=============
Khương Từ xem hợp đồng tới 7 giờ tối còn chưa xem hết, Thẩm Thính Nam gọi đồ ăn, đặt lên bàn trà trước sô pha, anh ngồi lên sô pha, vừa mở túi ra vừa gọi Khương Từ: “Em qua ăn tối trước đi.”
Khương Từ xem rất tập trung, cũng không ngẩng đầu nói: “Chút nữa đi, em xem hết phần này đã.”
Thẩm Thính Nam đứng dậy đi qua, lấy đi hợp đồng trong tay Khương Từ, đặt qua một bên, nói: “Ăn cơm trước, anh cũng không hối em.”
Nói xong anh kéo tay Khương Từ, dắt cô đến ghế sô pha ngồi.
Khương Từ vừa ngồi xuống điện thoại liền vang lên, cô nhìn thấy tên người gọi mới nhớ ra cô quên nói với bà nội tối nay cô sẽ về nhà trễ.
Cô vội vàng nghe máy, đưa điện thoại lên tai, nói: “Bà nội, con quên nói với bà tối nay con phải tăng ca, sẽ về trễ một chút.”
Khương Từ nói: “Vậy bà ăn tối xong liền nghỉ ngơi đi nhé, không cần chờ con.”
“Được.” Bà nội Khương đáp một tiếng, lại dặn dò: “Vậy con cũng về sớm một chút, đừng về trễ quá.”
“Con biết rồi bà nội, bà yên tâm.”
Nói chuyện điện thoại với bà nội xong, Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ, hỏi: “Sức khỏe bà nội vẫn tốt chứ?”
Khương Từ ừ một tiếng, nói: “Cũng không khác gì lúc bình thường, không có vấn đề gì lớn.”
Thẩm Thính Nam nghe vậy thì yên tâm, hỏi thêm: “Thuốc thì sao? Đã uống hết chưa? Mấy loại thuốc bà nội uống trước đây có thể mua ở Dung Thành không?”
Khương Từ nói: “Có hai loại thuốc không mua được, có điều em đã nhờ Bùi Hân giúp em mua ở Bắc Thành rồi gửi tới.”
Thẩm Thính Nam nói: “Đừng nhờ người khác, anh kêu người mua gửi qua.”
Anh nói xong liền lấy điện thoại, hỏi: “Hai loại thuốc nào mua không được?”
Khương Từ theo bản năng nói: “Không cần đâu.”
“Tại sao không cần?” Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ, “Đến bây giờ em vẫn chưa chịu chấp nhận anh sao?”
Khương Từ không nói gì, cô nhìn bữa tối trên bàn trà, Thẩm Thính Nam gọi đều là những món cô thích ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

