================
Sáng hôm sau, Khương Từ chưa thức dậy đã nhận được điện thoại của mẹ.
Cô và mẹ không thường liên lạc với nhau, một tuần sẽ gọi điện thoại một hai lần để hỏi thăm tình hình của nhau, biết cả hai vẫn ổn thì mới yên tâm. Thế cho nên nhìn thấy mẹ gọi cho cô sớm như vậy, cô đã mơ hồ đoán được là chuyện gì.
Cô cầm điện thoại định xuống giường nghe, vừa vén chăn lên Thẩm Thính Nam đã ôm eo kéo cô vào lòng anh, anh còn chưa mở mắt đã thấp giọng nói bên tai cô: “Đi đâu thế?”
Khương Từ quay đầu nhìn Thẩm Thính Nam, nhỏ giọng nói: “Em ra ngoài nghe điện thoại.”
Lúc này Thẩm Thính Nam đã mở mắt, nhìn Khương Từ, hỏi: “Ai thế? Sớm như vậy.”
Khương Từ nói: “Mẹ em, bà ấy ở nước ngoài, có lẽ lệch múi giờ với em.”
Điện thoại vẫn còn đang đổ chuông, Khương Từ vừa nhận điện thoại vừa ra khỏi phòng ngủ, nhỏ giọng nói, “Mẹ.”
Ra đến phòng khách, Khương Từ cầm điện thoại ra ban công, sợ đánh thức bà nội nên còn đóng cửa ban công lại.
Giọng của Chu Vân đầu bên kia điện thoại truyền đến, hỏi: “Con dậy chưa?”
Lúc này vừa qua sáu giờ, mùa đông ở Bắc Thành trời còn chưa sáng, gió ngoài ban công khá lớn, cô theo bản năng ôm lấy cánh tay, khẽ dạ một tiếng, trả lời: “Con vừa dậy.”
Chu Vân đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Con hẹn hò với Thẩm Thính Nam rồi? Chuyện lúc nào? Sao không nói với mẹ một tiếng?”
Khương Từ đoán được mẹ muốn nói với cô chuyện này, hỏi: “Chú Thẩm nói với mẹ sao?”
Chu Vân “Ừ” một tiếng, có chút tức giận cũng có chút lo lắng, “Chuyện lớn như vậy sao con lại không bàn với mẹ một chút?”
Khương Từ không hiểu, cũng có chút không vui, “Tại sao con hẹn hò với ai cũng phải bàn với mẹ? Con không còn là con nít mà phải báo cáo mọi chuyện với mẹ.”
Chu Vân nói: “Mẹ biết con vẫn luôn tự lập, cũng chưa bao giờ thân thiết với mẹ, nhưng mà Tiểu Từ, mẹ từng vào cửa nhà họ Thẩm, mẹ đã rất nhẫn nhịn nhưng cũng không thể đi tiếp với chú Thẩm của con. Người nhà họ cao cao tại thượng, vĩnh viễn sẽ không chấp nhận chúng ta.”
Khương Từ nói: “Con biết, nhưng con không vào cửa nhà họ Thẩm, con chỉ hẹn hò với Thẩm Thính Nam mà thôi.”
“Con nghĩ đơn giản như vậy sao?” Chu Vân nói: “Bây giờ Thẩm Thính Nam vì con mà trở mặt với người nhà, nếu không con cho rằng tại sao chú Thẩm của con lại gọi điện thoại cho mẹ?”
Khương Từ sửng sốt một chút, hỏi: “Là chú Thẩm kêu mẹ đến khuyên con rời khỏi Thẩm Thính Nam sao?”
Chu Vân nói: “Đúng vậy, cho nên Tiểu Từ à, ngay cả chú Thẩm của con cũng không mong con hẹn hò với Thẩm Thính Nam, con cảm thấy hai đứa sẽ có tương lai sao? Kiểu gia đình như bọn họ cuối cùng cũng sẽ cưới vợ môn đăng hộ đối, những người mạnh hợp lại với nhau, có lợi cho cả hai nhà. Con cảm thấy nhà bọn họ sẽ dễ dàng thỏa hiệp để con vào cửa sao? Cho dù có vào thật thì con cảm thấy cuộc sống sau này sẽ dễ chịu à? Thẩm Thính Nam phải làm việc, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh che chở con. —— “
“Sao mẹ lại muốn nói với con những chuyện này?” Bỗng nhiên Khương Từ không muốn nghe thêm nữa, cô cắt lời Chu Vân, nói: “Con không quan tâm những chuyện đó, con cũng chẳng quan tâm người nhà họ Thẩm có thích con không, có chấp nhận con không, con chỉ cần ở bên cạnh Thẩm Thính Nam là được rồi, con hoàn toàn không quan tâm đ ến người khác.”
Chu Vân lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Tiểu Từ, hôn nhân không đơn giản như con nghĩ đâu, con nghĩ con và Thẩm Thính Nam sống với nhau, nhưng cuối cùng vẫn phải gặp gia đình hai bên, mẹ chỉ không muốn sau này con phải chịu khổ trong cuộc hôn nhân của mình mà thôi.”
Khương Từ nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu nhìn thấy Thẩm Thính Nam cầm áo khoác của cô ra, cô giấu đi cảm xúc, nhỏ giọng nói với mẹ: “Con có việc, cúp máy đây.”
Thẩm Thính Nam nhìn cô, hỏi: “Mẹ em đã nói gì với em? Gọi điện thoại sớm như vậy.”
Khương Từ cười nói: “Có thể nói gì chứ, hỏi chuyện của hai chúng ta thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

