Lúc đó Thẩm Thính Nam không còn trong phòng ngủ, nhưng vị trí bên cạnh vẫn còn một chút hơi ấm, có lẽ anh cũng vừa dậy không lâu.
Khương Từ nằm trong chăn mềm mại một lúc rồi với lấy điện thoại trên tủ đầu giường gọi điện thoại cho bà nội.
Điện thoại rất nhanh được nhận, giọng nói hiền từ của bà nội truyền đến, cười ha hả, “Tiểu Từ đã ăn sáng chưa?”
Bà nội trải qua một trận bệnh, làm một cuộc phẫu thuật lớn, bây giờ vẫn có thể nghe thấy giọng bà, Khương Từ đã rất cảm ơn ông trời rồi, cô cong môi cười, dịu dàng trả lời: “Con ăn rồi, bà ăn chưa?”
Đang nói chuyện, Thẩm Thính Nam từ bên ngoài từ bên ngoài mở cửa đi vào, đúng lúc bắt được cô đang nói dối, ánh mắt lóe lên ý cười, ngồi bên mép giường cười vạch trần cô, “Em ăn cái gì rồi? Ăn không khí?”
Khương Từ sợ bà nội nghe thấy, vội vàng che loa lại, vươn chân từ trong chăn ra muốn đá Thẩm Thính Nam, kết quả bị anh nắm chặt chân, cô muốn rút về nhưng anh cứ nắm không buông, còn cố ý chọc cô, cào lên lòng bàn chân cô, cô bị nhột không nhịn được cười, chân vô thức đạp Thẩm Thính Nam một cái, không biết đạp phải chỗ nào, anh cúi người kêu lên một tiếng rồi buông chân cô ra.
Khương Từ giật mình, vội vàng bò dậy, thấy Thẩm Thính Nam đang ôm bụng, cô sợ đến mức tưởng mình đã đá trúng dạ dày anh, sắc mặt tái nhợt, cô vội vàng tới gần nhìn, luống cuống tay chân sờ chỗ dạ dày anh, “Sao thế? Có phải em đá đau không? Đau chỗ nào?”
Cô đang cuống cuồng lên thì lại nghe thấy Thẩm Thính Nam bật cười, anh bóp mặt cô, cười nhìn cô, “Khương Từ, sao em đáng yêu thế hả?”
Khương Từ thấy Thẩm Thính Nam cười rất vui vẻ mới nhận ra anh đang lừa cô, cô tức giận nắm tay anh cắn một cái, lần này Thẩm Thính Nam đau thật, anh kêu ây da một tiếng, cúi đầu nhìn thấy một hàng dấu răng nhỏ trên hổ khẩu* tay phải. Anh không nhịn được cười, nâng mắt nhìn Khương Từ, “Em là chó à?”
(*hổ khẩu: Phần giữa ngón cái và ngón trỏ.)
Khương Từ nói: “Em là báo.”
Cô nhặt điện thoại cô làm rơi trong lúc hoảng hốt vừa nãy lên, chui vào chăn thử thăm dò gọi một tiếng. “Bà nội? Bà còn đang nghe không?”
Bà nội Khương nói: “Ở đây?”
Lo lắng hỏi: “Vừa nãy có chuyện gì thế?”
Khương Từ nói: “Không có gì, Thẩm Thính Nam lừa con.”
Bà nội Khương cũng đoán được là đôi trẻ đang ầm ĩ, cười nói: “Mặc dù hôm nay là Tết, hiếm khi được nghỉ, nhưng con cũng đừng ngủ quá muộn, đi ăn sáng trước.”
Khương Từ “Ồ” một tiếng, ngoan ngoãn nói: “Con biết rồi bà nội.”
Cô hỏi thêm: “Bà ăn chưa ạ?”
Bà nội Khương nói: “Ăn rồi, dì Nguyệt nấu chè trôi nước nhân mè cho bà, bà ăn mấy viên lận đó.”
Khương Từ cười nói: “Bà thích thì cứ ăn thêm vài viên, nhưng đừng ăn quá nhiều, ăn nhiều chè trôi nước không tốt cho tiêu hóa, chút nữa còn phải ăn trưa đó.”
Nói đến cơm trưa, bà nội Khương hỏi: “Chút nữa hai đứa có đến không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

