==================
Sáng hôm sau, Khương Từ hiếm khi nằm ì trên giường, ngủ đến mười hai giờ trưa vẫn chưa thức dậy, vẫn là Thẩm Thính Nam gọi điện thoại về cô mới mơ mơ màng màng nhận điện thoại.
Lúc đó Thẩm Thính Nam vừa họp xong, về đến văn phòng anh lập tức gọi điện thoại cho Khương Từ, nghe giọng cô liền biết cô còn đang ngủ, lo lắng hỏi: “Vẫn còn đang ngủ sao? Đã ăn bữa sáng trên tủ đầu giường chưa?”
Sáng sớm Thẩm Thính Nam phải ra ngoài, anh bưng bữa sáng đến bên giường, muốn gọi Khương Từ dậy ăn sáng trước rồi ngủ tiếp, nhưng lúc đó Khương Từ đang ngủ say không chịu động, Thẩm Thính Nam muốn ôm cô dậy, còn cô thì cứ chui đầu vào chăn, mơ mơ màng màng trả lời anh sau khi dậy sẽ ăn, Thẩm Thính Nam không có cách nào với cô, lúc đó đã sắp đến giờ họp nên anh đành phải tới công ty trước.
Cuộc họp hai tiếng kết thúc, anh nghĩ lúc này Khương Từ có lẽ đã thức dậy, không ngờ anh gọi đến cô vẫn còn đang ngủ, anh không yên tâm, sau khi cúp điện thoại, anh đứng dậy tháo áo khoác trên giá xuống, đi thẳng ra ngoài.
Thư ký Lý đang định vào báo cáo công việc, thấy Thẩm Thính Nam muốn ra ngoài, hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm muốn ra ngoài sao?”
Thẩm Thính Nam “Ừ” một tiếng, nói: “Tôi về nhà một chuyến, chút nữa giám đốc Giang tới thì nói anh ấy chờ một chút.”
“Được.”
Thẩm Thính Nam lái xe về nhà, trên đường đi qua quán Phúc Ký, anh xuống xe mua cơm mang về, lúc về nhà đã sắp đến một giờ, anh vào nhà không thấy Khương Từ liền đoán cô vẫn còn đang ngủ, anh đặt bữa trưa lên bàn, đi thẳng vào phòng ngủ.
Ai ngờ đi đến cửa phòng ngủ, đưa tay vặn cửa thì phát hiện cửa phòng đã bị khóa từ bên trong, anh không khỏi sửng sốt một chút, đưa tay gõ cửa, lên tiếng, “Tiểu Từ, em tỉnh chưa?”
Khương Từ trốn phía sau cửa, nghe thấy là Thẩm Thính Nam thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, cô mở cửa ra, nhìn Thẩm Thính Nam, hỏi: “Sao anh lại về? Không phải đã đến công ty rồi sao?”
Thẩm Thính Nam nói: “Vừa họp xong nên anh về xem em một chút.”
Ánh mắt anh rơi trên người Khương Từ, đôi mắt không tự chủ sâu hơn mấy phần, cổ họng hơi khô khốc.
Trên người Khương Từ còn mặc áo sơmi của Thẩm Thính Nam, bên trong trống rỗng, không mặc nội y, mơ hồ có thể nhìn thấy hình ảnh bên trong. Khương Từ thấy ánh mắt Thẩm Thính Nam rơi vào trước ngực mình, cô lập tức phản ứng lại, vẫn có chút thẹn thùng, vội vàng chạy về giường, chui vào lại trong chăn, kéo chăn lên che cả người lại.
Thẩm Thính Nam bị phản ứng này của cô chọc cười, đi vào phòng đặt áo khoác trên sô pha, nói: “Tối hôm qua có chỗ nào chưa từng nhìn? Em tránh cái gì.”
Lỗ tai Khương Từ nóng lên, nhớ đến tối qua tim cô lại đập nhanh hơn.
Thẩm Thính Nam đưa tay vào trong chăn xoa thắt lưng cho cô, cười nhìn cô: “Mệt ở đâu? Anh xoa cho em.”
Khương Từ bị Thẩm Thính Nam chọc ngứa, không nhịn được cười, nắm chặt tay Thẩm Thính Nam không cho anh lộn xộn, nói: “Anh đừng nghịch, buổi chiều em còn phải làm việc.”
Thẩm Thính Nam cười, nói đùa cô, “Không phải em nói mệt sao? Anh chỉ xoa eo cho em thôi mà, em nghĩ đến đâu vậy?”
Khương Từ cười nhìn anh, nói: “Đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì.”
Ánh mắt Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ không giấu được ý cười cưng chiều, anh cúi đầu xuống hôn Khương Từ thật sâu lần nữa.
Khương Từ đưa tay ôm cổ Thẩm Thính Nam, hai người hôn nhau một lúc rồi kiềm chế tách ra, Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ, nhớ ra hỏi: “Đúng rồi, lúc nãy em khóa cửa làm gì thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

