================
Máy bay đến Bắc Thành đã là ba giờ chiều, tài xế đã sớm chờ ở sân bay, sau khi lên xe bọn họ liền đi thẳng tới bệnh viện, Thẩm Thính Nam đã liên hệ bác sĩ giúp bà nội kiểm tra toàn diện trước.
Kết quả kiểm tra giống với kết quả ở Dung Thành, tình hình không quá lạc quan. Nhưng vì phát hiện kịp thời nên tế bào ung thư vẫn chưa di căn đến mức không thể cứu vãn, bác sĩ nghiêm túc nói với Khương Từ: “Với tình hình trước mắt của bà cụ Khương, làm phẫu thuật có cơ hội chữa khỏi nhất định, nhưng vì bà cô đã lớn tuổi, nên rủi ro cũng rất lớn, cô phải suy nghĩ kỹ.”
Khương Từ hỏi: “Cơ hội được chữa khỏi sau khi phẫu thuật là bao nhiêu? Bà tôi có thể sống được bao lâu nếu không phẫu thuật?”
Bác sĩ trả lời: “Cơ hội phẫu thuật thành công chỉ khoảng 50 phần trăm, nếu không phẫu thuật, có lẽ còn nhiều nhất nửa năm.”
Khương Từ ngơ ngác ngồi đó, sắc mặt trắng bệch, rất lâu cũng không nói ra lời.
Thẩm Thính Nam nghiêm túc nhìn bác sĩ, hỏi: “Có cách nào để tăng tỷ lệ chữa khỏi của phẫu thuật không? Chi phí bao nhiêu không quan trọng.”
Bác sĩ Chiêm nói: “Tổng giám đốc Thẩm, đây không phải vấn đề tiền, chúng tôi làm bác sĩ đương nhiên hi vọng có thể chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân 100%, nhưng dù sao cũng là một ca phẫu thuật lớn, không ai dám đảm bảo.”
Thẩm Thính Nam hỏi: “Nếu như điều trị duy trì* thì có cách nào để kéo dài tuổi thọ không?”
(*Liệu pháp duy trì là phương pháp chữa ung thư bằng thuốc.)
Bác sĩ Chiêm lắc đầu, “Với tình hình bây giờ thì tế bào ung thư đã đang lan rộng, nếu không có can thiệp phẫu thuật, lại thêm bà cụ Khương tuổi đã lớn, chỉ sợ…”
Từ phòng bác sĩ ra, cuối cùng Khương Từ cũng không nhịn được nữa mà bật khóc, Thẩm Thính Nam đau lòng ôm cô vào ngực, Khương Từ vùi mặt lên vai Thẩm Thính Nam, khóc hỏi anh, “Thẩm Thính Nam, sao lại khó khăn như vậy, có phải kiếp trước em đã làm chuyện rất xấu xa không, sao ông trời lại đối xử tàn nhẫn với em như vậy, em cứ nghĩ cuộc sống cuối cùng cũng đã tốt hơn, tại sao còn muốn cướp đi bà nội, tại sao chứ…”
Thẩm Thính Nam đau lòng, anh xoa gáy Khương Từ, thấp giọng nói: “Bà nội sẽ không sao, không phải bác sĩ nói có 50% khả năng khỏi bệnh sao, chúng ta sẽ tìm được bác sĩ giỏi nhất, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”
Khương Từ vùi mặt vào vai Thẩm Thính Nam, cô vẫn khóc không ngừng, không nói nên lời.
Thẩm Thính Nam lại nói: “Người lớn tuổi ai cũng sẽ bị bệnh, nhất là người già, hơn tám mươi tuổi sẽ dễ gặp khó khăn hơn, vượt qua được rồi là có thể kéo dài thêm nhiều năm tuổi thọ. “
Khương Từ nghe vậy thì ngẩng đầu lên khỏi vai Thẩm Thính Nam, hai mắt đẫm lệ nhìn anh, “Thật sao?”
Thẩm Thính Nam nghiêm túc “Ừ” một tiếng, đưa tay lau nước mắt cho Khương Từ, nói: “Năm bà ngoại anh 86 tuổi cũng bị bệnh nặng một trận, lúc đó người nhà anh tưởng bà sẽ chết nhưng ca mổ đã thành công. Bây giờ bà đã chín mươi tuổi, mỗi ngày đều tràn đầy sức sống, cơ thể còn tốt hơn so với trước khi bị bệnh.”
“Thật sao?” Khương Từ nhìn Thẩm Thính Nam, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia hi vọng.
Ca phẫu thuật của bà được lên kế hoạch vào giữa tháng 1, vài ngày trước khi phẫu thuật, Khương Từ đã lo lắng đến mức gần như không ăn không ngủ, cô gầy đi mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Thẩm Thính Nam thực sự không nhìn nổi nữa, hôm đó sau khi tan làm, anh đến gặp bà nội xong liền cưỡng ép đưa Khương Từ về nhà, tắm rửa thay quần áo cho cô, lại trông coi cô ăn tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

