================
Từ sau khi Thẩm Thính Nam nói muốn dẫn cô về Bắc Thành gặp bà ngoại anh, Khương Từ vẫn luôn có chút tâm sự, cô luôn cảm thấy sau khi gặp bà ngoại Thẩm Thính Nam, chuyện của cô và anh sẽ không còn che giấu được nữa. Nhưng tạm thời cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để gặp người nhà Thẩm Thính Nam, cô suy nghĩ thật lâu, lúc Thẩm Thính Nam hỏi cô lúc nào đi gặp bà ngoại, cô đã từ chối.
Khi đó Thẩm Thính Nam trở lại Bắc Thành để giải quyết công việc, trước khi gọi điện cho Khương Từ, anh vốn định hẹn trước thời gian với Khương Từ, sau đó sẽ đến chỗ của bà ngoại, nói một tiếng với bà cụ.
Nhưng anh không nghĩ tới Khương Từ sẽ từ chối, anh trầm mặc một lúc, thấp giọng hỏi: “Sao thế? Em sợ bà ngoại anh không thích em à?”
Lúc đó là mười giờ tối, Khương Từ ngồi trước bàn sách trong phòng ngủ, trên bàn còn rất nhiều hồ sơ vụ án, máy tính vẫn đang mở.
Đêm đó ở Dung Thành trời mưa, tiếng mưa rơi tí tách tí tách ngoài cửa sổ, Khương Từ cầm điện thoại, khẽ nói: “Không phải.”
“Vậy tại sao?” Thẩm Thính Nam thật sự không biết Khương Từ đang nghĩ gì, cũng nhẹ giọng hỏi.
Khương Từ trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng, nói: “Thẩm Thính Nam, tạm thời chúng ta không gặp người lớn được không? Em biết anh sẽ sắp xếp tốt mọi chuyện, cũng tin tưởng bà ngoại anh sẽ thích em như anh nói, nhưng lúc này em vẫn chưa muốn gặp người lớn, chúng ta cứ yêu đương đơn giản trước nhé? Sau này đến lúc thích hợp em lại đi gặp người lớn với anh được không?”
Thẩm Thính Nam hỏi: “Sau này là lúc nào?”
Khương Từ lo lắng, hỏi: “Sao anh không nói nữa? Không vui sao?”
Thẩm Thính Nam nói: “Không có.”
Khương Từ hỏi: “Vậy anh đang nghĩ gì?”
Thẩm Thính Nam nói: “Anh đang nghĩ, vậy có phải bây giờ anh cũng không thể nói chuyện của chúng ta cho người trong nhà không?”
Khương Từ gật đầu, nói: “Đương nhiên rồi, trước tiên không cần nói.”
“Vậy lúc nào có thể nói được?”
Khương Từ nói: “Đến lúc em nói với anh rồi anh hãy nói.”
Thẩm Thính Nam nghe vậy thì im lặng một lúc, sau đó cười nhẹ một tiếng.
Khương Từ không hiểu, hỏi anh, “Anh cười gì thế?”
Thẩm Thính Nam cười, nói: “Anh bị em ăn chết rồi, Khương Từ.”
Trong mối quan hệ yêu đương này, ai có thể ngờ rằng Thẩm Thính Nam lại là người bị kiểm soát, người bị Khương Từ ăn đến gắt gao, để cô làm chủ mọi thứ.
Khương Từ nghe vậy không khỏi nở nụ cười, nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ anh đang làm gì thế?”
Thẩm Thính Nam nói: “Đang nói chuyện điện thoại với em, còn có thể làm gì nữa chứ?”
Khương Từ cười nói: “Em biết, em hỏi trước khi gọi cho em thì anh làm gì?”
Thẩm Thính Nam nói: “Tối nay anh có xã giao, vừa về đến nhà.”
Khương Từ “Ồ” một tiếng, hỏi: “Anh có uống rượu không?”
“Một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

