=============
Đương nhiên Khương Từ biết Thẩm Thính Nam nghiêm túc, cô tin mỗi câu anh nói. Nhưng trong lòng cô có quá nhiều lo lắng, cô sợ chia tay với Thẩm Thính Nam, nhưng lại không muốn anh cãi nhau với gia đình vì cô, mặt khác, trong sâu thẳm trái tim cô lại sợ anh sẽ thật sự chọn gia đình mà từ bỏ cô.
Bản thân cô ấy cũng biết mình rất mâu thuẫn, vậy nên cô tình nguyện duy trì tình trạng hiện tại.
Cô nhắm mắt dựa vào lòng Thẩm Thính Nam không nói gì, dường như đã ngủ.
Thẩm Thính Nam cúi đầu nhìn cô, biết cô đang giả vờ ngủ, anh đưa tay bóp mặt cô, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nói, “Đến cùng trong lòng em nghĩ thế nào? Có thể nói cho anh biết không, đừng để anh phải đoán.”
Anh tự nhận mình hiểu Khương Từ rất rõ, nhưng có đôi khi anh thật sự không biết đến cùng trong lòng cô đang nghĩ gì, không chịu tiêu tiền của anh, không chịu cho anh công khai quan hệ, cũng không chịu kết hôn.
Cô từ chối mọi cách mà anh có thể cho cô cảm giác an toàn, để rồi đôi khi anh không biết phải làm sao.
Hầu hết thời gian trong Tết Thẩm Thính Nam đều ở đây, nhưng anh cũng không thể không về nhà, thỉnh thoảng anh phải quay về nhà cũ ăn bữa cơm.
Tối ngày mùng 3 Tết, Thẩm Thính Nam về nhà họ Thẩm ăn cơm, trước khi ăn cơm Thẩm Hành bỗng nhiên nhắc tới Khương Từ, nói: “Mấy ngày trước con có nhìn thấy Khương Từ, cô ấy về Bắc Thành rồi, bây giờ đang làm luật sư.”
Lúc đó Thẩm Thính Nam đang ngồi trên ghế sô pha xem điện thoại, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Hành.
Lúc đó Thẩm Triết cũng có mặt, hỏi: “Tiểu Từ về Bắc Thành rồi sao? Lúc trước chú còn gặp mẹ con bé, sao lại không nghe mẹ con bé nhắc tới.”
Thẩm Hành nói: “Có lẽ vừa về không lâu.”
Nghĩ đến Khương Từ, anh ta không nhịn được nói nhiều hơn, “Con cảm thấy Khương Từ thay đổi rất nhiều, cô ấy làm luật sư rất giỏi, lên tòa cứ như biến thành người khác vậy, rất thông minh, tài ăn nói cũng tốt, mới nói mấy câu đã làm luật sư của đối phương nghẹn họng nói không nên lời rồi.”
Mẹ Thẩm Hành tò mò, hỏi: “Sao con biết?”
Chuyện Thẩm Hành đánh nhau bị thương lần trước còn chưa nói với người trong nhà, bây giờ mới nhận ra mình lỡ miệng, cũng may anh ta phản ứng nhanh, nói: “Lúc trước một người bạn của con tìm cô ấy kiện tụng, con rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên đến tòa án dự thính.”
“Thật sao?” Mẹ Thẩm Hành nói: “Trước đây mẹ không để ý, cô ta luôn không thích nói chuyện, có chút lầm lì.”
Thẩm Thính Nam không nhịn được lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng, “Lúc đó mấy người xa lánh cô ấy, còn hy vọng cô ấy sẽ cười chào hỏi với mấy người à?”
Người trong nhà đã sớm nhìn ra trước kia Thẩm Thính Nam rất che chở Khương Từ, có một lần sinh nhật bà cụ, lúc đó anh thậm chí còn không nể mặt mũi bà cụ vì Khương Từ.
Giờ phút này nghe Thẩm Thính Nam nói lời này, tất cả mọi người đều im lặng, chỉ là không nghĩ tới Thẩm Thính Nam lại có tình cảm lâu dài với cô em gái nửa đường nhảy ra này như vậy, lâu như vậy rồi nhắc đến cô anh vẫn còn che chở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

