===============
Vì Khương Từ phải làm việc nên chuyện trang trí nhà cửa chỉ có thể giao cho công ty trang trí.
Lúc đầu cô muốn tìm một đồng nghiệp vừa trang trí nhà xong giới thiệu công ty trang trí cho cô, nhưng Thẩm Thính Nam nhất định phải làm giúp cô, cô muốn từ chối, cuối cùng Thẩm đại thiếu gia cũng có chút tức giận, anh ôm cô ngồi trên ghế làm việc, nhìn chằm chằm cô, sắc mặt hơi trầm xuống, “Không cho anh trả tiền, cũng không cho anh giúp đỡ, vậy em tìm anh làm gì, làm vật trang trí à?”
Khương Từ nghiêm túc nói: “Sao có thể là vật trang trí được chứ, anh không biết sau khi em hẹn hò với anh thì em vui vẻ cỡ nào đâu, hơn nữa chỉ cần em cần anh, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Thẩm Thính Nam không chịu thua trước dáng vẻ này của cô, anh vẫn xụ mặt, “Cho nên bây giờ em không cần anh?”
Khương Từ thấy Thẩm Thính Nam thật sự không vui, cô sợ mình quá độc lập, hai người sẽ thực sự vì chuyện này mà cãi nhau, cô giơ tay ôm cổ Thẩm Thính Nam, nói: “Vậy được, chuyện trang trí phòng ốc sẽ giao cho anh, nhưng kinh phí của em có hạn, không thể vượt quá 200.000 tệ, phòng riêng của em chỉ cần quét vôi trắng, đồ đạc cũng không cần nhiều, chỉ cần một cái giường và một tủ sách ——”
Cô nghĩ một lúc, nói: “Vậy ngân sách lại thêm năm mươi ngàn đi, năm mươi ngàn có lẽ là đủ để lắp sưởi ấm sàn nhỉ?”
Thẩm Thính Nam nghe Khương Từ nói, đáy mắt mang theo ý cười, anh “Ừ” một tiếng, hỏi: “Còn gì nữa không? Luật sư Khương còn gì muốn chỉ đạo không?”
Khương Từ còn đang nghiêm túc suy nghĩ thật, cuối cùng cô chọc cho Thẩm Thính Nam cười, anh vừa buồn cười vừa tức giận nhìn cô, “Em không tin anh vậy à? Chút chuyện này anh cũng làm không xong?”
“Em nào có không tin anh, để tổng giám đốc Thẩm làm chuyện này đúng thật là đại tài tiểu dụng*.”
(*Đại tài tiểu dụng: là một phép ẩn dụ cho việc sử dụng tài năng không đúng cách và không tận dụng chúng một cách tốt nhất.)
Khương Từ nói xong mới nhớ ra vừa rồi mình nói liên miên một tràng, cô lập tức im lặng, nhìn Thẩm Thính Nam.
Ánh mắt Thẩm Thính Nam nhìn cô mang theo ý cười cưng chiều, đưa tay xoa đầu cô, có chút bất đắc dĩ nhưng nhiều hơn là đau lòng, “Sao lại thích lo lắng như thế.”
Anh ôm eo Khương Từ, dựa vào bàn làm việc, cầm giấy bút đặt lên tay Khương Từ, nói: “Em chỉ cần nói cho anh biết thói quen sinh hoạt của bà nội, hằng ngày bà có đặc biệt cần gì không, em viết xuống đi, đến lúc đó anh nói nhà thiết kế đưa ra mấy phương án, em cảm thấy thích hợp thì chúng ta lại khởi công.”
Anh nhìn Khương Từ, trong mắt hiện lên sự đau lòng, “Về phần trang trí cơ bản, chống nước gì đó em không cần lo lắng, anh sẽ chuẩn bị thật tốt.”
Khương Từ nghe vậy không khỏi có chút sửng sốt, cô nhìn Thẩm Thính Nam một lúc lâu không nói gì.
Thẩm Thính Nam nắm tay cô, đau lòng dùng ngón cái vuốt v e gò má cô, nói: “Anh biết em đã độc lập quá lâu, quen với việc bận tâm đ ến mọi chuyện, nhưng bây giờ em có anh rồi, có một số chuyện em có thể tập ỷ lại anh, đừng gánh vác mọi chuyện lên vai, khiến mình cực khổ như vậy.”
Anh nhìn Khương Từ, thấp giọng nói: “Em có biết bạn trai dùng để làm gì không?”
Khương Từ khẽ mím môi, mê muội nhìn Thẩm Thính Nam.
Thẩm Thính Nam ôm cô vào lòng, qua một lúc anh mới khẽ nói: “Nếu bạn trai không dùng để dựa vào, vậy em cần anh làm gì?”
Mắt Khương Từ có chút ướt át, cô nhắm mắt dựa vào lòng Thẩm Thính Nam, vòng tay ôm lấy eo anh.
Bàn tay Thẩm Thính Nam xoa nhẹ gáy cô, thấp giọng hỏi: “Nghe anh nói chưa hả?”
Khương Từ nhắm mắt lại gật đầu, nhỏ giọng trả lời, “Nghe rồi.”
Một lúc sau cô đứng lên, hai tay nắm tay phải của Thẩm Thính Nam, chăm chú nhìn anh, nói: “Vậy anh cũng có thể ỷ lại em.”
Thẩm Thính Nam sững sờ một chút, nhìn Khương Từ một lúc không nói gì.
Khương Từ chân thành nhìn anh, nghiêm túc nói: “Không phải yêu là hỗ trợ lẫn nhau sao? Em có thể ỷ lại anh, anh cũng có thể ỷ lại em. Mặc dù anh nhìn thì có vẻ không gì không làm được, nhưng mọi người đều là người phàm mắt thịt, ai mà không có chuyện buồn lòng? Thỉnh thoảng em thấy anh cũng sẽ phiền lòng vì chuyện làm ăn, em rất muốn anh nói với em, mặc dù anh nói ra có lẽ em không thể giúp được, nhưng em có thể chia sẻ cảm xúc với anh, em có thể ở bên cạnh anh.”
Thẩm Thính Nam nhìn Khương Từ thật sâu, anh muốn nói gì đó nhưng một trái tim tràn ngập những cảm xúc ấm áp, lời nói không thể biểu đạt được cảm xúc trong lòng anh, bàn tay anh đặt sau gáy Khương Từ, cúi đầu hôn cô thật sâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

