===========
Sau khi Khương Từ trở lại Dung Thành, cô đi thuê nhà ở trước. Cô rất quen thuộc với Dung Thành nên rất nhanh đã thuê được nhà, từ thuê nhà đến khi chuyển nhà chỉ mất hai ngày.
Cô bận rộn dọn dẹp, trải ga giường, chăn bông, giẫm lên ghế treo tranh treo tường, thậm chí còn có thời gian đi dạo siêu thị nội thất, mua một tấm thảm cô thích, một chiếc đèn đứng kiểu cổ điển, trên đường về có đi ngang qua tiệm hoa, còn vào mua một bó hoa tươi.
Về Dung Thành được ba ngày, mỗi ngày cô đều bề bộn nhiều việc, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười vui vẻ, không ai có thể nhìn ra cô vừa mất đi một mối tình khắc cốt ghi tâm, ngay cả bà nội Khương cũng cho rằng cô đã thật sự thoát ra được, nhưng không ai biết, cô cười nhưng tim cũng rất đau, cô không dám khóc, càng không dám khóc trước mặt bà nội. Cô đã mất đi Thẩm Thính Nam, nhưng cô vẫn còn bà nội, cô vẫn phải tiếp tục sống.
Cô buồn một mình, nhưng cô không thể để bà buồn cùng cô.
Vì thế cô chỉ khóc vào lúc nửa đêm, trong căn phòng tối, cuộn tròn trong chăn khóc thầm, cô cắn chặt môi, không dám phát ra một chút tiếng nức nở nào, nhưng cô không có cách nào để nhịn xuống, khóc chính là cách duy nhất để cô có thể giải quyết đau khổ, nếu không cô sợ mình sẽ không chịu đựng được nữa.
Cô khóc ướt đẫm gối rồi chìm vào giấc ngủ trong nước mắt, sáng hôm sau khi bước ra khỏi phòng ngủ, cô lại nở nụ cười vui vẻ không chút sơ hở nào, như chưa hề có chuyện gì xảy ra, như thể cô chưa từng trải qua một mối tình khó quên, cũng chưa từng đánh mất nó.
Hôm nay là ngày cô phải về Khải Hàng làm việc, bà nội cố ý dậy sớm để nấu trứng chần đường đỏ cô thích ăn, lúc cô từ phòng ngủ ra, bà nội đang bưng một bát trứng chần từ phòng bếp ra, cô vội vàng đi tới nhận lấy, “Để con để con, bà từ từ thôi.”
Cô đặt bát lên bàn, lại đi vào bếp múc thêm một bát cho bà nội.
Đã rất lâu rồi cô chưa ăn trứng chần đường đỏ của bà nội, vừa nếm thử liền cong mắt, ngẩng đầu nhìn bà, khen: “Trứng chần đường đỏ của bà nội vẫn là ngon nhất, ở ngoài không ai nấu ngon bằng bà hết.”
Bà nội Khương ăn sáng xong, nhìn cháu gái, bà không nhịn được nhắc đến, “Tiểu Từ, con còn nhớ dì Hạ không? Chính là người mở tiệm cơm trên thị trấn, sau này đến thành phố kinh doanh đó.”
Khương Từ dạ một tiếng, ngẩng đầu nhìn bà nội, trả lời: “Nhớ ạ, sao thế ạ?”
Bà nội Khương nói: “Không ngờ bây giờ nhà họ cũng ở Dung Thành, hôm qua bà đi chợ mua thức ăn còn gặp được dì Hạ của con, dì Hạ còn hỏi con đó, cô ấy nghe nói con còn chưa kết hôn liền muốn giới thiệu đối tượng cho con, con xem có muốn…”
“Con không cần đâu bà nội.” Khương Từ biết bà nội muốn nói gì, cô từ chối: “Bà nội, con không muốn yêu đương, cũng không muốn kết hôn, bà đừng sắp xếp mấy chuyện này cho con nữa.”
Bà nội Khương nhìn cháu gái, trong mắt bỗng nhiên nổi lên một tầng nước mắt, “Tiểu Từ, có phải con vẫn chưa quên được Thính Nam đúng không? Mặc dù mấy ngày nay con rất vui vẻ, nhưng bà nội biết, thật ra con không vui vẻ chút nào.”
Khương Từ cố gắng nhịn xuống cảm giác đau đớn trong lòng, cô cười nói: “Nào có nhanh như vậy chứ bà nội, cho dù thế nào con và Thẩm Thính Nam cũng yêu nhau thật lòng, sao có thể quên đi nhanh như vậy được.”
Cô nhìn thấy bà nội khóc vì mình, không muốn làm bà lo lắng, cô nắm chặt tay bà, nói: “Bà nội, bà đừng lo lắng, con sẽ quên được thôi mà, sớm muộn cũng có ngày con sẽ quên thôi.”
Bà nội Khương đau lòng nhìn cháu gái, nói: “Nếu không con đi gặp những người khác thử xem, có lẽ tiếp xúc với nhiều người sẽ thoát ra nhanh hơn thì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

