Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một căn phòng lớn chứa khoảng hai mươi người trai xinh gái đẹp, các món ngon trên bàn đã nguội, vỏ chai rượu rỗng tuếch bày đầy đất, chỉ còn một nồi lẩu đang sôi ùng ục, chậm rãi bốc khói lên cây đèn trần chói mắt bên trên.
Một người đàn ông tuấn mỹ yên tĩnh ngồi trong góc căn phòng huyên náo, anh cúi đầu xem di động, dưới ánh đèn có thể nhìn rõ từng cọng lông mi của anh.
Màn hình điện thoại của anh hiện lên một tấm hình, người đàn ông trong hình bắt chéo hai chân dựa vào thành ghế với dáng vẻ biếng nhác, trên đầu đội một chiếc mũ sinh nhật méo mó hình chóp, trước mặt là một chiếc bánh sinh nhật màu hồng phấn đầy nữ tính. Hắn có ngũ quan hòa nhã sạch sẽ, khi cười lên cặp mắt sẽ híp lại, không khác gì chú hồ ly đáng yêu đang ngồi trên chiếc bánh kem.
Khóe môi Thẩm Hoài câu lên một mạt ý cười nhợt nhạt khó phát hiện, anh cảm thấy Tống Tuyết Dương và chú hồ ly này xuất hiện trên cùng một bức hình có chút đáng yêu không hiểu được.
Ngón tay anh lướt lướt qua lại trên tấm hình, dáng vẻ lơ đễnh như đang lau chùi một vết bẩn trên màn hình. Anh lướt xuống dưới xem thử, dân mạng và mọi người trong giới eSport đều đang sôi nổi nói lời chúc mừng sinh nhật.
[Tống đội, sinh nhật vui vẻ!]
[Chồng ơi sinh nhật vui vẻ nhoaaa!! Đám con trai mấy cậu đặt một chiếc bánh kem mang màu hồng phấn thế này mà được à! Thật thích chú hồ ly trên bánh kem!!]
[Thấy chồng tui hôm nay vẫn đẹp trai thế này thì tui yên tâm rồi! Sinh nhật vui vẻ!]
Nhìn những bình luận khác nhau của đám dân mạng, Thẩm Hoài cảm thấy có chút ấm lòng. Dưới khung bình luận trên weibo anh đa số đều liên quan tới kỹ thuật diễn xuất và cha anh, mỗi lần nhìn thấy những tin đồn kia, anh đều cảm thấy cái nghề này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Lưu Duyệt Nhiên đi tới từ giữa đám người đang huyên náo bên kia, giơ tay phất phất trước mặt Thẩm Hoài.
"Ngôi sao lớn, không uống thêm à?"
Thẩm Hoài nhìn thấy là Lưu Duyệt Nhiên, gương mặt cũng tỏ ra dễ chịu hơn một chút, "tôi đã uống bốn ly rồi."
"Đâu có nhiều!"
"Rượu trắng."
"... Bọn kia cũng thật độc ác."
Lưu Duyệt Nhiên ngồi xuống bên cạnh, cô thấy Thẩm Hoài đang lướt weibo, lại nhớ tới chuyện gần như mỗi nhân vật quan trọng của phim "Đường Cùng" đều lấy được giải thưởng, chỉ có mỗi Thẩm Hoài là không cầm được gì ngoại trừ thù lao.
Nhớ tới những lời ném đá ác độc ở trên mạng kia, Lưu Duyệt Nhiên có chút đau lòng, cô thậm chí không hiểu Thẩm Nặc nhẫn tâm đến mức nào mới có thể bỏ mặc và thờ ơ con mình khi bị người ta trào phúng. Với địa vị của Thẩm Hoài, rõ ràng sẽ có nhiều người nịnh nọt anh, nhưng hết lần này tới lần khác, sự nghiêm khắc của Thẩm Nặc cùng tính cách lãnh đạm của Thẩm Hoài đã khiến những người đáng lẽ phải tự chuốc nhục nhã kia biến thành những kẻ chế nhạo anh.
"Cậu cũng đừng để tâm mấy lời trên mạng kia, vì cậu có điểm xuất phát quá cao nên khán giả mới yêu cầu cậu cao như vậy. Cậu mới 21 tuổi, có không ít diễn viên cũng cỡ tuổi cậu vừa mở máy là căng thẳng tới mức không nói nên lời, con đường này vẫn còn dài, mấy năm nữa cậu chắc chắn sẽ không còn bộ đáng hiện tại."
Lưu Duyệt Nhiên nói vậy nhưng chính bản thân cô cũng có chút hâm mộ. Giới giải trí là nơi nuốt mất thanh xuân, tuổi trẻ chính là vốn liếng. Mà Thẩm Hoài lại vào giới sớm hơn tất cả mọi người, những kinh nghiệm tích lũy nhiều năm này là tài sản rất quý giá mà người ngoài cầu còn không được.
"Tôi sẽ không đóng phim nữa."
Thanh âm trầm thấp khẽ khàng lọt vào tai cô.
Lưu Duyệt Nhiên ngẩn người hai ba giây, rồi chậm rãi xoay đầu qua.
Thẩm Hoài thản nhiên đối đầu với ánh mắt cô, từ nhỏ anh đã chạy theo chân cha đi đóng phim, đa phần tiếp xúc với những diễn viên ở trường quay, rất hiếm khi nói chuyện với người cùng lứa, có thể nói Lưu Duyệt Nhiên là người bạn cùng lứa duy nhất anh có thể trò chuyện, nên anh cũng không có ý định giấu giếm.
Lưu Duyệt Nhiên hiểu rõ Thẩm Hoài, người này bình thường rất yên lặng hiếm khi nói chuyện, nhưng cũng vì vậy mà anh cũng hiếm khi phí nước miếng đi đùa giỡn với người khác.
"Mẹ tôi mất sớm, vẫn luôn được cha nuôi dạy, từ khi có ký ức tới nay, tôi lớn lên tại trường quay, nhìn cha đóng phim, cũng diễn cùng ông ấy, nhưng cha chưa từng hỏi tôi có thích hay không, có muốn đóng phim hay không."
Ánh mắt Thẩm Hoài hướng tới bàn rượu phía xa kia, một đám người trẻ tuổi kéo nhau uống rượu hát hò, có vẻ nhiệt tình sôi nổi vô cùng huyên náo nhưng lại mang cảm giác rất không thật.
Lưu Duyệt Nhiên đột nhiên cảm thấy Thẩm Hoài không thích hợp với nơi này, tính cách, tâm tính và dường như mỗi một tấc da trên người anh đều không thể dung nhập vào thế giới này.
"Tôi đã 21 tuổi, không muốn lại lãng phí thời gian vào những việc không có ý nghĩa nữa." Thẩm Hoài lạnh nhạt nói.
Lưu Duyệt Nhiên cười thoải mái, đúng vậy, ai bảo đóng phim từ nhỏ thì sẽ phải yêu thích diễn xuất chứ, có một người cha vua màn ảnh quốc tế thì phải có diễn xuất tốt sao?
Mục tiêu của mỗi một người trong cuộc sống cũng khác nhau, biết bao nhiêu người bị mê hoặc bởi những thứ hư vinh giả dối này, vì danh, vì lợi, vì tiền mà đã đánh mất lý tưởng của chính mình.
Cô bội phục sự tự tại của Thẩm Hoài, cũng hâm mộ anh có phần dũng cảm kia.
Lưu Duyệt Nhiên không hỏi gì cả, cô vỗ vỗ vai Thẩm Hoài, "đi, đi uống một ly!"
Thẩm Hoài cũng không từ chối, anh lại về bàn uống rượu.
Không biết là có ai lấy di động ra xem một chút, thời gian dần trôi, ánh mắt mọi người nhìn Thẩm Hoài dần thay đổi, mang theo mấy phần tò mò nghiên cứu, tụm năm tụm ba cúi đầu bàn tán xì xào.
Thẩm Hoài trên lớp luôn bị bàn tán, người không ưa anh cũng chẳng hiếm, anh đã sớm quen thuộc, cũng làm như không thấy những hành động nho nhỏ này của bọn họ.
Nhưng Lưu Duyệt Nhiên đã có hơi rượu thì lại không ưa được, "mọi người học chung bốn năm chính là duyên phận, có lời gì không thể nói trước mặt hả, bây giờ tốt nghiệp cũng chưa được một năm, có phải hai ba năm nữa gặp nhau ở cùng một trường quay thì đều sẽ làm lơ không thèm nhận người quen đúng không?"
Lưu Duyệt Nhiên rất có uy tín trong lớp, cô vừa mở miệng thì lập tức có người đứng ngồi không yên.
"Không phải đâu chị Nhiên, " y lấy di động ra ấp úng nói, "là đúng lúc nhìn thấy công ty Thẩm chính thức đăng thông báo, bảo Thẩm Hoài đã hủy bỏ hợp đồng với công ty, còn nói... Thẩm Hoài sẽ lui giới."
Căn phòng mới nãy còn huyên náo bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, từng đôi mắt nhìn chằm chằm vào người trong cuộc.
Giữa ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng, Thẩm Hoài không hề hoang mang mở weibo lên, một tiếng trước phía công ty đã đăng thông báo chính thức, báo rằng anh hủy bỏ hợp đồng với công ty vì nguyên nhân cá nhân, đồng thời cũng nói mập mờ việc anh sẽ không đóng phim nữa.
Công ty Thẩm Hoài ký kết là do cha anh mở, hủy hợp đồng thì đương nhiên anh cũng chẳng sao, nhưng anh không ngờ là việc hủy hợp đồng này lại xong nhanh như vậy, mà lại còn đăng thông báo vào thời điểm không thích hợp nhất này.
Giáo sư Từ có chút buồn bực, "Thẩm Hoài, chuyện này là sao vậy?"
Thẩm Hoài đứng lên cúi đầu thật thấp với giáo sư Từ, "giáo sư Từ, đóng phim chưa từng là giấc mơ của em, cảm ơn thầy đã vun trồng em, hôm khác em sẽ quay lại thăm thầy."
Anh cầm lấy áo khoác, xoay người lướt ánh mắt qua từng người bạn học trên bàn rượu, "chúc mọi người tiền đồ như gấm."
Chỉ là bốn chữ nhẹ nhàng, nhưng lại dường như đã đập một viên gạch vào lòng mỗi người ngồi đây.
Bọn họ từng đố kỵ những tài nguyên Thẩm Hoài có được, từng đố kỵ anh có một người cha là vua màn ảnh, từng đố kỵ việc anh vừa ra mắt đã đứng ở độ cao mà họ không với tới được, họ chỉ cảm thấy may mắn nhất một điều, Thẩm Hoài là một tên vô dụng như bùn nhão không trát được lên tường.
Anh có tài nguyên, có bối cảnh lớn thì có thể làm được gì? Còn không phải là kẻ mỗi ngày bị dân mạng anti, thậm chí có thể sẽ bị bọn họ giẫm dưới lòng bàn chân ở một tương lai không xa, tư vị này thoải mái hơn so với việc đi nịnh nọt anh rất nhiều.
Nhưng mà bọn họ lại chưa từng nghĩ tới việc Thẩm Hoài sẽ rời khỏi ngành giải trí, rõ ràng ngay từ đầu anh đã chẳng cần những thứ bọn họ đang hâm mộ ghen ghét kia.
Thẩm Hoài khoác áo khoác rời khỏi nhà hàng, hiện tại anh nhất định phải trốn thật nhanh tránh bị phóng viên phát hiện, nào biết chân trước vừa bước ra cửa thì một đám người bỗng ùa ra giữa màn đêm.
"Thẩm Hoài! Anh rời khỏi giới giải trí là do áp lực từ những chỉ trích của dân mạng ư?"
"Thẩm Hoài, sau này anh sẽ không đóng phim nữa à? Anh làm như vậy không sợ cha mình sẽ thất vọng sao?"
Những câu hỏi tới tấp cùng ánh đèn flash ném liên tục lên người anh, Thẩm Hoài mím chặt môi không hé một lời, ánh mắt nhanh chóng tìm kiếm cơ hội có thể chạy trốn.
Đúng lúc này, đèn pha của một chiếc xe van sáng lên trước cổng, đèn đường thoảng qua chiếu sáng gương mặt của Tống Tuyết Dương.
Thẩm Hoài không hề suy nghĩ chạy tới, một hơi mở cửa xe, cả người xông vào rồi đóng cửa cái "Rầm".
Dạ dày anh nhộn nhạo muốn chết, bất chấp đám người đang khiếp sợ trên xe, anh thúc giục, "không chạy là tôi nôn đó."
"Đừng đừng! Tui mới rửa xe!" Người đàn ông ngồi phía trước bỗng đạp chân ga, chiếc xe lập tức xông ra ngoài như một mũi tên.
Khi đã đi được khá xa, Thẩm Hoài vẫn còn tập trung nắm chặt chốt cửa, giống như đang sợ có phóng viên đuổi theo mình.
Đầu anh choáng váng, vốn đã uống nhiều rượu, đi ra ngoài bị gió thổi lạnh lại còn phải chạy trốn đám phóng viên, những việc này như ẩn như hiện dù đã ở trong xe, ý thức có chút mơ hồ.
Tài xế lái xe hỏi, "đại minh tinh, cậu đi đâu đây?"
Thẩm Hoài không nói chuyện, anh khó chịu tới mức không muốn nói một lời nào.
Huống hồ hiện giờ có Tống Tuyết Dương ở đây, anh còn lo lắng gì nữa chứ?
Nếu như là Tống Tuyết Dương, hắn nhất định có thể giải quyết đám ký giả kia.
Nghĩ như vậy, Thẩm Hoài mới an tâm thả lỏng tay cầm cửa.
Tống Tuyết Dương thấy anh không nói gì cả, nhẹ nhàng vỗ vai anh, "Thẩm Hoài? Cậu muốn đi..."
Hắn chưa dứt lời thì cơ thể người nọ đã mềm nhũn, nhào thẳng vào người mình. Tống Tuyết Dương vội vươn tay, không kịp chuẩn bị đã ôm người vào lòng.
Cái đầu vẫn còn hơi lạnh chúi vào trong ngực hắn, mái tóc xõa tung dường như hòa làm một với áo lông màu đen của hắn, ánh đèn đường nhanh chóng chạy lùi xẹt ngang qua gương mặt người nọ tạo thành từng vệt sáng, tựa như một tinh linh bé nhỏ đang say ngủ khiến người ta không đành lòng đánh thức.
Trái tim Tống Tuyết Dương phảng phất mềm mại hơn, hắn nhìn thấy chóp mũi của Thẩm Hoài thở ra khí trắng, bèn hạ giọng nói, "anh Khôn, tăng nhiệt độ điều hòa một chút."
"À." Quản lý nhìn thoáng qua bằng kính chiếu hậu, "chúng ta đi đâu đây?"
"Về câu lạc bộ."
Hắn quay đầu, ba cái đầu nhỏ đang khoác lên thành ghế xe, từng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm người trong ngực hắn.
Tống Tuyết Dương buồn cười lần lượt gõ đầu mỗi người một cái, "nhìn gì hả, tỉnh rượu hết rồi à?"
Lúc này cả đám mới chịu nằm trở về.
Tống Tuyết Dương cúi đầu xuống, cái đầu xù của Thẩm Hoài gần trong gang tấc, mái tóc anh thoạt nhìn vô cùng mềm mại, hắn kìm nén xúc động muốn giơ tay lên sờ, rồi điều chỉnh tư thế Thẩm Hoài sao cho thoải mái.
Thẩm Hoài ngủ rất ngon, dường như không đề phòng hắn một chút nào, cơ bắp toàn thân đều ở trong trạng thái thả lỏng, so với bộ dáng của người mới kéo căng cửa phóng lên xe vì sợ phóng viên vừa nãy hệt như hai người khác nhau.
Từ nhỏ Tống Tuyết Dương đã được học không ít tri thức tâm lý học, hắn biết mỗi một phản ứng của con người đều mang một ý nghĩa nhất định, Thẩm Hoài có thể an tâm ngủ như thế chứng minh việc người này vô cùng tin tưởng việc hắn sẽ không tổn thương mình, càng tin tưởng chính hắn có thể giải quyết đám phóng viên đuổi theo phía sau kia.
Cũng không biết là bị đụng vào chỗ nào hay là do trời quá lạnh, Thẩm Hoài bỗng nhiên bị đánh thức.
Anh trông thấy một kẻ xa lạ đang kéo cánh tay mình, đôi mắt lim dim vì buồn ngủ kia lập tức trừng lớn, anh đẩy người kia thật mạnh. Mà thân thể của anh vì đẩy người cũng có chút lảo đảo, được một người khác đỡ lấy, anh bỗng nhiên quay đầu, bắt lấy cánh tay người nọ siết thật chặt, dùng sức rất mạnh như muốn tung ra một đòn hất.
Nhưng ngay sau khi anh nhận ra người nọ là Tống Tuyết Dương, anh dường như bị ấn mở một cái chốt, nhẹ nhàng buông lỏng tay.
Quản lý bị đẩy ra: Bộ người xấu thì không có nhân quyền à?
Tống Tuyết Dương cũng hơi kinh ngạc, hắn nhìn thấy Thẩm Hoài chậm rãi nhắm mắt lại, chủ động đưa tay qua cho hắn vịn, mặc kệ bị hắn kéo đi. Bộ dáng rất ngoan ngoãn nghe lời, còn có chút chịu thua.
Hắn đỡ mấy người kia về phòng, sau đó kéo Thẩm Hoài về ký túc xá của mình.
Quản lý đội tuyển có chút không yên lòng, "cậu định thế nào đây?"
Tống Tuyết Dương chống đỡ cơ thể Thẩm Hoài đang trượt dần xuống, "để cậu ấy ngủ chỗ tôi một đêm, mai lại tính."
Quản lý khẽ gật đầu, thằng nhóc Tống Tuyết Dương này còn khôn khéo hơn đám người lớn ba mươi tuổi ngoài kia, để người ở cạnh hắn cũng không có chuyện gì.
"Anh Khôn, không còn sớm nữa, anh về nghỉ đi."
"Được, có chuyện gì thì liên hệ anh."
Điều kiện ký túc xá của đội tuyển Phong Nguyệt xem như cũng không tệ, mỗi một ký túc xá đều dành cho hai người, mỗi căn gồm hai phòng ngủ nhỏ và một phòng khách.
Người cùng ký túc với Tống Tuyết Dương năm nay vừa mới nghỉ thi đấu, phòng vẫn còn trống, chỉ là không có ai quét dọn, chăn nệm cũng đã vứt bỏ, không thể để người ngủ trên ván giường được.
Hắn thả Thẩm Hoài lên sofa, còn bản thân thì về phòng ngủ tắm rửa một chút.
Đêm nay quản lý dùng xe đội tuyển đón nhóm người bọn hắn, dù đã cắt đuôi được đám ký giả kia, nhưng đám đó chỉ dùng một bữa sáng cũng có thể tra được tới đầu của Phong Nguyệt, đám phóng viên ngành giải trí không dễ gạt như phóng viên eSport, Tống Tuyết Dương có linh cảm sáng mai mình sẽ bị lên đầu đề.
Ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng bước chân dồn dập, cửa phòng tắm bỗng bị đẩy ra, Thẩm Hoài bổ nhào tới bồn cầu nôn mửa liên tục.
Tống Tuyết Dương đang trần như nhộng: ...
Xem ra bây giờ vẫn còn quá sớm để nghĩ tới chuyện sáng mai.
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







