=================
Thật ra mãi cho đến rất lâu sau đó, Khương Từ cũng chưa từng muốn chia tay với Thẩm Thính Nam. Dù cho tất cả mọi người đang ép cô, dù cho mẹ Thẩm Thính Nam nói mấy lời khó nghe với cô, cô cũng không hề dao động.
Cô biết Thẩm Thính Nam đã bảo vệ cô rất tốt, không cho cô một mình gặp ba mẹ anh, thậm chí vì sợ mẹ anh làm phiền cô mà còn cố ý phái người đi theo bà ấy. Có một lần cô đến tòa án, Trình Tĩnh Nhàn tới gặp cô, hẹn cô đến quán cà phê đối diện nói chuyện sau phiên tòa.
Lại không nghĩ rằng bọn họ vừa ngồi xuống, còn chưa bắt đầu nói chuyện Thẩm Thính Nam đã trầm mặt từ bên ngoài bước vào.
Anh kéo cô đứng dậy, ôm cô vào lòng, lạnh lùng quay sang mẹ anh: “Mẹ thật sự không sợ mất con đúng không?”
Trình Tĩnh Nhàn đen mặt trừng mắt nhìn Thẩm Thính Nam, tức giận mắng một câu, “Đồ mất dạy!”
Thẩm Thính Nam nói: “Mẹ muốn mắng chửi con sao cũng được, nhưng Khương Từ thì không được, cô ấy không phải con gái mẹ, mẹ không có tư cách dạy dỗ cô ấy.”
Trình Tĩnh Nhàn đứng lên, quán cà phê vào buổi chiều rất nhiều người, trước mặt mọi người cho Thẩm Thính Nam một cái tát.
Cằm Thẩm Thính Nam cọ cọ trên đỉnh đầu cô, ôm chặt cô hơn, thấp giọng nói: “Anh không có ý trách em, anh sợ mẹ anh sẽ làm em tổn thương.”
Không ai sẵn sàng lựa chọn giữa mẹ mình và người phụ nữ mình yêu, anh cũng không dám nghĩ, nếu mẹ anh làm chuyện tổn thương đến Khương Từ, anh phải làm thế nào đây, thật sự cắt đứt quan hệ mẹ con với mẹ anh, hay để mặc Khương Từ tủi thân vì anh?
Anh đã cố gắng nói chuyện với mẹ, nhưng mẹ anh đã khăng khăng cho mình là đúng mấy chục năm rồi, nửa chữ bà ấy cũng nghe không lọt.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy phiền như vậy, ba giờ sáng, anh bực bội không ngủ được, đang hút thuốc trong phòng làm việc thì chuông điện thoại đột ngột reo lên, anh cầm điện thoại lên nhìn cuộc gọi đến, sau đó nhíu mày nhận, “Sao vậy ạ?”
Đầu bên kia điện thoại là cậu của Thẩm Thính Nam, tức giận mắng anh, “Mẹ cậu bị cậu chọc tức đến mức nửa đêm lên cơn đau tim, Thẩm Thính Nam, cậu đúng là một đứa con có hiếu nhỉ, vì phụ nữ mà làm mẹ mình phải vào bệnh viện.”
Thẩm Thính Nam cau mày, đứng dậy đi nhanh ra ngoài, “Bà ấy đâu? Không sao chứ?”
“Còn đang trong phòng cấp cứu, cậu nói xem có sao không? Thẩm Thính Nam, nếu như mẹ cậu thật sự có gì nguy hiểm, tôi xem đời này cậu làm sao có thể yên tâm sống.”
Thẩm Thính Nam mở cửa thư phòng, lại nhìn thấy Khương Từ đứng bên ngoài, anh không khỏi sửng sốt, sợ Khương Từ suy nghĩ lung tung, nói với Trình Cảnh Khải trong điện thoại: “Chút nữa con tới, cúp trước đây.”
Khương Từ nhìn Thẩm Thính Nam, hỏi: “Có chuyện gì thế? Anh phải ra ngoài à?”
Thẩm Thính Nam ừ một tiếng, nói: “Anh có chút việc đột xuất.”
Anh dắt Khương Từ về phòng ngủ, lấy áo khoác trên mắc áo, nói: “Em ngủ thêm một lúc đi, anh ra ngoài một chút.”
Anh vội vàng đến bệnh viện, cũng không kịp nói nhiều lời với Khương Từ, Khương Từ cũng rất hiểu chuyện không hỏi nhiều, đưa Thẩm Thính Nam tới cửa, cô nắm chặt tay anh, phải nhìn kỹ lắm mới thấy được ánh nước lóe lên trong mắt cô, dặn dò: “Anh đừng gấp, lái xe cẩn thận một chút, nhất định phải chú ý an toàn.”
“Ừm, em nhanh vào phòng ngủ đi, lúc về anh sẽ gọi cho em.” Thẩm Thính Nam vội vàng để lại một câu rồi nhanh chóng đi tới thang máy.
Khương Từ đứng trước cửa nhà, nhìn Thẩm Thính Nam nhíu mày gọi điện thoại, đầu cũng không quay lại đi vào thang máy.
Trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, Khương Từ đờ đẫn đứng trước cửa nhà, nhìn cánh cửa thang máy đóng chặt, trong khoảnh khắc đó cô nhận ra mình vẫn luôn cách Thẩm Thính Nam rất xa, bọn họ giống như hai người thuộc tầng lớp hoàn toàn khác nhau, nhất định phải ở bên nhau nhưng yêu nhau rất vất vả.
Lúc nãy cô ở cửa thư phòng nghe được giọng của cậu Thẩm Thính Nam, cô biết Trình Tĩnh Nhàn bị cô và Thẩm Thính Nam chọc tức đến mức phải nhập viện, biết anh vội vàng như vậy là muốn đi thăm mẹ anh.
Cô ngồi trên ghế sô pha cả đêm, cũng lo lắng suốt cả đêm, muốn gọi điện thoại cho Thẩm Thính Nam hỏi thăm một chút, nhưng lại sợ hậu quả quá nghiêm trọng đến mức cô không thể chịu nổi, muốn đến bệnh viện xem thử nhưng lại sợ chọc tức người nhà anh hơn.
Lúc trời gần sáng, rốt cục cô vẫn lo lắng quá mức, quay về phòng ngủ lấy áo khoác mặc vào rồi vội vàng ra ngoài.
Cô đón xe đến bệnh viện, hỏi phòng bệnh của Trình Trĩnh Nhàn sau đó đi thang máy lên lầu.
Nhưng không ngờ tầng đó có vệ sĩ đứng canh, cô vừa ra khỏi thang máy đã bị cản lại, “Cô làm gì thế? Tầng này không thể lên.”
Khương Từ trả lời: “Tôi muốn đến thăm dì Trình.”
Người kia quan sát cô, “Cô là ai?”
“Tôi…” Cô vẫn chưa nghĩ ra nên giới thiệu thế nào, sau lưng có người lên tiếng, “Để cô ấy vào đi.”
Cô theo bản năng nhìn về nơi phát ra âm thanh, là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, vóc dáng rất cao, nhìn qua rất uy nghiêm, giống Thẩm Thính Nam đến mấy phần.
Người kia đi về phía cô, từ trên cao nhìn xuống, nói: “Cô chính là Khương Từ à? Tôi là cậu của Thẩm Thính Nam, chúng ta nói chuyện đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

