==============
Thẩm Thính Nam ngồi cả đêm trên sô pha trong phòng khách, anh không mở đèn, chìm trong bóng tối, không thấy rõ cảm xúc của anh, cũng không biết anh đang nghĩ gì.
Ánh sáng duy nhất trong phòng là chiếc nhẫn kim cương trong tay anh, bị anh nắm đến mức nóng lên, dường như khi nắm chiếc nhẫn này anh vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Khương Từ, giống như cô vẫn còn ở bên cạnh, chưa từng rời xa anh.
Anh dần tỉnh táo lại trước nỗi đau mất đi Khương Từ, anh luôn tự tin cho rằng mình có thể bảo vệ Khương Từ rất tốt, cho rằng chỉ cần anh ở đây, cô sẽ luôn có thể núp dưới đôi cánh của anh. Anh cho rằng chỉ cần không để cô gặp người nhà anh thì sẽ không có ai có thể làm tổn thương cô.
Điện thoại trên bàn khẽ rung lên, cô nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình, cảm xúc vất vả lắm mới đ è xuống được lại dâng lên, trái tim lại bắt đầu đau nhói.
Cảm giác đau đớn lan khắp của người cô, cô nhìn màn hình điện thoại, từ đầu đến cuối không trả lời.
Điện thoại tiếp tục đổ chuông một lúc lâu, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bỏ cuộc.
Khương Từ nhìn chằm chằm màn hình tối đen, nước mắt cô cố nén cả đêm cuối cùng cũng trào ra, cô vùi mặt vào khuỷu tay, không dám để mình khóc thành tiếng, sợ bà nội sẽ nghe thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

