Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Cửa xe vừa mở ra, một cô gái trẻ bước xuống.
Cô mặc áo len cổ cao màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo dạ lông cừu mịn màng, từng đường cắt may đều tinh tế. Gương mặt trái xoan gần như hoàn hảo, đôi mắt to và sáng như sao, môi đỏ như son, nhìn vào khiến người ta không thể rời mắt. Sự phối hợp giữa khí chất nhẹ nhàng và vẻ ngoài nổi bật khiến cô như tỏa sáng giữa đám đông.
“Trời đất, ai thế nhỉ?”
“Ở đâu ra cô gái đẹp dữ thần vậy?”
Đám đông đứng chờ bên ngoài không khỏi xôn xao, ánh mắt đổ dồn về phía cô, đầy ngạc nhiên lẫn hứng thú.
“Ơ, kia chẳng phải con bé Như Ý nhà bà Giang sao?”
Một giọng vang lên, sau đó là chú hai Giang Mậu Lâm, thím hai Chu Tiểu Lệ và dì cả La Thu Hồng cũng lần lượt từ trong sân bước ra.
Thím hai nheo mắt nhìn, rồi cười khẩy một tiếng, giọng đầy mỉa mai:
“Bà nội con chẳng phải nói sẽ gả con cho ông già nào lắm tiền sao? Nhìn dáng vẻ với cái xe hôm nay, chắc là đồng ý rồi nhỉ? Không thì tiền đâu mà ngồi xe sang?”
Một cô gái trẻ măng lại phải lấy chồng già? Người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Giang Như Ý bước lên mấy bước, giọng không lớn nhưng rất rõ ràng:
“Chuyện cưới xin là việc của con, người ngoài không có quyền xen vào. Xe này là con tự mua.”
Thím hai nghe vậy thì sững người mất một giây, rồi lập tức cười phá lên như thể vừa nghe được chuyện cười buồn cười nhất thế gian:
“Tự mua? Trời đất! Nhà con nghèo kiết xác, lần trước về còn chạy cái xe đạp điện rệu rã, giờ lại nói có tiền mua xe mấy trăm nghìn tệ? Ai tin được? Gạt ma chắc?”
Dì cả La Thu Hồng cũng xen vào, giọng chua loét:
“Cháu cũng sĩ diện vừa thôi chứ? Về dự sinh nhật bà nội mà phải thuê xe sang để khoe mẽ làm gì? Cháu có đi làm chưa? Xe này thuê một ngày không chừng bằng nửa năm lương của cháu đó!”
Thím hai lập tức hùa theo:
“Chị nói quá đúng! Với hoàn cảnh nhà con bé, làm gì có cửa đi xe xịn!”
Chú hai đứng bên cũng lắc đầu, giọng pha chút trách móc:
“Người trẻ sống nên thực tế, đừng cứ mơ mộng viển vông rồi tự đẩy mình xuống hố sâu.”
Đám hàng xóm xung quanh nghe vậy cũng nhao nhao hùa theo, ánh mắt đầy nghi ngờ. Một cô gái mới ngoài đôi mươi, vừa ra trường chưa lâu, làm sao mua nổi chiếc xe giá tới vài trăm nghìn tệ?
Giang Như Ý chẳng buồn đôi co. Cô chỉ liếc nhìn mấy người đó một lượt, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lùng. Nhìn vào trong xe, thấy mẹ vẫn đang nằm ngủ ở ghế sau do say xe. Cô cúi đầu xem đồng hồ, nhớ lại lúc nãy vừa gặp mấy cán bộ thôn Hòa Trang ngoài đầu làng, giờ chắc cũng sắp tới nơi.
Thím hai vẫn không ngừng đánh giá Giang Như Ý, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Một đứa sinh viên mới ra trường, trong mắt bà ta chẳng có gì đáng nói. Giờ lại dám đứng đây mạnh miệng tuyên bố xe này là của mình mua? Đúng là trò hề!
Bà ta chỉ mong sớm thấy cảnh con bé bị bóc mẽ trước mặt thiên hạ. Nhưng đúng lúc ấy—
“Ơ kìa, mọi người nhìn xem… Trưởng thôn với mấy người trong thôn kéo tới kìa!”
Ai đó trong đám đông bất ngờ hô lên. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cổng làng.
Quả nhiên, trưởng thôn Hòa Trang cùng mười mấy cán bộ lớn nhỏ đang đi nhanh về hướng nhà bà Giang.
“Trời ơi!”
Tiếng xôn xao lập tức vang lên. Mấy người hít mạnh một hơi, mặt mày ai nấy đều tràn đầy kinh ngạc.
Lâu lắm rồi mới thấy đoàn cán bộ đi đông như vậy, chắc chắn là có chuyện lớn!
“Lẽ nào có nhân vật nào quan trọng về thôn sao?”
“Không lẽ là về nhà bà Giang?”
“Không thể nào… chẳng phải chỉ là tiệc sinh nhật thôi sao?”
Cả nhóm người nhà bà Giang – chú hai, thím hai, dì cả – đều chết đứng tại chỗ. Bọn họ nhìn đám người mặc áo sơ mi trắng đi tới, ánh mắt tràn đầy ngơ ngác.
Làm gì có ai tưởng được… mấy vị này lại đến tận cửa nhà họ?
Thím hai há hốc mồm, trong đầu lập tức lóe lên một ý nghĩ kinh khủng: Lẽ nào… thật sự là tới tìm con bé Giang Như Ý?
Nhưng không thể nào!
Một đứa con gái mới ra trường, chẳng có quan hệ gì, làm sao quen biết nổi đám cán bộ cấp thôn như vậy?
Dưới ánh mắt nghi hoặc của tất cả mọi người, mấy cán bộ tiến thẳng tới trước nhà bà Giang. Ai cũng cho rằng họ sẽ vào nhà chúc thọ.
Nhưng không, ngay trước cửa, trưởng thôn đột ngột dừng bước, sau đó đưa tay ra — theo cách vô cùng trang trọng — rồi mỉm cười bắt tay với một người.
Người đó… chính là Giang Như Ý!
Khoảnh khắc ấy, không gian như đóng băng.
Cả sân im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều trừng to đến cực độ. Không ai tin nổi vào mắt mình.
Trưởng thôn Hòa Trang — người mà mọi nhà đều nể sợ — lại chủ động bắt tay một cô gái trẻ, mặt mày còn đầy cung kính?
Không ai dám hé miệng. Bầu không khí căng như dây đàn.
“Chuyện… chuyện gì thế này?”
“Con bé đó… rốt cuộc là ai?”
Ngay sau đó là một tràng âm thanh hỗn loạn, xôn xao không ngớt.
Chú hai, dì cả đều kinh ngạc đến không khép nổi miệng. Thím hai thì bị sặc nước bọt đến mức ho sặc sụa. Bà ta chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có ngày phải chứng kiến cảnh này.
Trưởng thôn tuy không lớn lắm, nhưng trong phạm vi một thôn thì nói một câu có thể khiến dân xóm đổi sắc mặt. Gia đình nào trong làng chẳng muốn lấy lòng ông ta, nhất là những nhà vốn không gốc gác ở đây như nhà bà Giang?
Vậy mà bây giờ — cả trưởng thôn lẫn cán bộ đều đang đứng trước mặt Giang Như Ý, cung kính lễ độ.
Thím hai run lên. Gương mặt bà ta tái nhợt.
Đến lúc này, bà ta mới biết mình đã nhìn nhầm rồi. Giang Như Ý… căn bản không phải một cô gái bình thường!
Trưởng thôn bắt tay xong, vẻ mặt vẫn đầy khách khí, cười nói:
“Cô Như Ý đúng không? Tôi là trưởng thôn thôn Hòa Trang. Nghe nói cô muốn thu mua rau củ? Ở thôn tôi có một số nhà trồng dâu tây, không biết cô có hứng thú không?”
Giang Như Ý vừa nghe đến hai chữ “dâu tây” thì mắt lập tức sáng rỡ.
Dâu tây! Một trong những loại quả nữ giới yêu thích nhất, được mệnh danh là “nữ hoàng của các loại trái cây” – vừa ngon, vừa bổ, lại dễ tiêu thụ. Quan trọng là đang đúng mùa, giá cũng hợp lý.
Cô mỉm cười đáp:
“Có chứ ạ. Dâu tây là sản phẩm con rất quan tâm. Không biết thôn mình có diện tích bao nhiêu?”
Trưởng thôn hăng hái gật đầu:
“Tổng cộng gần ba trăm mẫu đất! Năm ngoái bán chạy quá nên năm nay nhiều nhà trồng theo. Ai ngờ giá thu mua lại tụt thảm, chỉ còn hai tệ một cân. Người dân trong thôn đang lo sốt vó, chẳng ai dám mở miệng nữa!”
Giang Như Ý nghe vậy thì hiểu ngay nguyên nhân: năm ngoái trào lưu “bánh dâu tây”, “mứt handmade” nổi rần rần trên mạng, ai cũng đổ xô làm sản phẩm từ dâu. Nhưng đến năm nay, phong trào hạ nhiệt, cung vượt cầu, giá rớt là điều dễ hiểu.
Cô không do dự:
“Con thu hết. Bao nhiêu cũng lấy.”
Câu này vừa dứt, cả sân như nổ tung.
“Gì cơ? Cô nói sao? Cả ba trăm mẫu?”
Trưởng thôn trố mắt hỏi lại, mặt đầy kinh ngạc.
“Vâng. Chú cho người thống kê từng nhà, cân bao nhiêu con lấy bấy nhiêu. Con trả đúng giá thị trường, hai tệ một cân, thanh toán bằng chuyển khoản ngay trong ngày.”
Không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Những người nãy giờ còn đang xì xào sau lưng giờ thì ngây ra như tượng. Cả chú hai, thím hai, dì cả đều đứng hình.
“Cái gì? Cô nói thu hết? Là mấy vạn cân đó, cô biết không?”
Trưởng thôn nhìn cô như thể đang nhìn một nhà đầu tư lớn từ thành phố về. Nhưng vẻ mặt Giang Như Ý rất bình tĩnh, thậm chí còn thản nhiên như đang mua bó rau ở chợ.
“Con biết chứ. Càng nhiều càng tốt ạ.”
Một câu trả lời dứt khoát, gọn gàng, không chút do dự.
Mọi ánh mắt nhìn cô lúc này đã khác hẳn. Không còn là sự nghi ngờ hay khinh thường, mà là khiếp sợ lẫn kính nể.
Thím hai Chu Tiểu Lệ lùi về sau nửa bước, sắc mặt trắng bệch. Câu nói mỉa mai lúc nãy như tát thẳng vào mặt bà ta. Ai mà ngờ, con bé mà bà ta vừa dè bỉu, lại dám mở miệng thu cả mấy vạn cân dâu tây?
Không ai còn dám cười nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)