================
Lúc đó bà nội đã ngủ, cô nói với dì Nguyệt một tiếng liền đeo túi xách ra ngoài.
Đón xe đến cửa Nam đồn công an, vừa vào liền thấy Thẩm Hành bị thương khá nghiêm trọng.
Ở trong điện thoại cấp trên nói với cô đương sự tên Thẩm Hành, cô còn tưởng chỉ trùng tên trùng họ, lúc này nhìn thấy người cô mới nhận ra thật sự là em họ của Thẩm Thính Nam.
Cô cũng có ấn tượng với Thẩm Hành, năm đó lúc ở nhà họ Thẩm, anh ta cũng chĩa mũi nhọn vào cô không ít.
Lúc Thẩm Hành nhìn thấy Khương Từ, anh ta cũng có chút bất ngờ. Nhất là lúc Khương Từ đi về phía anh ta, anh ta bất ngờ hơn nửa ngày không nói nên lời.
Khương Từ nói với anh ta: “Chủ nhiệm Hà nói tôi đến giải quyết chuyện của anh, anh nói lại với tôi tình huống cụ thể một chút.”
Thẩm Hành ngồi trên ghế, trố mắt nhìn chằm chằm Khương Từ một hồi lâu, khó tin hỏi: “Cô là Khương Từ?”
Khương Từ “Ừ” một tiếng, cũng không có tâm trạng ôn chuyện với anh ta, chỉ ngồi xuống, lấy giấy bút trong túi xách ra đặt lên đùi, sau đó nhìn Thẩm Hành, “Nói đi.”
Thẩm Hành sững sờ trong chốc lát, cuối cùng cũng mở miệng, nói với Khương Từ nguyên nhân sao lại đánh nhau.
Khương Từ nghe xong liền hiểu, chỉ là hai vị con ông cháu cha giành phụ nữ ở quán bar rồi đánh nhau, bên kia đông người, Thẩm Hành chỉ có một mình, kết quả đương nhiên anh ta thua, bị thương, mặt mày thâm tím, anh ta không nuốt trôi cục tức này, không chịu hòa giải mà nhất quyết truy tố.
Khương Từ nghe yêu cầu của Thẩm Hành xong, nhìn vết thương trên mặt anh ta một chút, hỏi: “Ngoại trừ vết thương trên mặt, anh còn vết thương nào khác không?”
Thẩm Hành đoán chừng cảm thấy rất mất mặt, rầu rĩ nói: “Ông đây gãy tay rồi.”
Khương Từ sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn cánh tay của anh ta, lúc này mới phát hiện tay phải của anh ta vẫn luôn dán bên người, không thể cử động.
Cô gật đầu, nói: “Vậy chút nữa đi làm giám định thương tật trước, sau đó hãy khởi kiện.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

