================
Vào đêm giao thừa, sau khi Khương Từ gặp khách hàng liền vội vàng đến siêu thị mua đồ ăn, sau đó về nhà nấu bữa tối, định cùng nhau đón Tết với bà nội.
Vì khách hàng có rất nhiều câu hỏi, lại thêm việc đi siêu thị mua đồ ăn trễ nên về đến nhà đã gần bảy giờ, vừa vào nhà đã thấy bà nội đang tập tễnh vo gạo trong bếp, Khương Từ không kịp đặt đồ xuống, đổi dép lê xong liền vội vàng đi vào bếp, nhận lấy nồi cơm trong tay bà nội đặt lên bếp, đỡ bà đến phòng khách, nói: “Không phải con đã nói bà đợi con về nấu cơm sao, bà vừa hết bệnh, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Cô đỡ bà nội ngồi xuống ghế sô pha, ngồi xổm xuống giúp bà nội bật lò sưởi, lại cầm chăn mỏng trên sô pha đắp lên đùi bà, nói: “Bà ngồi xem tivi một lúc đi, con làm nhanh thôi, chút nữa chúng ta cùng ăn cơm.”
Có lẽ đã lớn tuổi, bà cũng cảm thấy cơ thể mình ngày một tệ hơn, gần đây bà nội Khương đã nghĩ đến cái chết, mỗi khi nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ qua đời, nhìn cháu gái đáng thương bà lại không kìm được nước mắt.
Đôi tay già nua của bà vuốt v e gương mặt nhỏ của cháu gái, cố nén nước mắt, nhẹ giọng hỏi: “Gần đây mẹ con có liên lạc với con không?”
Khương Từ nhẹ nhàng gật đầu, trả lời: “Có gọi điện thoại ạ, dạo này mẹ con đang ở Italy, bà ấy sống rất tốt.”
Bà nội Khương lắc đầu, nước mắt không nhịn được rơi xuống, Khương Từ không biết tối nay sao bà nội lại đột nhiên khóc, cô đưa khăn giấy cho bà lau nước mắt, nhẹ giọng hỏi: “Bà nội, tối nay bà sao thế?”
Cô cười nhìn bà, nói: “Năm mới mà bà nội, chúng ta phải vui vẻ lên.”
Bà nội Khương cố nén nước mắt gật đầu, cầm khăn giấy lau nước mắt trên mặt, cố gắng cười, hỏi thêm: “Thính Nam đâu? Hôm nay giao thừa, sao con không ra ngoài chơi với thằng bé?”
Khương Từ nói: “Anh ấy đang ở Bắc Thành, cuối năm công ty nhiều chuyện, lúc con về anh ấy vẫn còn đang họp, có điều bây giờ chắc đã xong việc rồi.”
“Vậy cậu ấy có đến đây không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

