Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chương trước tui dịch bị nhầm bên nội và bên ngoại ý, sorry mọi người nha
Giang Như Ý lắc đầu, giọng dứt khoát:
“Không cần đâu thôn trưởng, chúng ta thêm WeChat nhé, cháu chuyển cho bác tiền cọc năm vạn tệ luôn. Đến lúc đó nếu cháu không thu mua được, Thì số tiền này bác cũng không cần trả lại cho cháu đâu.”
Chỗ dâu tây ba vạn cân này, dù có bán hết với giá thu mua hai tệ một cân, thì cũng chỉ được khoảng sáu vạn tệ.
Vậy mà Giang Như Ý đã đặt cọc ngay năm vạn, lại còn chủ động không cần hoàn lại tiền.
Thôn trưởng vui đến mức cười không khép nổi miệng.
“Vậy thì bác thay mặt mọi người cảm ơn cháu thật nhiều!”
Một bên, mấy người dân trong thôn nghe vậy cũng ồ lên một trận.
Trời đất ơi!
Cô gái trẻ như vậy mà lại là một bà chủ lớn sao?!
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Giang Như Ý lập tức thay đổi, tràn đầy kinh ngạc lẫn kính nể.
“Bác đừng khách sáo như vậy!” – Giang Như Ý đáp lại nhẹ nhàng.
“Cháu chính là cứu tinh của cả mấy hộ nông dân bọn bác đấy!” – Thôn trưởng cảm động nói.
Nông dân làm lụng vất vả cả năm trời, khó khăn khôn kể. Bây giờ dâu tây có thể bán được, không còn phải để úng rữa trên đất, trong lòng ông cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Mà tất cả điều đó, đều nhờ cả vào cô gái nhỏ này!
“Nhà lão La đúng thật là có phúc, có một đứa cháu gái giỏi giang như vậy!” – Thôn trưởng quay sang nhìn cậu hai, thím hai và dì cả của Giang Như Ý, không khỏi tấm tắc. – “Mấy người đúng thật là có phúc!”
Một cô chủ lớn sẵn sàng thu mua nông sản, lại còn chi tiền hào phóng như thế, ai mà chẳng muốn kết thân.
Ra tay là năm vạn tệ!
Giờ chẳng còn ai dám nghi ngờ cái xe sang kia không phải của cô!
Cậu hai La Mậu Lâm vui vẻ đến mức xoa tay liên tục.
“Như Ý à, mẹ con đâu rồi? Sao không thấy tới cùng?”
Một cô gái trẻ mà còn phóng khoáng đến vậy, chắc mẹ cô cũng phát tài rồi đây!
Chờ thôn trưởng và vài người rời đi, Giang Như Ý mới ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn chú hai:
“Bà ngoại tổ chức mừng thọ, nhà mình chẳng ai thèm báo cho mẹ con một tiếng, cậu định cắt đứt quan hệ với nhà con ,từ nay không cần qua lại nữa hả?”
“Sao con lại nói vậy!” – La Mậu Lâm vội vàng cười trừ. – “Cậu với mẹ con là anh em ruột thịt mà, dù có cãi nhau cũng thì cũng là người một nhà.”
“Đúng đúng!” – Thím hai Chu Tiểu Lệ cũng phụ họa, giọng đầy cười cợt. – “Thím không gọi mẹ con đến, cũng chỉ vì lo cho bà ấy thôi. Đi đường xa thì tốn kém, sợ bà ấy vất vả.”
Giang Như Ý bật cười khẽ một tiếng.
(Con tin lời thím mới là lạ!)
Đúng lúc này, mẹ Giang bước xuống từ xe, bà vừa thức dậy vẫn còn hơi ngái ngủ.
Dì cả La Thu Hồng nhìn thấy bà thì trợn tròn mắt.
Dù mẹ Giang trẻ hơn bà mấy tuổi, nhưng trước giờ gả đi thì sống không bằng bà, sống chẳng sung sướng gì, nên lúc nào dì cả cũng thấy mình vượt trội hơn hẳn mẹ giang.
Đã thế bà còn sinh ra hai đứa con trai, trong khi mẹ Giang chỉ có một đứa con gái, càng khiến bà ta tự tin mình là “đỉnh chóp” trong nhà.
Nhưng hôm nay, khi mẹ Giang mang trên mình bộ sườn xám nền nã, lại đeo chuỗi vòng trân châu tinh xảo bước xuống xe sang trọng, bà ta có cảm giác như bị tát cho một cú thật đau điếng.
“Trời ơi, Triều Hồng, hôm nay chị ăn mặc đẹp quá ha! Cái sườn xám này nhìn quý phái thật đó!” – Chu Tiểu Lệ tròn mắt, ánh mắt nhìn không giấu nổi sự ghen tị.
Không chỉ quần áo mà chuỗi vòng trân châu cũng sáng lấp lánh, vừa nhìn đã biết không phải hàng rẻ tiền.
Mẹ Giang vừa xuất hiện, mọi người xung quanh lập tức đổ dồn ánh mắt vào nhìn bà.
Trước giờ vẫn nghĩ bà gả nhầm người, sống khổ sở…
Nhưng hôm nay nhìn dáng vẻ này, ai mà không ngạc nhiên được cơ chứ!
Bản thân La Triều Hồng cũng không ngờ vừa xuống xe, lại được anh chị em trong nhà nhiệt liệt chào đón như vậy.
Những ấm ức trong lòng thoáng cái tan biến đi hết.
Thái độ mọi người thay đổi quá rõ rệt, khiến bà vừa nghi hoặc vừa mơ hồ nhận ra:
Tất cả đều nhờ vào con gái mình.
“Mẹ, đừng quên tặng quà mừng thọ cho bà ngoại nha.” – Giang Như Ý đưa cho mẹ một cái hộp gấm.
Bên trong là một chiếc vòng ngọc bích màu xanh mướt, nước ngọc trong veo long lanh.
“Ôi, cái vòng này nhìn là đã thấy quý rồi!”
“Không phải đồ bình thường đâu, chắc đắt lắm ha?”
“Triều Hồng đúng là hiếu thảo ghê!”
Mẹ Giang bị vây quanh bởi những lời khen ngợi, lần đầu tiên cảm nhận được vị thế của mình trong nhà mẹ đẻ.
Bà không giấu nổi sự hồi hộp xen lẫn niềm vui, vô thức ngoái đầu nhìn con gái.
Giang Như Ý mỉm cười trấn an mẹ, rồi thong thả đi theo mọi người vào trong nhà.
Ngày bé, người ta nhìn cách ba mẹ đối xử với con mà đánh giá đứa trẻ.
Còn khi đã trưởng thành, người ta lại nhìn cách con cái đối xử với ba mẹ mà đánh giá cả một gia đình.
Khi cô còn nhỏ, ba mẹ chở che cho cô từng chút một.
Bây giờ, đến lúc cô bắt đầu chống đỡ cả bầu trời của gia đình.
Bên phía Lục Viễn Chu, anh nhận được không ít đồ từ Giang Như Ý gửi đến.
Mì khô, mì gói, bánh bao nhân thịt đã hấp sẵn, mấy chục thùng sữa bột, hai nghìn bình thủy, hơn trăm thùng nhựa lớn đầy nước máy và một máy bơm lọc nước.
Trong tận thế, điện nước đều bị cắt, cơm gạo mì trắng trở thành thứ xa xỉ.
Nhưng có thể nấu nước, đựng vào bình thủy, mỗi ngày ít nhất mọi người vẫn còn có nước ấm để mà uống.
“Trần Nguyên, lấy mấy thùng sữa bột cho Tiểu Hổ, số còn lại chia cho mấy đứa nhỏ khác.”
“Được! Cảm ơn anh Lục!” – Trần Nguyên ôm thùng sữa, xúc động đến tay run rẩy.
Con trai anh – Tiểu Hổ – vừa mới chập chững biết đi.
Mỗi bước nó đi về phía anh đều khiến tim anh thắt lại vì hạnh phúc.
Tất cả đều nhờ vào Lục Viễn Chu… và cô bạn gái giấu kín kia.
Trong lòng Trần Nguyên đầy biết ơn.
Nếu có cơ hội, anh nhất định sẽ báo đáp ân tình này!
“Phân phát bình thủy đi, mỗi nhà một cái.” – Lục Viễn Chu tiếp tục ra lệnh.
“Sau này, mỗi trưa 12 giờ, mọi người có thể tới trạm nước nhận phần nước trong ngày.”
“Rõ!”
Tức thì, cả căn cứ rộn ràng và tràn đầy những giọt nước mắt cảm động.
Nước là nguồn sống.
Có nước rồi, mọi khó khăn đều dễ giải quyết hơn.
“Chu Khôi, cậu ở lại căn cứ phụ trách thu đồ có giá trị, ai đổi thì ghi lại rõ ràng. Những người còn lại theo tôi ra ngoài tìm vàng!”
Lục Viễn Chu dứt khoát giao nhiệm vụ.
Nước có thể phát miễn phí, nhưng đồ ăn thì phải dùng vàng để đổi.
“Rõ!”
Dân trong căn cứ không ai phản đối.
Dù lương thực đã không còn nhiều, nhưng vàng bạc thì vẫn còn khắp nơi, chỉ là bị người ta bỏ đi mà thôi.
Tìm vàng dễ hơn đi tìm đồ ăn rất nhiều.
“Tôi biết một khu biệt thự ngoài thành Đông, trong đó có kho bảo hiểm lưu giữ đủ loại đồ cao cấp, toàn hàng đấu giá.” – Trần Nhân Nhân đã tính sẵn kế để có thể gây ấn tượng.
Quả nhiên, câu nói đó khiến Lục Viễn Chu chú ý.
Anh biết rõ khu đó – toàn nhà giàu, toàn biệt thự sang chảnh.
Chỉ là cách khá xa trung tâm.
Nhưng nếu tìm được thứ đáng giá, xa mấy cũng chẳng sao.
“Được, chúng ta sẽ đến đó!”
Lục Viễn Chu đích thân dẫn đội quân tinh nhuệ nhất rời khỏi căn cứ.
Hiện giờ mọi người đã có đủ nước uống, bụng không đói, lại có hy vọng, nên lúc chiến đấu với tang thi thì ai cũng khí thế hừng hực.
“Xì ——”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


