Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Rời khỏi showbiz trở thành đại thần eSport Chương 27: Về Đội

Cài Đặt

Chương 27: Về Đội

Hải Tinh là người bùng nổ nhanh nhất, Tống Tuyết Dương cũng có thể tưởng tượng được bộ dáng nhảy tưng tưng tới ba thước của cậu.

[Tuyệt vời! Chúng ta mở tiệc mừng đi! Em phải đi đặt bánh kem!]

Phạm Cảnh Minh nổi ý xấu trêu cậu.

[Có cần mua bong bóng luôn không?]

Vẫn chỉ có Chu Ninh là khá tin cậy nhất.

[Hồ Ly, anh ta ở cùng ký túc với cậu à? Có cần nhờ dì lao công dọn dẹp luôn không?]

Tống Tuyết Dương nhìn hàng loạt câu chat liên tục hiện ra, tâm tình cực kỳ vui vẻ, chỉ đáp vẻn vẹn bốn chữ, "làm đơn giản thôi."

Hắn sợ đám người này làm quá mức long trọng, tới lúc nhìn thấy Thương Vũ sẽ sợ tới choáng váng.

Dù sao thì cũng đâu có ai nghĩ tới việc streamer game cấp đại thần có mấy triệu fan thật ra lại là diễn viên bình hoa Thẩm Hoài bị cộng đồng mạng anti tới mức phải lui giới đâu?

Tống Tuyết Dương mở weibo tìm tài khoản của Thẩm Hoài, nhấn theo dõi. Một bầy fan của Hồ Ly sôi nổi hiện lên --

[Chuyện gì đang diễn ra? Không phải Thẩm Hoài đã lui giới rồi à? Chồng tui lại còn theo dõi người ta làm gì chứ?]

[2333 Tống đội già rồi, đường cung phản xạ có hơi dài, bây giờ mới nhớ phải chạy tới đây hóng hớt!]

[Với sự hiểu biết sâu sắc của tui về Hồ Ly, tui không tin ảnh sẽ vô duyên vô cớ thành fan của một diễn viên bình hoa đã lui giới! Bây giờ lại chọn theo dõi chắc chắn có ẩn tình gì đó! Mọi người nhanh chóng khởi động IQ của mình, ngẫm nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi!]

[Có thể là Thẩm Hoài sẽ vào đội, ừ, tui nghiêm túc lắm đó. Ha ha ha ha ha!!]

[Thớt trên làm tui cười bể bụng rồi, Thẩm Hoài đi đánh eSport, quỷ à!]

Theo một nghĩa nào đó thì trí tưởng tượng của cư dân mạng cũng luôn luôn cách sự thật không xa.

Vì các fan của Tống Tuyết Dương rục rịch náo động, nên mấy nhóm anti đáng lẽ đã giải tán gần hết của Thẩm Hoài lại chạy tới mắng anh một trận.

Thẩm Hoài lướt weibo, rồi nhìn lên Tống Tuyết Dương, ý tứ trách cứ hết sức rõ ràng.

Tống Tuyết Dương vội vàng xin lỗi, "ầy, tôi sai rồi, sau khi về đội chắc chắn tôi sẽ không cho bất cứ người nào nhấn theo dõi weibo cậu."

Thẩm Hoài: "..."

Không hiểu sao anh lại cảm thấy thật ra Tống Tuyết Dương đang muốn độc chiếm slot fan trên weibo của mình.

Tống Tuyết Dương cũng chẳng lo lắng gì nhóm anti kia, hắn hiểu rất rõ sinh tồn trong giới eSport, chỉ cần có thực lực thì có thể đứng vững trong giới, mà thứ Thẩm Hoài không hề thiếu chính là thực lực đó.

Tống Tuyết Dương báo cáo việc Thẩm Hoài sẽ vào đội cho phía câu lạc bộ, ban quản lý cấp cao vô cùng vui sướng, không hỏi gì cả đã lập tức nói sẽ nắm chặt thời gian làm hợp đồng luôn.

Vừa nghe được tin này thì quản lý đội tuyển cảm thấy cả người không khỏe, khóc lóc ỉ ôi mắng hắn là đồ heo đần, bảo muốn lấy quán quân năm sau gì chứ, đều là gạt mình.

Tống Tuyết Dương nói cho y biết Thẩm Hoài là Thương Vũ, thế là lại bị y mắng té tát.

Cú điện thoại này kéo liên tục tới khi máy bay cất cánh, tiếp viên hàng không phải nhắc hắn tắt di động đi.

Tống Tuyết Dương không nén được thở dài, Thẩm Hoài buồn cười nhìn hắn, "thật hiếm khi thấy cậu đau đầu thế này."

Tống Tuyết Dương đáng thương đáp, "tú tài gặp quan binh, dù có lý cũng chẳng nói được."

Thẩm Hoài giật khóe miệng, "nếu cậu là tú tài thì trên đời này cũng sẽ chẳng có quan binh."

Trợ lý của Thẩm Nặc đặt vé rất bảo mật, hai người hoàn toàn không đụng được một phóng viên nằm vùng nào, vô cùng thuận lợi đáp xuống rồi đi thẳng tới xe của quản lý.

Quản lý của đội tuyển gục đầu trên tay lái, nghe được tiếng động thì nhìn hắn đầy ai oán, hệt như oán phụ vừa bị cướp đi trượng phu.

"Ha ha, Thẩm Hoài, thật tình cờ, lại gặp nhau rồi."

Thẩm Hoài: "..."

Vẫn là Tống Tuyết Dương đứng giữa hòa giải, "anh Khôn, Tết này đi đâu chơi vậy?"

Quản lý mệt mỏi nói, "Tết hả, các cậu có nghỉ không?"

"Không nghỉ, người mới vừa vào đội, còn cần luyện tập phối hợp."

Hắn không nhắc thì vẫn còn ổn, mà đã đề cập tới thì con tim quản lý lại đau đớn hơn, "hợp hay không hợp thì có luyện cũng thế thôi, không bằng nghỉ ngơi thêm hai ngày."

Thẩm Hoài ngồi ở ghế sau không lên tiếng, lúc anh còn là diễn viên cũng thường xuyên bị người ta khiêu khích, đã quen với việc không bận tâm gì tới lời nói của người khác rồi.

Tống Tuyết Dương lén lút gửi một tin wechat cho anh, "anh Khôn là tín đồ thích khách, fan cậu đó."

Thẩm Hoài nhìn khóe mắt cong cong lộ rõ ý cười của hắn, đáp lại bằng một chuỗi dấu chấm im lặng.

Tống Tuyết Dương nói thêm một câu, "còn tôi là fan vả mặt của cậu."

Fan vả mặt là cái quỷ gì?

Cứ thế không còn nói gì nữa, ba người chạy một đường về câu lạc bộ Phong Nguyệt, Thẩm Hoài đeo một cái khẩu trang màu đen xuống xe, nhưng đôi mắt xinh đẹp và đường cong duyên dáng của chiếc cằm vẫn giúp các cô nàng nhân viên ở đại sảnh nhận ra anh.

"Aa! Thẩm Hoài!"

Hình ảnh này cũng rất thú vị, vì diễn xuất quá mức chênh lệch của mình mà Thẩm Hoài có rất nhiều anti trên mạng, nhưng ngoại trừ việc diễn xuất không tốt thì bình thường anh đều rất khiêm tốn, hoàn toàn không có điểm nào khác để chê bai, rất nhiều người gặp anh ở ngoài cũng bị bề ngoài của anh hấp dẫn, nên rất nhiệt tình ủng hộ.

Vốn tâm trạng của quản lý đã rất khó ở, thấy thế thì gằn một tiếng, "gào thét cái gì? Thuê mấy cô tới để theo đuổi thần tượng à? Không muốn làm thì về hết đi!"

Các cô nàng bị y hằn học rụt cổ lại, khiến Thẩm Hoài nhớ tới dáng vẻ của mình khi bị đạo diễn mắng ở trường quay.

Quản lý dẫn đường, hờ hững nói, "nếu đã gia nhập đội tuyển chuyên nghiệp thì phải tuyệt đối nghe theo sự sắp xếp của đội tuyển, tới khi thi đấu, nếu cho cậu ra trận thì phải cố hết sức đánh, không cho cậu ra thì cũng không được có ý kiến, đội tuyển đều có chiến thuật riêng, không có khả năng chỉ luôn bật đèn xanh cho cậu."

Y nói vậy hệt như đang quyết tâm bắt Thẩm Hoài phải ăn không ngồi rồi khi thi đấu, "còn nữa, đội tuyển chúng ta có quy định rất nghiêm ngặt, nếu xảy ra sai lầm nghiêm trọng trên đấu trường sẽ bị mất vị trí, không cho phép vô cớ xin nghỉ trong lúc huấn luyện, cũng không cho phép làm những chuyện không liên quan gì tới huấn luyện."

Y nói xong thì đẩy cửa phòng huấn luyện ra, đang định bày ra trạng thái tập trung chăm chú huấn luyện của các đội viên khác, thì hai tiếng "đùng đùng" đột nhiên nổ tung bên tai, giấy màu vàng óng lấp lánh phun đầy lên người, và đống bong bóng đủ màu treo đầy trong phòng thiếu chút nữa đã chói mù mắt y.

Quản lý tái mặt, Hải Tinh lại không hề nhận ra, cậu đẩy y khỏi cửa, ló đầu ra ngoài nhìn xung quanh, "Thương Vũ đâu? Thương Vũ ở đâu?"

Vừa nói xong thì lại nhìn thấy Thẩm Hoài, cậu kinh ngạc ồ một tiếng, "Thẩm Hoài, sao anh ở đây?"

"Hải Tinh!" Quản lý gào lên, ngón tay chỉ từng người trong phòng, "cả cậu, cậu nữa! Mấy cậu đang làm gì hả? Không biết hiện tại là thời gian huấn luyện sao? Bộ muốn bị trừ sạch lương à? Tối nay phải tăng ca! Tăng ca!"

Hải Tinh chưa từng thấy quản lý tức giận thế này, bình thường thì quan hệ của bọn họ cũng không tệ, nhất thời không kịp phản ứng, "anh Khôn, có phải anh không khỏe chỗ nào không?"

Quản lý tức giận tới mức đau cả đầu, Tống Tuyết Dương vội vàng vịn y lại, "anh Khôn, anh quay về nghỉ chút đi, anh yên tâm, tối nay chắc chắn sẽ tăng ca tập thêm!"

Hắn phải liên tục cam đoan chắc chắn sẽ không bỏ qua cho đám trễ nãi không chịu luyện tập này mới lừa được quản lý rời đi.

Chu Ninh nhìn bóng lưng của anh quản lý đang rất cáu kỉnh, "sao ảnh lại không vui vậy?"

"Chắc là đội trưởng xin nghỉ, không có ở đây nên bị chút áp lực." Hải Tinh nói xong thì nhớ ra Thẩm Hoài đang đứng đó, ngây thơ hỏi, "Thẩm Hoài, anh để quên gì ở đây à?"

Thẩm Hoài nhìn thấy băng rôn với dòng chữ "Hoan nghênh Thương Vũ vào đội" sau lưng cậu, nụ cười nở trên môi, "chào mọi người, tôi là Thương Vũ."

Bên tai lập tức truyền tới tiếng hít khí, ba người trừng mắt ngây hết cả người vô cùng ăn ý.

Lúc Tống Tuyết Dương về tới thì đã thấy ba đồng đội không có tiền đồ nhà mình đang đứng hình như tượng đá, còn tay của Thẩm Hoài thì đang giơ ra ngừng lại giữa không khí.

Hắn nhắc một tiếng, "mấy hôm trước còn hô hào ngóng trông Thương Vũ về đội, giờ các cậu đứng đực ra đó không chào đón người ta sao?"

Hải Tinh lại thở ra một ngụm khí, khiến cho cái bụng mình xẹp lép.

Chu Ninh không nhịn được cười lên, "đây đúng là tin lớn đó."

Phạm Cảnh Minh thì như sét đánh giữa trời quang, "ai giành vị trí người đẹp trai nhất Phong Nguyệt với tui, tui liều mạng với người đó!"

Hải Tinh đơ ra cả buổi cuối cùng cũng hô được một chữ, "móa!"

Cả đám đúng là không thể tin nổi, một Thương Vũ chưa từng lộ mặt khi live stream, có ba triệu fan, từ chối lời mời của bao đội tuyển chuyên nghiệp, thế mà lại là diễn viên bình hoa Thẩm Hoài không biết diễn xuất kia!

Nhưng nếu nghĩ ngược lại, vì Thương Vũ là Thẩm Hoài, nên mới không thể mở camera. Cũng bởi vì là Thẩm Hoài, nên mới không thể đánh giải chuyên nghiệp, logic này lại rất đúng.

Hải Tinh quấn lấy Thẩm Hoài hỏi liên tục, "anh là Thương Vũ thật hả? Anh thật sự thật sự là Thương Vũ sao? Tại sao hôm trước gặp anh không nói chứ?"

Thẩm Hoài không biết nên giải thích thế nào, vẫn là Tống Tuyết Dương gõ đầu cậu nhóc một cái, "nói cho cậu hả? Nói xong cậu có tin không?"

Hải Tinh ngẫm nghĩ, ừm, đúng là sẽ không tin.

Đừng nói là Thẩm Hoài, dù hiện tại Tống Tuyết Dương có đích thân nói ra thì cậu cũng khó mà tin nổi.

Thẩm Hoài chọn một bộ máy tính gần cửa ra vào, đây là bộ máy anh đã dùng khi tới Phong Nguyệt lần trước, Tống Tuyết Dương có hơi không vừa lòng, vì vị trí của chiếc máy tính này cách xa chỗ hắn nhất, muốn đi qua nhìn thì phải băng qua cả phòng huấn luyện.

Nhưng nghĩ tới việc đêm nay Thẩm Hoài sẽ ở cùng phòng với mình, tâm tình của Tống Tuyết Dương cũng tốt hơn nhiều, "tới phòng 748586, mật mã là sáu số không, mở lôi đài solo." (Vì sao tốt, vì sao không tốt dợ anh? ᕙ⁠༼⁠◕⁠ ⁠ᴥ⁠ ⁠◕⁠༽⁠ᕗ #Phah)

Thẩm Hoài mở tài khoản Mộc Uyển Ca vào phòng, ngoại trừ những ID quen thuộc thì còn có một ID "Anh Khôn Từ Chối Dẫn Trẻ Con", hiển nhiên là quản lý của đội.

Thấy Tống Tuyết Dương điều chỉnh tất cả mọi người về phe màu xanh, Hải Tinh kỳ quái hỏi, "sao lại cùng phe hết? Không đánh à?"

Cậu vừa nói xong thì trong phòng xuất hiện thêm một người nữa, là một pháp sư nguyên tố mặc trường bào pháp thuật màu xanh lam, ID là Eleven.

Thẩm Hoài lập tức đoán được người này là Thời Nhất, Tống Tuyết Dương muốn cho cậu ta đánh với mọi người một trận, để xác nhận trình độ.

"Tinh Tinh, cậu đánh với cậu ta." Tống Tuyết Dương nói.

Hải Tinh ồ một tiếng, dù không biết đối thủ là ai, nhưng cậu vẫn nghe lời nhấn nút lên lôi đài, những người khác thì ở ngoài theo dõi trận đấu.

Trong phái ma pháp sư thì pháp sư nguyên tố có sát thương bùng nổ đơn thể cao nhất, di chuyển cũng vô cùng linh hoạt, là hệ phái khá tốt dùng để solo hay dual. Trái lại, xạ thủ pháo súng của Hải Tinh lại thuộc về hệ phái chuyên đánh đoàn chiến, không am hiểu lôi đài, Tống Tuyết Dương cho cậu đánh đầu đương nhiên chỉ là để khai vị.

Vì ưu thế hệ phái, Hải Tinh nhanh chóng thua trận, thao tác của Thời Nhất cũng chưa có điểm nào vượt trội trên cơ bản là đạt tiêu chuẩn tốc độ phản ứng và khả năng dự đoán kỹ năng của một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Người lên ván thứ hai là Chu Ninh, kiếm sĩ trọng kiếm của anh vẫn luôn xuất hiện trên lôi đài solo của Phong Nguyệt, đấu pháp vô cùng vững vàng. Mới nãy đứng ngoài quan sát thì anh cũng không thấy pháp sư nguyên tố này có chỗ gì hơn người, nhưng tới khi đích thân ra trận thì lại có cảm nhận hoàn toàn khác.

Pháp sư nguyên tố tấn công vô cùng mãnh liệt, cơ thể lơ lửng không cố định vị trí rất khó bắt được. Chu Ninh có kinh nghiệm thi đấu phong phú, vừa nhìn thấy mình đang bị đối thủ chơi diều là lập tức mở kỹ năng thông dụng Cưỡi gió của kiếm sĩ, nhanh chóng trượt đến bên cạnh pháp sư nguyên tố, chém xuống một chiêu Xé núi, rồi đánh tiếp Túy ca kiếm, Hạo nguyệt trảm, mũi kiếm lao tới luôn khiến kẻ địch phải kinh hoàng tới mức không thả ra được kỹ năng.

Khác với kiếm sĩ khinh kiếm chuyên tấn công nhanh, dù kiếm sĩ trọng kiếm có vũ khí cồng kềnh, nhưng combo liên hoàn sẽ được đánh ra liên tiếp từ combo này tới combo khác, khi solo, đối thủ rất dễ bị trọng kiếm đánh ra khống chế liên tục không một kẽ hở tới mức không thể thả được kỹ năng nào, nhất là với cơ thể yếu ớt của ma pháp sư như Thời Nhất, bị đuổi kịp thì gần như sẽ mất mạng.

Nhưng Thời Nhất lại phản ứng rất nhanh, lúc Chu Ninh đuổi kịp cậu thì đã nhanh chóng thả cho mình một đòn Lôi linh bảo hộ, trạng thái của Lôi linh bảo hộ kéo dài 5 giây, giảm 30% tổn thương, mà quan trọng nhất là sau khi trạng thái bảo vệ này biến mất thì có thể giúp chủ nhân miễn dịch toàn bộ đòn công kích trong 1 giây.

Nhân cơ hội 1 giây này, Thời Nhất nhanh chóng kéo dài khoảng cách với Chu Ninh, ngón tay cũng không hề nhàn rỗi nhấn từng cái pháp quyết, gây trạng thái chồng tầng nguyên tố thủy của Lôi linh chú bắn phá, và Ngự thủy quyết, sau đó mở tuyệt chiêu Ngũ lôi oanh tạc, năm tia sét giáng thẳng vào đỉnh đầu Chu Ninh như rồng lượn, dưới trạng thái chồng tầng nguyên tố thủy thì sát thương tăng lên gấp bội, thế là đánh chết Chu Ninh.

Chu Ninh sững sờ, gõ hai chữ lên kênh chung, "lợi hại."

Nhưng anh lại biết mình vẫn còn khinh địch.

Tống Tuyết Dương không hề nói gì, "tới lượt Tiểu Minh."

Phạm Cảnh Minh đang muốn lên lôi đài thì phát hiện đã có một nữ thích khách đứng hiên ngang trên đó, cô nàng cầm cặp kiếm hình vòng cung bày sẵn tư thế, dây cột tóc màu máu hệt như ánh hoàng hôn đỏ rực cuối đường chân trời.

Cool! Ngày đầu tiên vào đội đã chống đối mệnh lệnh của con cáo già.

Thẩm Hoài ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay khẽ chạm vào bàn phím, tượng trưng cho tâm tình không thể đợi thêm được nữa của mình vào giây phút này.

Tống Tuyết Dương ngẩng đầu nhìn về chiếc ghế ở gần cửa nhất, một nụ cười xuất hiện nơi khóe miệng.

Có thể kích thích ý chí chiến đấu khiến Thẩm Hoài chủ động ra trận, Thời Nhất này qua cửa.

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

Tác giả:

Quản lý đội tuyển: Ha ha ha, nếu Thẩm Hoài là Thương Vũ hả? Anh đây sẽ làm con cậu ta!

Sau khi kết thúc lôi dài.

Quản lý: "Ba ơi, khi nào ký hợp đồng vậy?"

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc