=============
Một giờ sáng, Khương Từ lặng lẽ chạy về nhà, cô sợ đánh thức bà nội nên vào nhà cũng không dám bật đèn, nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa lại, đổi dép lê, mượn ánh trăng đi đến bên ngoài phòng ngủ của bà nội, nhẹ nhàng vặn cửa ra, nhìn thấy bà nội đã ngủ say mới yên tâm rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trở lại phòng ngủ, cô theo bản năng đi tới bên cạnh cửa sổ, kéo màn cửa ra liền thấy Thẩm Thính Nam vẫn chưa đi.
Cô mở cửa sổ ra, lấy điện thoại gọi cho Thẩm Thính Nam.
Đầu bên kia điện thoại, Thẩm Thính Nam ngồi trong xe hút thuốc, tay phải gác lên cửa sổ xe, giữa ngón tay kẹp điếu thuốc, đèn đường bên ngoài tiểu khu chiếu xuống, Khương Từ cách đó không xa có thể mượn ánh đèn đường nhìn thấy góc nghiêng đẹp trai của Thẩm Thính Nam, còn có điếu thuốc đang cháy giữa ngón tay anh.
Thẩm Thính Nam nhận điện thoại, giọng nói trầm thấp êm tai, “Đến nhà rồi?”
Khương Từ dạ một tiếng, nói: “Thẩm Thính Nam, sao anh còn chưa đi?”
Thẩm Thính Nam nghe vậy liền quay đầu, cách cửa sổ xe nhìn vào bên trong tiểu khu.
Thị lực anh tốt, lại thêm tòa Khương Từ sống ở ven đường, Thẩm Thính Nam liếc mắt liền thấy Khương Từ đang nằm nhoài trên bệ cửa sổ gọi điện thoại với anh, ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi đều không kìm được cong lên, Thẩm Thính Nam đùa cô, “Trốn ở đó nhìn anh à.”
Khương Từ cười, nói: “Em chỉ muốn xem anh đã đi thôi chưa.”
Lại có chút không vui nói: “Đêm hôm khuya khoắt mà anh hút thuốc cái gì.”
Thẩm Thính Nam cười cười, ngoan ngoãn dập thuốc, thấp giọng hỏi: “Bà nội thì sao? Đã ngủ chưa?”
Khương Từ ừ một tiếng, nói: “Bà ngủ rồi.”
Thẩm Thính Nam từ trên xe bước xuống, ném tàn thuốc đã dập vào thùng rác, đi tới gần Khương Từ một chút để nhìn cô rõ hơn.
Anh đút tay vào túi quần đứng dưới lầu, tay cầm điện thoại, mắt nhìn Khương Từ, “Đi ngủ sớm một chút, sáng mai bảy giờ rưỡi anh tới đón em, đừng có cho anh leo cây nữa.”
Khương Từ nằm nhoài trên bệ cửa sổ nhìn Thẩm Thính Nam, trong đêm khuya yên tĩnh như vậy, cô có thể nhìn anh như thế này, nghe anh nói chuyện, có thể hẹn chuyện ngày mai, trong lòng cô vô cùng hạnh phúc, hạnh phúc tràn ngập trong mắt không thể che giấu được.
Cô vốn chỉ biết mình yêu Thẩm Thính Nam, sau khi đánh mất và tìm lại được, cô mới nhận ra mình yêu anh sâu đậm đến nhường nào, cũng biết tình yêu của anh cũng không hề ít hơn cô.
Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ, nghiêm túc nói: “Khương Từ, em không cần nói xin lỗi với anh, em đã chịu quá nhiều tủi thân vì anh, vì người trong nhà anh, cuối cùng còn bị ép phải rời xa anh một cách đau đớn như vậy. Phải xin lỗi thì cũng nên là anh xin lỗi em.”
Khương Từ nhìn Thẩm Thính Nam, bỗng nhiên cô rất muốn xuống lầu, rất muốn ôm anh.
Hai người nhìn nhau một lúc, Thẩm Thính Nam lên tiếng trước, “Đi vào ngủ đi, muộn lắm rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

