giang Như Ý xách một sọt vàng vào phòng ngủ, lật tấm ván giường đã cải tạo sẵn ra rồi cẩn thận xếp vàng vào.

Mỗi ngày gối đầu lên vàng, nằm giữa châu báu kim ngân mà ngủ, đến cả chứng mất ngủ cũng tự nhiên biến mất!

Chỗ giấu dưới giường đã được cô xử lý kỹ lưỡng, chia theo nhóm, bọc kín từng túi rồi cho vào hộp đặc chế, tránh va đập và oxy hoá.

Vừa dọn dẹp xong, đằng trước sân đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

Không ổn, có người tới!

Sợ bị phát hiện, cô vội khoá chặt cửa phòng, bước nhanh ra xem chuyện gì đang xảy ra.

Ra đến trước nhà , cô thấy mẹ đang đứng chắn trước một nhóm đàn ông to con, tay thì không ngừng lau nước mắt.

“Kiến Quốc là người tốt… không ngờ lại ra nông nỗi này… Các anh có thể cho chúng tôi thêm chút thời gian nữa được không?”

Phía đối diện, giọng điệu tức giận xen lẫn đe dọa vang lên:

“Cho thêm? Có tiền mua siêu xe mà không có tiền trả nợ à? Nợ này đã khất đi khất lại hơn cả năm trời rồi,nhà bà định khi nào mới trả?”

“Đúng đấy! Không chịu trả thì chúng tôi dọn đồ trong nhà bà để đi thế nợ!”

Thấy bọn họ vừa nói xong đã định xông vào trong, mẹ Giang hoảng hốt chắn lại:

“Không được đâu! Mấy anh không thể làm vậy!”

“Tránh ra!”

Người đàn ông đứng đầu là Lưu Khai Bình – đội trưởng đội thi công, trước kia ba Giang Như Ý từng làm thuê cho đội này. Gã to cao lực lưỡng, vừa ra tay đã đẩy mẹ giang ngã xuống đất, rồi dẫn người định lao vào trong.

Thấy vậy, Giang Như Ý lập tức bước tới, quát lớn:

“Dừng tay!”

“Vào nhà dân trái phép là phạm pháp, nếu còn làm càn nữa tôi sẽ báo công an bắt hết các anh bây giờ!!”.

Mọi người quay lại nhìn cô, thoáng ngỡ ngàng.

Giang Như Ý nhanh chóng đỡ mẹ dậy, lo lắng hỏi nhỏ:

“Mẹ, mẹ không sao chứ?”

“Không sao,” mẹ Giang gượng đứng lên, kéo tay cô, gấp gáp nói:

“Con gái, bọn họ tới đòi nợ…”

“Đòi nợ?”

Giang Như Ý sững người. Cô nhớ trước kia ba chữa chân cũng tốn không ít tiền, nhưng khoản đó không phải đã trả hết rồi sao?

Cô nắm tay mẹ, giọng nghiêm túc:

“Mẹ, mẹ với ba có chuyện gì giấu con đúng không?”

“Chuyện này…”

Mẹ Giang cúi đầu, mắt đỏ hoe, cuối cùng cũng không nén nổi nước mắt.

“Thật ra, lúc trước khi ba con đi chữa bệnh, nhà mình vay nợ không ít. Mẹ với ba sợ con lo nên không dám nói.”

“Ừ đúng, có vay thì có trả, chuyện thường tình thôi! Dù có cảnh sát tới thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu!”

Lưu Khai Bình hùng hồn hét lên.

“Hồi đó nhà mấy người khó khăn tìm đến tôi, tôi mới cho vay để xoay xở. Giờ bao lâu rồi cũng nên thanh toán đi chứ?”

Nghe tới đó, nước mắt mẹ Giang trào ra nhiều hơn, nghẹn ngào nhìn sang Giang Như Ý:

“Con gái à, tất cả là do ba mẹ vô dụng, làm liên luỵ đến con rồi…”

“Mẹ đừng lo, để con lo chuyện này.”

Cô vỗ nhẹ tay mẹ, trấn an bà rồi quay sang nhóm người kia.

“Nhà tôi nợ bao nhiêu, tôi trả.”

“Ồ, khẩu khí lớn quá! Đây không phải vài ba đồng bạc lẻ đâu, cô nghĩ mình lo nổi à?”

Lưu Khai Bình hừ lạnh, cố tỏ ra dọa dẫm.

Giang Như Ý cau mày:

“Muốn tiền thì nói nhanh, đừng ó dài dòng.”

Lưu Khai Bình hơi khựng lại. Nhìn cô gái trước mặt, rõ ràng tuổi không lớn mà khí thế không vừa, gã gãi đầu, lát sau móc ra một tờ giấy ghi nợ, đưa tới trước mặt cô.

“Nhà cô nợ chúng tôi tổng cộng tám mươi vạn nhân dân tệ, thật sự trả sao?”

Giang Như Ý bình thản đáp:

“Tôi là con gái ông ấy, cha nợ thì con trả, chuyện thường tình.”

Cô kiểm tra biên lai mượn tiền cẩn thận, thấy không sai liền chuyển thẳng tám mươi vạn cho bọn họ.

Thấy tiền được chuyển thật, nhóm người kia lập tức mặt mày tươi rói. Lưu Khai Bình còn cười xòa:

“Nha đầu à, đừng trách bọn tôi! Đây là tiền của cả đội thi công, công nhân không được trả lương suốt ngày tới đòi, tôi cũng hết cách.”

Giang Như Ý gật đầu, giọng bình thản không chút lay động:

“Tôi hiểu.”

Thấy cô chuyển một số tiền lớn như vậy mà mắt còn không chớp, Lưu Khai Bình càng chắc mẩm cô gái này không đơn giản, trong lòng cũng sinh ra vài phần kính nể.

“Được rồi! Tôi thấy cô tuổi tuy nhỏ nhưng rất sòng phẳng! Mai sau nếu có việc cần thi công, cứ tìm tới đội của tôi!”

Câu này khiến Giang Như Ý nhớ ra, đúng là mình đang cần tìm một đội xây dựng.

Khu đất trồng rau ở sau nhà, mỗi lần vận chuyển hàng hóa đều bất tiện, cô nghĩ mình nên xây một kho hàng ngay khoảng đất trống trước nhà.

“Xây kho á?”

Không chỉ Lưu Khai Bình sửng sốt, ngay cả mẹ Giang cũng tròn mắt kinh ngạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc