Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ruộng rau thông tận thế : Ta tích trữ tỷ vạn vật tư nuôi đại lão Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Không hổ danh là khu ở cao cấp "phi phú tức quý".

Vừa bước chân vào, cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng phải sững người—mà đây mới chỉ là đại sảnh. Hành lang và cầu thang rộng rãi đến khó tin, mỗi chi tiết đều toát lên sự hào nhoáng.

Không gian được trang trí lộng lẫy, dát vàng khảm ngọc, từng viên gạch từng ngọn đèn đều mang dáng vẻ xa hoa đến chói mắt.

Chỉ tiếc một điều—dây thường xuân đã len lỏi qua cửa sổ, bò đầy tường, quấn chặt lấy từng góc tường và trần nhà.

Rõ ràng, chủ nhân nơi này đã bỏ chạy ngay khi thảm họa xảy ra.

Phòng ngủ thì lộn xộn như vừa bị lục soát.

Nhưng cũng phải thừa nhận, nhà có điều kiện thật sự có khác—nền móng vững chắc, nội thất toàn hàng cao cấp.

Vậy nên, cả nhóm vẫn vớt vát được không ít thứ có giá trị.

Một tủ lớn đầy đồ ngọc, ngăn kéo chất kín trang sức đủ kiểu dáng, lấp lánh khiến ai nhìn cũng phải hoa mắt.

Lục Viễn Chu, Trần Nguyên và Trương Thiết Quân chẳng khách sáo gì, ngay lập tức mở màn cuộc "tảo thanh".

Chỉ có Trần Nhân Nhân là không tham gia lục lọi.

Cô đứng yên giữa căn nhà quen thuộc, ánh mắt ngơ ngác, cả người khẽ run lên.

Ngày tận thế ập đến, cô từng tận mắt chứng kiến cha mẹ mình chết ngay trước mắt.

Trong cơn hoảng loạn, cô lao ra khỏi nhà, định tìm đến nhà chú hai để báo tin.

Nhưng vừa ra khỏi cửa, cô mới sững người nhận ra—cả thành phố đã hoàn toàn sụp đổ.

Cô trốn đông trốn tây, nhưng vẫn bị đám tang thi phát hiện.

Ngay khoảnh khắc tang thi nhào về phía cô—một lưỡi dao bất ngờ chém phăng cái đầu của nó.

Cô run rẩy ngẩng đầu lên nhìn, giữa con phố đổ nát, mấy người mặc đồng phục bảo vệ đen xuất hiện.

Họ chỉ có vài người, nhưng ai nấy đều toát lên khí chất lạnh lẽo, mang theo sát khí khiến người khác nghẹt thở.

Khi họ tiến lại gần, một người đàn ông mặc sơ mi trắng, quần tây đen, giày da sáng bóng, từ phía sau bước đến.

Cô nhận ra người đó.

Phùng Diệp—quý tộc từ khu Đông, kẻ có tiếng là giàu có nhất vùng.

Tay cầm chiếc khăn tay trắng, vừa tới gần đã cau mày, đưa khăn che mũi vì ngửi thấy mùi máu tanh.

Anh ta liếc qua xác tang thi dưới đất, rồi ngay lập tức chuyển ánh nhìn sang cô—Trần Nhân Nhân với vẻ mặt xinh đẹp quyến rũ, đứng run rẩy giữa đường.

Ánh mắt Phùng Diệp lướt qua thân thể cô như thể đang chọn một món đồ trang trí, thong thả mở miệng:

"Tiếp tục ở lại đây chỉ có đường chết thôi. Có muốn theo tôi về khu Đông sống cuộc đời lụa là gấm vóc không?"

Lời mời vừa dứt, cô đã xiêu lòng.

Không chút do dự, cô gật đầu đồng ý, ánh mắt đầy mong đợi nhìn vào tương lai.

Phùng Diệp khẽ nhếch môi cười—cô ngỡ đó là nụ cười dịu dàng.

Trong tình cảnh mạt thế vô pháp vô thiên này, với thực lực của Phùng Diệp, hắn hoàn toàn có thể ép cô đi mà không ai dám ngăn cản.

Nhưng sau này cô mới hiểu—Phùng Diệp không thích ép buộc. Hắn chỉ muốn "con mồi" tự chui đầu vào lưới.

Nụ cười ấy, chỉ là sự đắc ý của một thợ săn khi bẫy sập đã khép lại.

Cô đi theo Phùng Diệp về khu Đông, tưởng như được sống cuộc đời mơ ước.

Nhưng không lâu sau, cô nhận ra—Phùng Diệp là một tên biến thái.

Hắn nhốt cô trong một căn phòng như lồng chim hoàng yến, bắt cô mặc những bộ đồ kỳ lạ, rồi... cầm máy quay phim lại từng hành động của cô, vừa quay vừa ngắm nghía như đang xem một tác phẩm nghệ thuật.

Mỗi lần cô kháng cự, gương mặt nhã nhặn thường ngày của hắn liền biến thành ác ma tàn bạo.

Cô bị hắn giày vò, cả thể xác lẫn tinh thần đều rơi xuống đáy địa ngục.

Cô từng quỳ lạy cầu xin hắn buông tha, nhưng đổi lại chỉ là sự chà đạp tàn nhẫn hơn.

Gương mặt hắn méo mó vì hưng phấn, động tác thô bạo, tất cả như một cơn ác mộng không hồi kết.

Cô như con cá nằm trên thớt, giãy giụa tuyệt vọng dưới lưỡi dao của kẻ đồ tể.

Bóng tối cứ thế nuốt chửng cô, từng chút một.

Cho đến một ngày—hắn uống say.

Hắn cười khằng khặc tiến đến, giọng nói mơ hồ đầy hứng thú:

"Tiểu bảo bối, lại đây… hôm nay chúng ta chơi trò mới nè…"

Mùi rượu nồng nặc bốc lên, cô biết—cơ hội đã tới!

Khi hắn xoay người lấy máy quay, cô đột ngột tung chân đá thật mạnh vào lưng hắn!

Không kịp tránh, hắn ngã nhào xuống đất!

Cô lập tức nhảy xuống giường, lao về phía cửa.

May mắn thay, vì say rượu nên hắn không khóa cửa. Cô cứ thế mà lao ra ngoài.

Phùng Diệp nổi điên, gọi bảo vệ, rượt theo phía sau, vừa chạy vừa chửi ầm lên:

"Mày dám chạy? Tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!"

Cô biết hắn nói được làm được. Nếu bị bắt lại, cô chắc chắn sẽ chết trong đau đớn.

Vì vậy, cô cắn răng, dùng dao gọt trái cây rạch một đường sâu trên tay, máu tuôn ra đầm đìa.

Mùi máu lan nhanh trong không khí.

Tang thi kéo đến.

Từ xa, từng tốp tang thi lục tục xuất hiện, tiếng gào rống rợn người vang lên.

Cô nhanh chóng trốn vào cốp sau một chiếc xe gần đó.

Rất nhanh, tiếng bước chân vang lên dồn dập.

Ai đó hét to:

"Tang thi tới! Là cả bầy luôn đó! Chạy mau!"

Tiếng thét, tiếng gào, tiếng chiến đấu náo loạn cả khu vực.

Cô nghe thấy tiếng Phùng Diệp đang gào tên mình.

Có giọng bảo tiêu khuyên nhủ vang lên:

"Phùng tổng! Đừng tìm nữa! Chạy đi!"

Khi tỉnh lại, trời đã sáng. Cô bị đưa vào nội thành theo dòng người chạy loạn.

Nhưng tài xế đã biến thành tang thi.

Nó lao tới cắn cô.

Và cô... không chết, cũng không biến đổi.

Mà lại—thức tỉnh dị năng.

Sau khi tỉnh dậy, cô quay lại báo thù, nhưng phát hiện khu người giàu đã bị tang thi chiếm sạch, chẳng còn ai sống sót.

Trần Nhân Nhân nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo.

Người đó chết rồi.

Không còn ai có thể uy hiếp cô nữa.

Ánh mắt cô thoáng lên tia tàn nhẫn.

Có tiền thì sao?

Tận thế rồi, cái giữ mạng chỉ có chính là bàn tay này.

Cô bật cười giễu cợt, rồi bước tới kệ Đa Bảo Các, xoay nhẹ chiếc bình hoa cổ.

Một bên, Trần Nguyên đang định hỏi thì…

"CMN!" – anh bật thốt lên kinh ngạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc