===============
Trong đêm, Khương Từ nằm trên giường, lăn qua lộn lại trong đầu tất cả đều là Thẩm Thính Nam. Cô trằn trọc trên giường, lo lắng Thẩm Thính Nam thật sự vì cô mà cắt đứt với người trong nhà, cô lo cho sự nghiệp của anh, lại lo cho mẹ anh sẽ bị anh chọc tức, làm trong nhà ồn ào gà chó không yên.
Cô lo lắng cả đêm không cách nào chìm vào giấc ngủ, lại bởi vì tối qua vừa khóc nên sớm hôm sau tỉnh dậy, mắt cô vừa đỏ vừa sưng, hoàn toàn không thể gặp người khác.
Cô sợ bà nội nhìn thấy nên không đợi bà nội thức dậy đã lặng lẽ ra ngoài.
Tháng tư ở Dung Thành, bảy giờ sáng, trời vừa sáng không lâu, trên đường có rất ít người qua lại, trong tiểu khu cũng yên tĩnh, Khương Từ đeo túi xách từ tiểu khu đi ra, lúc đi tới cửa tiểu khu, cô bỗng nhiên dừng lại.
Thẩm Thính Nam đút tay vào túi dựa bên cạnh xe, anh nhìn thấy cô, ánh mắt hai người giao nhau, khóe môi Thẩm Thính Nam cong lên, đi về phía cô, nói chuyện với cô như bình thường, “Mời anh ăn sáng đi luật sư Khương.”
Khương Từ có chút sững sờ, nhìn Thẩm Thính Nam, không nhịn được hỏi: “Anh tới lúc nào thế?”
Thẩm Thính Nam nói: “Trời chưa sáng đã đến, ở đây đợi em hai tiếng rồi.”
Hai tiếng trước, mới năm giờ.
Nhưng lời đến khóe miệng cô bỗng nhiên nhận ra bây giờ nói những lời nãy đã không còn thích hợp, thế là cô không nói tiếp nữa.
Ánh mắt Thẩm Thính Nam rơi lên hai mắt sưng đỏ của Khương Từ, anh khẽ nhíu mày, theo thói quen đưa tay lên xoa mắt cô, “Mắt em sao lại đỏ thế? Tối qua không ngủ được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

