Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi kết thúc huấn luyện buổi chiều, Tống Tuyết Dương dẫn Thẩm Hoài về ký túc xá, lần trước Thẩm Hoài đã tới đây nhưng lại không ngờ tới sẽ có ngày mình dọn vào đây ở, lòng anh không khỏi dâng lên một hồi xúc động.
Túc xá của Phong Nguyệt có bố cục hai phòng ngủ một phòng khách, phòng của Thẩm Hoài và Tống Tuyết Dương đúng lúc đối diện nhau, ở giữa là phòng khách khá rộng rãi.
Vì biết anh sẽ về đội nên căn phòng đã được quét dọn sẵn, Tống Tuyết Dương đẩy cửa ra, dưới đất là đống đồ Thẩm Hoài đã mua trước đó được chuyển tới đây.
"Thời gian quá gấp, căn phòng có hơi buồn tẻ, cậu ở trước, sau đó sẽ mua vài món đồ để trang trí chút."
Thẩm Hoài đánh giá căn phòng không lớn này, "không sao, dù sao cũng tốt hơn ở một mình."
Trái tim Tống Tuyết Dương ấm dần lên, hắn ngồi chồm hỗm sửa sang lại những món đồ dưới đất, "để tôi giúp cậu thu dọn."
Nhờ có sự hỗ trợ của Tống Tuyết Dương, hai người nhanh chóng dọn dẹp xong căn phòng, ngay lúc đó bọn Hải Tinh cũng đi tới.
"Thẩm Hoài, chúng ta cùng đi ăn đi!"
Thẩm Hoài có hơi do dự, chắc chắn nhà ăn sẽ rất đông người, mà anh thì luôn cảm thấy thân phận mình rất phiền phức.
Hiểu ra những lo lắng của anh, Chu Ninh ôn hòa nói, "sau này cậu sẽ là một thành viên của đội tuyển, cũng nên hoạt động trong câu lạc bộ, mọi người sẽ phải quen với sự có mặt của cậu ở đây."
Lời này rất có lý, huống hồ cả đám đều ở đó, cũng không có gì phải lo lắng cả.
Phạm Cảnh Minh khoác vai anh như thể đã quen thân, "Thẩm Hoài, để anh nói cho cậu nghe, cậu cũng đừng lo lắng quá, mấy bác gái trong nhà ăn chắc chắn không biết cậu đâu."
Tống Tuyết Dương hất cái cánh tay chướng mắt kia ra, hắn giải thích, "các bác ấy đều đã lớn tuổi, cũng ít khi xem phim, không nhận ra đám diễn viên bây giờ đâu."
Thẩm Hoài không tin, "tôi cũng từng tham gia các game show."
Phạm Cảnh Minh cười ha ha, "Thẩm Hoài, cậu tin anh đi, trừ phi cậu từng tham gia game show tình yêu 'Nếu bạn là người duy nhất", còn không thì có mặt ở game show nào đi nữa mấy bác ấy cũng không biết cậu đâu."
Thẩm Hoài: "..."
Câu lạc bộ Phong Nguyệt là một câu lạc bộ quyền thế được xây dựng để phát triển những đội tuyển thần tượng, tiền tài như nước, cũng khá dụng tâm trong việc xây dựng điều kiện sinh hoạt cho từng đội viên. Nhà ăn rất rộng rãi, để tiện cho các đội viên bồi dưỡng tình cảm thì bàn ăn đều là những bàn dài dành cho bảy, tám người, tường nhà cũng có treo cả ti vi.
Cả bọn Thẩm Hoài tới hơi trễ, phòng ăn dường như đã trống rỗng, nhưng các bác gái đứng trông tủ đồ ăn lại vô cùng nhiệt tình, các bác nghe nói Thẩm Hoài là đội viên mới tới, không chỉ múc thêm một phần đồ ăn cho anh, mà còn khen thằng bé này có bộ dáng rất đẹp trai.
Đúng như lời của Phạm Cảnh Minh, không có ai nhận ra anh cả.
Dù biết tình huống này chỉ là tạm thời nhưng Thẩm Hoài cũng cảm thấy thoải mái hơn, chí ít thì anh cũng không hi vọng sau này phải che che giấu giấu trong trụ sở, đi tới đâu cũng tự nhiên biến thành một ngôi sao sáng lấp lánh.
Phạm Cảnh Minh cười hì hì vỗ vai anh, "có phải cậu thấy hơi hụt hẫng không? Có ý định tham gia show 'Nếu bạn là người duy nhất' không?"
Tống Tuyết Dương lại hất tay hắn ra, "hay để tôi đăng ký tham gia giúp anh nha?"
Phạm Cảnh Minh ngại ngùng cầm đũa lên, "thôi đi, anh đây sợ chiếm sạch mười bốn khách nữ mất."
Chu Ninh nâng ly lên nhìn Thẩm Hoài, "Thẩm Hoài, hoan nghênh cậu gia nhập Phong Nguyệt."
Những người khác cũng sôi nổi nâng ly chúc mừng, Thẩm Hoài nghĩ đến việc sau này sẽ cùng với những người ở đây chiến đấu trên một đấu trường, lòng anh cũng trở nên ấm áp hơn, "cảm ơn."
Hải Tinh thì đang cảm thán, "không ngờ Thẩm Hoài lại là Thương vũ, Thẩm Hoài nè, anh bận quay phim như vậy thì sao kỹ thuật vẫn tốt thế chứ?"
Câu hỏi của cậu lại chính là tiếng lòng của tất cả mọi người.
Phải biết là những tuyển thủ chuyên nghiệp hàng đầu hiện nay đều phải trải qua một sự huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc mới có thể bảo trì thành tích tốt nhất của mình, còn về thiên phú ấy hả, xin lỗi, nếu không có thiên phú thì căn bản cũng không thể trở thành tuyển thủ hàng đầu.
Thẩm Hoài chưa từng suy nghĩ tới vấn đề này, anh phải dành rất nhiều thời gian để quay phim, ngẫu nhiên đụng tới bàn phím đúng là cũng cảm thấy ngượng tay, nhưng cái cảm giác đó sẽ nhanh chóng biến mất. Với anh mà nói thì việc chơi game tựa như năng lực trời sinh, anh chỉ nghĩ tới việc phải rèn luyện năng lực này như thế nào, chứ chưa từng nghĩ tới việc tại sao mình lại có loại năng lực này.
Anh tập trung tự hỏi một chút, "có lẽ do ngoại trừ việc đóng phim, thì thường ngày trong đầu anh chỉ suy nghĩ tới những tổ hợp kỹ năng của game, có khi cũng là mô phỏng những trận chiến với hệ phái khác biệt nhau trong đầu."
Cả đám: "..."
Sao giờ, hình như biết được tại sao diễn xuất của anh lại dở tệ rồi, nếu nói ra có đả kích anh lắm không?
Tivi đang chiếu một chương trình xã hội, sau khi vị chuyên gia này giảng giải một chút nội dung thì MC mời một chuyên gia tâm lý học khác bình luận.
Hải Tinh hỏi, "a, đội trưởng, giáo sư Tưởng này là mẹ anh đúng không?"
"Ừm." Tống Tuyết Dương đáp lại, ngừng đũa ngước lên tivi.
Thẩm Hoài nghe thấy cũng ngẩng đầu lên, người phụ nữ trên tivi đeo một cặp mắt kính viền vàng, mặc một chiếc blazer ngắn, mái tóc búi cao, cách ăn mặc khá trưởng thành. Đôi mắt bà toát lên tia sáng sắc sảo, ngôn từ sắc bén, giọng điệu hiên ngang, cách một màn hình cũng có thể cảm nhận được phong thái của một người phụ nữ mạnh mẽ.
Bên dưới màn hình có một dòng giới thiệu ngắn, Giáo sư Tưởng Thục Vân, Tiến sĩ Tâm lý học tội phạm, tốt nghiệp ở trường Đại học Chính trị và Pháp luật S.
Cả đám yên tĩnh ngồi nghe giáo sư Tưởng phân tích từng từ từng chữ, Phạm Cảnh Minh không nhịn được hỏi, "đội trưởng, tuổi thơ của chú chắc vất vả lắm nhỉ?"
Tống Tuyết Dương cười híp mắt đáp, "cũng được, cha mẹ tôi thường nghiên cứu và thảo luận một chút về tri thức tâm lý học, mà tôi cũng thấy khá thú vị."
Thẩm Hoài hiếu kỳ, "cha cậu cũng biết tâm lý học?"
"Ông ấy là bác sĩ tâm lý."
Thẩm Hoài: "..."
Trong nháy mắt, Thẩm Hoài đột nhiên cảm thấy Tống Tuyết Dương có thể có thành tựu hiện tại chắc chắn không thể bỏ qua công lao của cô chú.
"Hai người đồng ý cho cậu đánh giải eSport sao?"
Với tuổi của bọn họ, cha mẹ Tống Tuyết Dương lúc trẻ chắc chắn là phần tử trí thức mà quốc gia bồi dưỡng trọng điểm, những người này chắc chắn sẽ có yêu cầu rất cao cho con của mình, mà trong mắt của bậc làm cha làm mẹ hiện nay thì eSport lại là một nghề không đứng đắn gì.
Tống Tuyết Dương thản nhiên đáp, "tôi biết bản thân muốn làm cái gì, ba mẹ cũng tin tưởng quyết định của tôi."
Thẩm Hoài có chút hâm mộ, Tống Tuyết Dương nhìn anh cười nói, "chẳng phải cậu cũng thế sao?"
Thẩm Hoài ngừng lại, giật mình nhớ tới cha, dù ông từng ép buộc mình phải đóng phim nhiều năm như vậy nhưng giờ cũng đã bằng lòng buông tay, thế thì có phải đã chứng minh là ông tin tưởng mình không?
Cả đám dùng bữa xong thì về phòng huấn luyện, vì hiện tại thành viên của đội tuyển vẫn chưa đông đủ, mọi người cũng đều chỉ luyện tay riêng, thỉnh thoảng lại đánh lôi đài một chút, còn đánh đoàn chiến 6 vs 6 thì thật sự không có cách.
Tống Tuyết Dương đặc biệt chuẩn bị một phương án huấn luyện dành riêng cho Thẩm Hoài, đương nhiên là hắn đã chuẩn bị từ lâu, mỗi một hạng mục đều được làm vô cùng kỹ càng. Bao gồm tư liệu của toàn bộ tuyển thủ chuyên nghiệp, và những đặc điểm địa hình thuộc tính của tất cả bản đồ game "Thành Phố Tuyệt Vọng".
Điều khiến Thẩm Hoài vô cùng bất ngờ là trong đó còn có cả phương án huấn luyện đặc biệt dành cho đấu lôi đài solo, nội dung huấn luyện phải nói là hà khắc tới mức khiến người ta phải bội phục trí tưởng tượng của hắn!
Thẩm Hoài xem một mạch từ đầu tới cuối, anh chưa từng thấy cái nội dung huấn luyện nào mà vô nhân tính như thế, nếu anh thật sự làm được hết thảy những gì kế hoạch đề ra, thì có lẽ anh sẽ trở thành thần.
Nhưng anh chẳng những không e ngại, mà còn có một cảm xúc phấn khích rất kỳ lạ, trước kia chỉ có một mình anh ở trong game cố gắng tìm tòi để phát triển. Hiện tại anh đã thật sự cảm thụ được cảm giác có một đội nhân viên của câu lạc bộ đang đứng sau lưng ủng hộ mình, ý thức này khiến anh tràn đầy lòng tin vào tương lai phía trước.
Huấn luyện đêm đó kết thúc sớm, dù Tống Tuyết Dương không nói nhưng mọi người đều biết hắn muốn cho Thẩm Hoài vừa đáp máy bay xuống nghỉ ngơi sớm một chút.
Thẩm Hoài tắm xong thì mới chín giờ rưỡi, ký túc xá cũng đã dọn dẹp xong, anh nhìn khắp căn phòng xa lạ, có chút không biết làm gì.
Lúc Tống Tuyết Dương đi ra nấu nước thì thấy anh ngồi ngẩn người trước bàn, hắn hỏi, "muốn xem phim không?"
"Phim?"
Tống Tuyết Dương vẫy vẫy tay, cầm điều khiển lên hướng về vách tường phòng khách ấn một cái, một hình chiếu màu trắng từ từ hạ xuống, hắn tắt đèn, phòng khách lập tức biến thành rạp phim tư nhân.
Thẩm Hoài hơi kinh ngạc, dù anh là diễn viên nhưng cũng không chuẩn bị màn chiếu thế này trong nhà, "cậu cũng rất biết hưởng thụ."
"Thường ngày tôi thích xem phim, có thể nhìn thấy nhiều cuộc sống khác nhau, rất thú vị." Tống Tuyết Dương đưa cho anh một bọc bắp rang, rồi lấy hai lon coca ra, "cậu thích thể loại gì?"
"Hành động."
Tống Tuyết Dương chọn một bộ phim hành động khoa học viễn tưởng của Mỹ vừa chiếu gần đây, mới xem được một chút thì Thẩm Hoài đã cuộn hai chân lên ghế biến thành tư thế ôm gối.
Bình thường anh đã quen thức đêm, còn quá sớm là không muốn ngủ, nên luôn cảm thấy thiếu gì đó, chỉ là hôm nay cũng quá mệt mỏi, xem được một nửa đã thiếp đi.
Anh ngồi ở một góc của sofa, đầu tựa lên gối ôm, hai tay vòng quanh chân, cả người cuộn tròn lại.
Tống Tuyết Dương nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của anh thì chỉnh âm thanh nhỏ lại, từ từ nhích lại gần.
Mái tóc ngắn mềm mại của Thẩm Hoài phủ lên gối ôm, lông mi vừa dài vừa dày tạo thành một mảnh bóng râm nơi mắt, ánh sáng của màn hình hắt lên gương mặt tinh xảo kia, tạo một vòng sáng trên làn da trơn bóng mịn màng.
Tống Tuyết Dương nhích tới gần, hắn có thể ngửi được hương vị tươi mát của dầu gội trên tóc anh. Tay hắn vòng lên vai Thẩm Hoài, tay còn lại thì xuyên xuống dưới gối, định bế anh về phòng.
Nhưng không ngờ nhìn Thẩm Hoài gầy như thế mà không hề nhẹ chút nào, Tống Tuyết Dương chưa chuẩn bị kỹ càng đã ngã xuống sofa.
Thẩm Hoài cũng tỉnh giấc, anh vừa mở mắt đã nhìn thấy Tống Tuyết Dương nằm sấp trên người mình, gương mặt hai người chỉ cách nhau mấy centimet, mà tay của Tống Tuyết Dương vẫn còn đang ôm lấy anh.
Anh trừng mắt nhìn hắn, con ngươi chưa tỉnh hẳn vẫn còn chút mơ màng, bộ dáng mông lung khiến yết hầu của Tống Tuyết Dương co giật.
"Cậu đang làm gì?" Anh hỏi.
Tống Tuyết Dương không hề xấu hổ khi bị bắt quả tang chút nào, khẽ đáp, "thấy cậu ngủ nên định ôm cậu về phòng."
Thẩm Hoài đờ ra, anh nhìn thấy gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc của Tống Tuyết Dương, vì ngược ánh sáng, nốt ruồi dưới khóe mắt lúc ẩn lúc hiện theo vệt sáng hắt ra từ màn hình, con mắt cong cong phảng phất như hai vầng trăng xinh đẹp, đôi môi mỏng tênh hơi mím lại tạo ra một độ cong nhàn nhạt.
Thao tác tốt đã đủ rồi, thế mà tướng mạo lại còn hơn người, khí chất thì điềm tĩnh ôn hòa, chẳng trách có nhiều fan nữ tự xưng mình là phu nhân Tống.
Nghĩ tới đây, Thẩm Hoài mơ màng hỏi, "cậu thích con gái thế nào?"
Tống Tuyết Dương bỗng thấy khó thở, yết hầu khẽ giật, hắn thấy Thẩm Hoài không hề có lý do gì hỏi vấn đề này, phảng phất như chỉ bỗng nhiên bật ra câu hỏi, lại có vẻ như là lời thật lòng lúc nửa tỉnh nửa mê, khiến hắn không nhịn được phải căng thẳng lên.
Hắn ngắm nhìn đôi mắt xinh đẹp kia, khẽ đáp, "chỉ cần là người tôi thích."
Tống Tuyết Dương chưa từng nghĩ tới kiểu người mình sẽ thích như thế nào, nhưng từ khi gặp Thẩm Hoài, người bạn đời trong lòng hắn đều có cái bóng của Thẩm Hoài. (Là sao dị anh ơi???? (◕ᴥ◕) #Phah)
*
Hôm sau, Thẩm Hoài nhận được hợp đồng ký kết của Phong Nguyệt, so sánh với sự phấn khởi nhiệt tình ngày hôm qua, vẻ mặt quản lý lúc cầm hợp đồng tới gặp Thẩm Hoài phải nói là cực kỳ khó coi.
Thẩm Hoài xem hợp đồng một chút, hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh.
Quản lý vô cùng xấu hổ, "chuyện này, Thẩm Hoài, lương người mới của đội đều là ba triệu."
Khi y vừa nhìn thấy dòng ba triệu trong hợp đồng thì thiếu chút nữa đã dựng ngược người cãi lộn với ông chủ, đây là Thương Vũ đó! Sao có thể so được với người mới chứ? Hiện tại mức lương tuyển thủ vương bài của bất kỳ đội bát cường nào cũng phải trên năm triệu, ba triệu hả, y cũng chẳng muốn đưa ra cái giá này!
Nhưng ông chủ lại bảo y, ba triệu với năm triệu, coi như ra giá mười triệu thì Thẩm Hoài còn thiếu chút tiền này sao?
Y lập tức ngậm miệng.
Đúng thế, Thẩm Hoài không hề thiếu tiền. Chưa nói tới gia cảnh của anh, ngay cả tiền cát-sê khi đóng những bộ phim kia cũng không chỉ có cái giá này.
Ông chủ lại cười ha ha nói, "Thẩm Hoài vào đội này chắc chắn chẳng phải vì tiền, cho cậu ta ba triệu hay năm triệu thì khác nhau chỗ nào chứ?"
Quản lý biết đạo lý này, nhưng lúc phải cầm hợp đồng tới trước mặt Thẩm Hoài thì thâm tâm y cũng mắng sạch đám quản lý câu lạc bộ kia.
Thẩm Hoài đúng là không thèm để ý tới tiền lương, chỉ lướt xem để xác nhận điều khoản mình không bị cưỡng chế thời gian live stream và số lần quảng cáo rồi mới cầm bút lên.
Trái tim khó chịu của quản lý cuối cùng cũng thả lỏng khi thấy động tác này của anh, "Thẩm Hoài, cậu yên tâm, ba triệu có hơi ít, nhưng Phong Nguyệt có rất nhiều cách để nhận phát ngôn và quảng cáo, với điều kiện của cậu thì một năm đóng quảng cáo ba bốn lần là hoàn toàn không có vấn đề."
Thẩm Hoài buông bút xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn y.
Đầu óc của quản lý cũng xoay chuyển cực nhanh, hiểu ra ý tứ của anh thì ước gì có thể cho mình một bạt tai.
Không phải Thẩm Hoài lui giới cũng là vì không thích những chuyện này sao? Thứ anh muốn chỉ là một nơi để anh có thể yên tâm huấn luyện, là sân khấu có thể chứng minh thực lực của mình.
Y lập tức đổi lời, "nhưng cậu cứ yên tâm, ông chủ Tưởng đã dặn dò, chỉ cần cậu không thích thì tuyệt đối sẽ không ép cậu."
"Ông chủ Tưởng?"
"Đúng vậy, ông chủ câu lạc bộ chúng ta đó..." Quản lý bắt đầu ba hoa giới thiệu ông chủ của câu lạc bộ nhà mình.
Thẩm Hoài cũng không quan tâm tới lý lịch của ông chủ, anh chỉ chợt nhớ tới mẹ của Tống Tuyết Dương cũng là họ Tưởng.
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua, anh lập tức cúi đầu ký tên của mình lên hợp đồng.
Nhìn chữ ký rồng bay phượng múa đầy nghệ thuật của anh, quản lý lén lút thở phào một cái.
Tống Tuyết Dương đã rất vất vả mời người về, nếu lại xảy ra vấn đề ở khâu cuối cùng này thì chắc chắn y sẽ bị con cáo già kia chơi chết.
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)