================
Trình Tĩnh Nhàn bị Thẩm Thính Nam chọc tức cả đêm không ngủ được, sáng hôm sau, bà ấy lái xe đến chỗ Khương Từ làm việc.
Nhưng không ngờ bà còn chưa xuống xe đã nhận được điện thoại của Thẩm Thính Nam.
Bà lạnh lùng nhận điện thoại, “Sao? Con còn có mặt mũi gọi cho mẹ à, tối qua làm mẹ tức chết, vẫn còn muốn chọc tức mẹ đúng không?”
Thẩm Thính Nam nói: “Mẹ đi gặp Khương Từ đúng không? Tối qua con đã nói rõ với mẹ, mẹ có gì không hài lòng, có gì tức giận thì cứ trút lên con, đừng đi làm phiền Khương Từ, đừng đi tìm cô ấy.”
Sắc mặt Thẩm Thính Nam lạnh xuống, “Mẹ nhất định phải ép con như vậy sao?”
“Mẹ là đang cứu con!” Trình Tĩnh Nhàn nói: “Loại con nhóc ham hư vinh này mẹ gặp nhiều rồi, lúc cô ta còn học đại học mẹ đã nhìn ta, phí hết tâm tư tiếp cận lấy lòng con để làm gì?”
Thẩm Thính Nam lạnh lùng nói: “Mẹ quá coi trọng con rồi, cô ấy chưa từng phí hết tâm tư tiếp cận lấy lòng con, ngược lại là con trai của mẹ phí hết tâm tư muốn đến gần cô ấy.”
“Cho nên mẹ nói nó thông minh hơn mẹ nó rất nhiều, biết cách thả dây dài câu cá lớn, còn biết lạt mềm buộc chặt.”
Cuối cùng Thẩm Thính Nam cũng tức giận, “Con lười nói với mẹ, Khương Từ là người thế nào con rõ hơn mẹ, con vẫn là câu đó, đừng nhúng tay vào chuyện của con, đừng đi tổn thương Khương Từ, nếu không con thật sự sẽ khiến mẹ thất vọng.”
“Sao? Con uy hiếp mẹ?” Trình Tĩnh Nhàn tức giận: “Mẹ ngược lại muốn xem xem con vì người phụ nữ này mà ngỗ nghịch đến mức nào, đừng quên con là mẹ mang thai mười tháng sinh ra, lúc trước mẹ sinh con đã suýt chết vì khó sinh, bây giờ con vì phụ nữ mà tức giận với mẹ, con coi chừng báo ứng đó Thẩm Thính Nam.”
Bà ấy nói xong liền lạnh lùng cúp điện thoại.
Trợ lý ngồi phía trước quay đầu, quan sát biểu cảm của Trình Tĩnh Nhàn, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Phu nhân, còn tìm cô Khương nữa không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

