Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Rời khỏi showbiz trở thành đại thần eSport Chương 28: Kiểm Tra Đầu Vào

Cài Đặt

Chương 28: Kiểm Tra Đầu Vào

Trong văn phòng đội trưởng đội tuyển Kiêu Lang, một nam sinh có vóc người nhỏ gầy đang chú tâm vào màn hình, nhìn thấy một nữ thích khách lạ lẫm đột nhiên xuất hiện trên lôi đài, cậu ngỡ ngàng quay đầu lại nhìn đội trưởng đang ở sau lưng mình.

Biểu tình của Quan Hà rất lạnh lùng, "tập trung vào."

Hốc mắt của Thời Nhất có hơi đỏ lên, cậu gia nhập Kiêu Lang năm 16 tuổi, lúc đó Quan Hà vẫn luôn chú ý chăm sóc cậu, ngay năm đầu tiên đã đưa cậu ra mắt, để cậu bước lên đấu trường chuyên nghiệp, nhường toàn bộ tài nguyên tốt nhất của đội ngũ cho cậu, nhưng cậu lại luôn khiến Quan Hà phải thất vọng.

Mở lấp lánh thả ngũ lôi đánh Võ thần, lôi đài solo ghép ngẫu nhiên thánh quang.

Tựa như một chuyện cười từng giờ từng khắc cười nhạo sự bất lực của cậu.

Khi nắm đấm của đồng đội nện vào người cậu, cậu thậm chí chẳng có sức lực nào để phản kháng, cậu đã phạm vào quá nhiều sai lầm mà một tuyển thủ chuyên nghiệp không thể phạm, cho dù bị khai trừ khỏi đội tuyển thì cậu cũng chẳng phản bác được. Nhưng dù đã phát sinh những chuyện đó, Quan Hà vẫn tin tưởng vào thực lực của cậu, thậm chí còn tạo cơ hội để cậu tới đội tuyển khác, phải biết rằng nếu như ban quản lý đội tuyển biết tới hành vi này, thì Quan Hà cũng khó thoát khỏi tội danh.

Thời Nhất không dám nghĩ lung tung nữa, cậu hít sâu một hơi, rồi thả hai nắm tay vừa nãy còn siết chặt.

Cậu biết rằng cơ hội này không dễ có, tuyệt đối không được phép phạm phải một sai lầm nhỏ bé nào.

Hai bên trên lôi đài chuẩn bị sẵn sàng, thích khách không hề do dự mở Lướt nhanh phóng tới điểm xuất hiện của kẻ địch, tốc độ cực nhanh, tấn công siêu mạnh, Thời Nhất vừa rời khỏi khu vực an toàn đã trúng hai chiêu.

Tất cả mọi người vô cùng kinh hãi, ai cũng đều biết khi ở trạng thái full máu thì Thẩm Hoài đánh rất tùy tiện, thậm chí còn cố tình di chuyển sai lầm để lượng HP của mình nhanh chóng giảm xuống, nhưng lần này anh lại không chờ nổi tới lúc mình sắp cạn máu, sao lại lập tức nhào tới đánh ngay lúc mình vẫn còn đầy máu chứ?

Thời Nhất giật nảy mình vì thế công dũng mãnh này, cậu thậm chí còn tưởng người vừa xông tới là đấu sĩ điên cuồng da dày thịt béo chứ không phải là thích khách nữa kìa.

Nhưng thích khách Thẩm Hoài ở trạng thái đầy máu có sát thương cực kỳ thấp, cũng không thể nào đánh ra hiệu quả khống chế của Nhiếp hồn, Thời Nhất kịp phản ứng nên lập tức mở chiêu Sức mạnh tự nhiên. Hai cây dây leo đột nhiên phá đất trườn lên ngay dưới chân Thẩm Hoài, đồng thời mở ra kỹ năng Sấm vang chớp giật.

Nếu thả kỹ năng này ngay trong trận pháp thì người trúng phải sẽ bị chịu thêm tổn thương ngoài định mức, nhưng Thẩm Hoài hoàn toàn không bị dây leo trói lại, anh di chuyển một cách tinh xảo đồng thời tránh được cả hai chiêu kia, lách mình một cái đã đuổi kịp pháp sư nguyên tố, ném từng kỹ năng một vào người cậu ta.

Thời Nhất bị anh đuổi theo chém cả buổi mới ý thức được mình đang đối mặt với cao thủ, cậu sử dụng kỹ năng vô cùng cẩn thận. Mà cuối cùng Thẩm Hoài cũng phát hiện bản thân đầy máu nên sát thương gây ra quá thấp, anh tính toán tổn thương một chút rồi để Thời Nhất đánh mình hạ xuống dưới 10% máu.

Màn hình lập lòe ánh đỏ cảnh báo cái chết, cùng lúc đó Thẩm Hoài mở kỹ năng ẩn thân luồn ra sau lưng Thời Nhất, giơ tay chém xuống một nhát, nhưng dường như Thời Nhất có mắt ở sau lưng, cậu nhanh chóng dùng Ma thuật lấp lánh di chuyển ra xa mười mét.

Thẩm Hoài giật mình, nhưng phản ứng của anh cũng cực nhanh, anh cũng dịch chuyển tới bên cạnh Thời Nhất, gắng gượng đánh tiếp chiêu Nhiếp hồn kia.

Tiếp đó chính là thời gian của riêng Thẩm Hoài, chỉ cần để cho anh khởi động loạt combo liên hoàn đầu tiên thì không còn ai có thể ngăn cản được nữa.

Nhưng điều làm anh cực kỳ kinh ngạc là dù dưới tình huống này mà Thời Nhất vẫn đánh ra thiên phú Cứu rỗi có thể giúp anh chống cự một chiêu trí mạng. Nếu đây là lôi đài chính thức thì dù có thắng được ván này, một Thẩm Hoài mất đi sự bảo hộ của Cứu rỗi sẽ nhanh chóng bị kết liễu tại ván tiếp theo. Có thể nói, ở trận này, Thời Nhất không hề yếu thế chút nào.

Thời Nhất nhìn màn hình màu xám trắng, hốc mắt dần đỏ lên.

Cậu thua, thua bởi một thích khách không có chút tiếng tăm nào, chắc chắn Phong Nguyệt sẽ không muốn cậu, ngay cả cơ hội cuối cùng mà cậu cũng đã trượt mất.

"Đội trưởng, em..." Cậu đứng lên, giọng nói có hơi nghẹn ngào, bả vai nhỏ gầy khẽ run rẩy.

Quan Hà không nói chuyện, di động của hắn vừa vang lên, "ừm, được... có thể."

Sau cuộc trò chuyện đơn giản, Quan Hà tắt điện thoại, "cậu hủy hợp đồng với Kiêu Lang đi."

Nước mắt của Thời Nhất dâng lên, Quan Hà nói tiếp, "Tống Tuyết Dương đồng ý ký với cậu."

Con ngươi của thiếu niên bỗng co rút lại, hồi lâu sau cậu mới hiểu ra ý nghĩa câu nói của Quan Hà, nước mắt lại rơi lã chã xuống, "đội trưởng, cảm ơn anh."

Cậu phải may mắn lắm mới có thể gặp được một đội trưởng tốt thế này, nếu có thể thì cậu thật sự không muốn rời khỏi Kiêu Lang, không muốn rời khỏi Quan Hà. Nhưng cậu cũng hiểu rất rõ, Quan Hà làm hết thảy những chuyện này là để dọn một con đường tốt hơn cho mình, để nhìn thấy mình lại có thể leo lên đấu trường chuyên nghiệp một lần nữa.

Quan Hà nhìn thấy cậu khóc quá thảm, bèn vỗ vai cậu an ủi, "đội hình năm nay của Phong Nguyệt rất mạnh, cộng thêm chiến thuật do Tống Tuyết Dương chỉ huy, chỉ cần cậu vượt qua chướng ngại tâm lý của mình, thì chuyện đánh tới vòng chung kết giải thế giới hoàn toàn không có vấn đề gì."

Vòng chung kết giải thế giới, có thể tham gia vòng chung kết giải thế giới đều là những đội tuyển hạng nhất hạng nhì trong nước, được trổ tài tại đấu trường của vòng chung kết thế giới đều là nguyện vọng của mỗi một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Hai sai lầm nghiêm trọng của Thời Nhất đều phát sinh ở các trận đấu trong nước, nên đương nhiên danh sách đội viên tham gia giải thế giới của Kiêu Lang không hề có cậu, cậu đã từ bỏ hi vọng bước lên đấu trường thế giới từ lâu rồi.

Nhưng hiện tại cậu lại có một cơ hội mới. Thời Nhất tự hứa với lòng, lần này cậu sẽ chiến thắng chính mình, không phụ những kỳ vọng Quan Hà dành cho cậu.

Lồng ngực của thiếu niên đang đập thình thịch, lại bỗng nhiên nhớ ra gì đó, gục đầu xuống ỉu xìu hỏi, "phí, phí bồi thường hợp đồng của em là bao nhiêu?"

Quan Hà đã tính xong, "mười triệu."

Mười triệu... QAQ

Dù Thời Nhất đã chuẩn bị tâm lý nhưng cũng bị con số này dọa chết.

Mười triệu, đội viên chính thức của đội một muốn hủy hợp đồng cũng tốn mười triệu mà? Một tên đội viên đội hai, cũng chẳng phải dự bị đội một như cậu mà phải trả phí bồi thường tận mười triệu sao?

Quan Hà nhận ra hoài nghi của cậu: "Cậu không phải đội viên chính thức của đội một, nhưng cậu lại rất hot."

Thời Nhất: "..."

Đúng vậy, mở lấp lánh thả ngũ lôi đánh chết Võ thần... Ai có thể hot hơn cậu chứ, ngay cả thu nhập từ live stream cũng có hơn một nửa là từ trứng thối mà dân mạng ném cho...

Nhìn Thời Nhất mới đó đã ỉu xìu kia, Quan Hà nói cho cậu biết một chuyện, "Tống Tuyết Dương sẽ trả phí bồi thường hợp đồng."

Thời Nhất không thể tin vào tai mình.

"Nhưng tên đó muốn tôi chuyển lời cho cậu, cậu phải chịu trách nhiệm gấp đôi lượng live stream, phát ngôn và tuyên truyền, lấy thu nhập bù lại cho đội tuyển."

Thời Nhất: "..."

Cũng đúng, thế này mới giống với tác phong của lão hồ ly trong liên minh chứ.

*

Lúc này, cả phòng huấn luyện của đội tuyển Phong Nguyệt đều lặng ngắt như tờ, gương mặt của Hải Tinh nóng lên như có lửa đốt, ngay cả hai phút mà cậu còn không chịu nổi, thế mà Thẩm Hoài chỉ mất vài phút đã giải quyết xong pháp sư nguyên tố đối diện.

Chu Ninh cũng có chút chột dạ, Hải Tinh với hệ phái yếu thế hơn thì thua còn hiểu được, một kiếm sĩ như mình lại bị chơi diều kiểu này đúng là có hơi mất mặt, nhưng nhìn thấy Hải Tinh còn chột dạ hơn mình thì anh bỗng nhiên cảm thấy không có gì phải chột dạ.

Người không hiểu sẽ nghĩ loại người trong bông có kim như Tống Tuyết Dương rất hà khắc, nhưng thật ra trước giờ hắn chưa từng trách cứ đồng đội, ngay cả bầu không khí những lúc họp tổng kết sau trận đấu cũng không quá hồi hộp như những đội tuyển khác.

"Thua bởi đồng đội cũng không sao, nhưng không thể tái phạm cùng một sai lầm trên đấu trường."

Hải Tinh nghiêm túc gật đầu, Phạm Cảnh Minh lập tức bắt lấy trọng điểm, "đồng đội? Vậy lôi đài này là để kiểm tra đồng đội mới sao?"

Tống Tuyết Dương chưa kịp trả lời, vì ngoài hành lang bỗng vang lên một loạt tiếng bước chân ầm ĩ, tiếng động này vô cùng hỗn loạn, hệt như có một đoàn zombie đang đuổi theo phía sau, thậm chí còn không biết vừa va phải thứ gì mà vang lên một tiếng va chạm rất chói tai.

Cánh cửa phòng huấn luyện bỗng nhiên bị đạp đổ, cặp mắt của quản lý mở lớn căng tròn, ánh mắt nhìn lướt khắp phòng tìm kiếm, rồi phóng thẳng tới trước mặt Thẩm Hoài, "cậu là Thương Vũ thật hả?!"

Cả đám: "..."

Thì ra lúc trước y khó ở là vì vẫn không chịu tin...

Vẻ mặt Thẩm Hoài vô cùng thản nhiên, bình tĩnh gật đầu.

Quản lý hít sâu một hơi, "anh là fan cậu đó! Ký tên cho anh đi! Bút bút bút bút đâu! Đám nhóc tụi bây, mau đưa anh cây bút!"

Y hệt như một con ruồi bự bay loạn khắp phòng.

Hải Tinh mắng, "ngoại trừ chuột thì chỗ này chỉ có bàn phím, lấy đâu ra bút chứ?"

Quản lý kích động vô cùng, là một tín ngưỡng của phái thích khách, cái tên Thương Vũ này đơn giản chính là thần trong con mắt tín đồ! Đã vô số đêm ròng y bị mất ngủ vì thao tác sắc bén của Thương Vũ trên màn hình, có mơ cũng ước mong mình được gặp Thương Vũ một lần trong đời.

Không, thể, ngờ!

Đúng là buồn ngủ mà gặp chiếu manh, thế mà Tống Tuyết Dương đã thật sự kéo Thương Vũ về đội!

Quản lý sung sướng tới mức nói năng cũng lộn xộn, giơ tay lên định cắn đầu ngón tay của mình, "cậu ký lên tay anh đi!"

May mà Tống Tuyết Dương kịp thời ngăn chặn huyết án này, hắn bắt lấy cổ tay của quản lý, "anh Khôn, anh thế này nhìn giống fan biến thái lắm đó."

Lúc này quản lý mới bình tĩnh một chút, đập tay vào lưng Tống Tuyết Dương, "Tuyết Dương, lần này cậu chọn không tồi, Thương Vũ, không không, Thẩm Hoài nè, ngày mai tới văn phòng ký hợp đồng luôn đi."

"Nhanh vậy?" Ngay cả trong giới giải trí thì hiệu suất làm việc thế này cũng rất nhanh.

"Đương nhiên đương nhiên," nét mặt quản lý vô cùng hồng hào, "hiệu suất làm việc của Phong Nguyệt chúng ta luôn rất cao."

Hải Tinh mắng trong lòng, tui thấy mấy anh đang sợ Thương Vũ đổi ý thì có!

"Còn cậu pháp sư nguyên tố mới nãy nữa, có thể đánh với Thương Vũ tới mức đó thì cũng đạt yêu cầu."

Tống Tuyết Dương cười híp mắt gật đầu, hoàn toàn không nói tới việc người đó chính là Thời Nhất.

Quản lý cười không ngậm miệng nổi, "đúng vậy đúng vậy, thế này thì chỉ còn thiếu một đội viên, Tuyết Dương, cậu nghĩ ra ai chưa?"

"Tôi định chọn một người trong trại huấn luyện."

"Được được," y càng vui vẻ hơn, "nếu cậu không chọn người nào trong trại huấn luyện cả thì anh cũng khó mà nói chuyện với ban quản lý."

Tống Tuyết Dương đánh cho y một anh mắt "anh yên tâm".

Quản lý vui vẻ trong lòng, ánh mắt nhìn Thẩm Hoài tựa như nhìn thần tài phải ba lần bốn lượt mời về mới được, "Thẩm Hoài nè, đội tuyển của chúng ta còn có một bài kiểm tra đầu vào, dùng để phân chia cấp bậc tuyển thủ, yên tâm đi, nội dung không hề khó, với thực lực của cậu thì chắc chắn có thể qua ải với điểm số hoàn hảo luôn."

Thẩm Hoài gật đầu, anh vào đội giữa chừng, nhưng vẫn phải tuân thủ quy định.

Chỉ là bài kiểm tra này cũng không đơn giản như quản lý đã nói!

Game dùng để kiểm tra không phải là "Thành Phố Tuyệt Vọng", đương nhiên là những game mini do câu lạc bộ đặc biệt ủy thác các công ty game chế tạo ra, những bối cảnh hiệu ứng đơn sơ đến mức không đành lòng nhìn thẳng, nhưng độ khó của game lại không hề thấp chút nào.

Là loại game mini cùng loại với trò học đánh chữ trong giờ tin học của các bé tiểu học, chỉ khi ấn liên tục vào lá sen chỉ định thì ếch xanh mới nhảy lên trên lá sen. Không nói tới tốc độ của dòng nước siêu nhanh, mà đánh dấu của lá sen mục tiêu lại còn mang màu đỏ nhạt, giữa một mảnh màu xanh lại chêm thêm một loạt điểm đỏ nhàn nhạt, lúc qua ải Thẩm Hoài còn không biết cái ải này đang kiểm tra tốc độ tay của mình hay là khảo nghiệm xem mình có bị mù màu hay không nữa.

Lúc đi vào ải thứ ba, màn hình trước mắt Thẩm Hoài giống như những điểm nhỏ giao nhau bởi những chùm màu đỏ và xanh xen kẽ nhau.

Ở ải này, nhân vật người chơi thao tác phải đứng trên một chiếc xích đu, thông qua lực đẩy của xích đu mà người chơi phải thao tác nhân vật nhảy tới xích đu tiếp theo. Ải này được thiết kế vô cùng biến thái, nếu không cẩn thận thì sẽ rơi xuống, mà quan trọng nhất là khi rơi xuống thì phải nhảy lại từ chiếc xích đu đầu tiên.

Nếu nhân vật đã có thể hồi sinh vô hạn thì tiêu chuẩn kiểm tra của ải này chính là thời gian.

Dù Thẩm Hoài giao tiếp vụng về, nhưng tính tình lại tốt, rất có kiên nhẫn. Sau vài lần rớt khỏi xích đu thì anh cũng nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, lại còn rút được kinh nghiệm sau những lần thất bại, vượt ải một mạch.

Quản lý đang theo dõi trực tiếp trong một phòng khác thì chỉ biết trố mắt ngoác mồm, có thể nói loại game dùng để khảo thí này là tập hợp những tinh hoa của tất cả tiền bối thuộc câu lạc bộ để thiết kế ra, trong từng hạng mục khác nhau của toàn câu lạc bộ, y đã gặp qua nhiều người làm bài kiểm tra này bị hành tới mức chửi ầm lên, nhất là ải thứ ba, có người còn mất kiên nhẫn quăng bàn phím tại chỗ.

Nhưng từ đầu tới cuối, Thẩm Hoài chơi không nhanh không chậm, gương mặt cũng không tỏ vẻ mất bình tĩnh chút nào, sau khi thất bại lại biết đứng lên rút kinh nghiệm, vượt ải rồi cũng không mất cảnh giác, phong độ ung dung bình thản này khiến y nhớ tới chàng trai đầu tiên dùng thành tích vượt ải 3S để rời khỏi trại huấn luyện.

Y nhìn Tống Tuyết Dương đang cười tủm tỉm bên cạnh một chút, rồi xoay lại dõi theo gương mặt không một biểu tình đang chờ tổng kết thành tích của Thẩm Hoài trên màn hình giám thị.

Cả hai đều là quái vật.

Thành tích của Thẩm Hoài nhanh chóng được tính xong, không ngoài dự đoán, thành tích 3S thứ hai trong lịch sử câu lạc bộ Phong Nguyệt đã được sinh ra.

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

Tác giả:

Có tiểu thiên sứ nhắc tới chòm sao của Thẩm Hoài.

Để tính chút, 14 tháng 3, song ngư nha~

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

Chị Lâm Phong hay gọi độc giả của mình là tiểu thiên sứ ấy

Mà bạn Wen cũng song ngư nè ❤

Phah cũng là song, nhưng mà là song tử /⁠ᐠ⁠。⁠ꞈ⁠。⁠ᐟ⁠\

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc