Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Hoài ghé vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo, cặp lông mày khó chịu nhíu lại, tiếng động nghe hệt như muốn nôn cả ruột ra ngoài, khiến người ta không nhịn được đau lòng.
Tống Tuyết Dương lấy khăn tắm ra quấn quanh mình, rồi ngồi xổm xuống vỗ lưng anh.
Thẩm Hoài quay đầu, đôi mắt mê mang nhìn hắn, tựa như phát hiện hắn vẫn còn để trần nửa thân trên, anh lập tức đứng lên lùi về sau hai bước.
Tống Tuyết Dương cảm thấy phản ứng của anh có chút buồn cười, ánh mắt anh né tránh, lại len lén nhìn xuống phần bên dưới đã được khăn tắm bao phủ, sau đó lập tức xoay đầu qua giống như vừa chạm điện, lộ ra một lỗ tai nhỏ đỏ rực.
Tống Tuyết Dương nhận ra anh có da mặt mỏng, cố gắng kiềm chế dục vọng muốn trêu chọc anh, hắn lại đưa cho anh một ly nước, rồi lấy một chai thuốc giải rượu từ trong ngăn tủ.
"Thuốc giải rượu, uống rồi ngủ một giấc, mai sẽ ổn thôi."
Thẩm Hoài uống thuốc không chút hoài nghi, sau đó ngơ ngác ngồi bên giường, hai tay rủ xuống, một hồi sau lại lung lay cả người.
Tống Tuyết Dương chỉ đứng ở một bên nhìn, hắn có tửu lượng tốt, thường xuyên phải chăm sóc đám người say rượu, nhưng Thẩm Hoài chắc chắn là người bớt lo nhất trong đám đó.
Không náo cũng chẳng loạn, không hề lên tiếng, yên tĩnh tựa như một chú mèo con đang nằm sấp trong lồng ngực.
Thẩm Hoài lắc lư một hồi, rốt cuộc cũng ngồi không yên, mềm oặt ngã thẳng xuống giường.
Dáng vẻ anh ngủ cũng rất yên tĩnh, mái tóc mềm mại dính chặt vào trán, con mắt khẽ nhắm lại, không nhíu mày, âm thanh khi hô hấp nhàn nhạt đều đều.
Tống Tuyết Dương bỗng nghĩ tới Thương Vũ, người kia cũng luôn có bộ dáng yên lặng không thích nói chuyện thế này, nếu có thể gặp mặt trong hiện thực, chắc chắn cũng sẽ là kiểu người dù cho có say bí tỉ cũng không hề ầm ĩ như người trước mặt nhỉ?
Tống Tuyết Dương lắc đầu, hắn cảm thấy mình thật sự là muốn kéo Thương Vũ về đây tới điên rồi, tùy tiện nhìn người nào đó cũng đều sẽ liên tưởng tới Thương Vũ.
Hắn ôm Thẩm Hoài vào giường, lại đắp kín mền cho anh, còn mình thì làm ổ trên sofa ngoài phòng khách cả đêm.
Sáng hôm sau, lúc Tống Tuyết Dương tỉnh lại thì Thẩm Hoài còn đang ngủ, hắn rón rén tiến vào phòng tắm rửa mặt, lúc mặc xong quần áo thì một tiếng đập cửa bỗng vang lên bên ngoài.
Cả bọn Hải Tinh đang đứng ngoài cửa, từng gương mặt một tràn đầy thứ muốn hỏi.
Tống Tuyết Dương cười, hắn khoanh tay tựa lên khung cửa, "từ bao giờ đám mấy cậu say rượu lại dậy sớm thế này rồi? Trước kia chẳng phải lúc nào cũng ngủ tới xế chiều sao?"
Hải Tinh đẩy hắn ra bay vào phòng, "có phải Thẩm Hoài ở chỗ anh không?"
Cậu đẩy cửa phòng ngủ ra, trên giường quả nhiên có một người đang nằm co ro, được che kín bởi chiếc chăn của Tống Tuyết Dương, hình ảnh này thật giống như nhà vàng có giấu người đẹp.
Phạm Cảnh Minh hơi suy tư, "xem ra đúng là hôm qua anh vẫn chưa uống đủ nhiều."
Hải Tinh vô cùng khiếp sợ, "thế mà trên giường đội trường lại có một đại minh tinh!"
Tống Tuyết Dương: "..."
Một chuyện vốn rất bình thường mà sao qua miệng của cậu xong lại thấy khó chịu vậy.
Cả đám không nói chuyện nữa, nhìn chằm chằm vào Thẩm Hoài, giống hệt như hình ảnh bảy chú lùn đang vây quanh nàng công chúa Bạch Tuyết ngủ mãi không tỉnh.
Thẩm Hoài nằm nghiêng bên gường, ôm lấy chăn, cả người cuộn thành một cục, một cánh tay rủ xuống, từng ngón tay thon dài không tì vết, nhìn thế nào cũng rất xinh đẹp.
Tống Tuyết Dương đột nhiên cảm giác, nếu dùng đôi tay này gõ bàn phím thì nhất định sẽ là cảnh đẹp ý vui.
Có lẽ do ánh nhìn của mọi người quá nóng, Thẩm Hoài cũng chậm rãi mở mắt, ánh mắt lướt qua từng người một đang đứng quanh mình, sau đó tỉnh bơ ngồi dậy, ngáp một cái.
"A, Thẩm, Thẩm..." Hải Tinh lại bắt đầu cà lăm.
Lúc này đội phó Chu mới ra trận, "cậu thấy thế nào rồi?"
Chu Ninh có tướng mạo trung tính, ngũ quan nhu hòa, mái tóc xoăn có hơi dài ở sau ót, thoạt nhìn như một nghệ thuật gia.
Thẩm Hoài nói, "cảm ơn mọi người, tôi tốt hơn rồi."
Phạm Cảnh Minh dựa vào thành ghế, "đừng khách sáo, có thể giúp đại minh tinh giải vây đúng là rất kích thích."
Hải Tinh bị khơi lên sự tò mò, "Thẩm Hoài, sao anh bị phóng viên đuổi theo vậy? Trợ lý của anh đâu?"
Tống Tuyết Dương kéo bả vai Hải Tinh lại, thay đổi chủ đề, "cậu đói bụng chưa, muốn ăn cơm không?"
Thẩm Hoài cũng không từ chối, "được."
Nghĩ tới việc mời một đại minh tinh ăn cơm cũng không phải là chuyện đơn giản, đầu tiên là không có khả năng dẫn anh ra ngoài ăn được, nếu Tống Tuyết Dương không đoán sai, hiện tại câu lạc bộ đã bị đám phóng viên bao vây. Tiếp theo, cũng không có khả năng dẫn người tới nhà ăn.
Ngẫm nghĩ một hồi, Tống Tuyết Dương mới phân phó, "vào bếp nói với chú Triệu xin nguyên liệu, chúng ta tự làm."
Thẩm Hoài kinh ngạc nhìn hắn, "cậu muốn xuống bếp?"
Tống Tuyết Dương cười nói, "yên tâm, tài nấu nướng của tôi không tệ."
Thẩm Hoài định nói là hắn hiểu lầm, anh chỉ rất hiếu kỳ chuyện hắn biết nấu cơm, thì lại nghe Tống Tuyết Dương nói tiếp, "nhưng có thể sẽ hơi kém bữa tối hôm qua cậu mời chúng tôi một chút."
Thẩm Hoài: "..."
Quả nhiên là không có chuyện gì có thể gạt được lão hồ ly này.
Cả bọn Hải Tinh đi xuống bếp, nhân cơ hội này Thẩm Hoài cũng đi tắm rửa một chút, Tống Tuyết Dương thì ngồi trên sofa lướt weibo.
Quả nhiên chuyện tối qua đã sôi trào trên mạng, khắp nơi đều là chuyện Thẩm Hoài rời khỏi showbiz, mà ngay bên dưới tin nóng này còn có một tin tức Thẩm Hoài bị phóng viên bao vây, dưới tình thế cấp bách đã nhảy lên xe chuyên chở của đội tuyển Phong Nguyệt...
Trong vòng một đêm, weibo của Tống Tuyết Dương bỗng tăng thêm 200 ngàn fan, đám dân mạng nghe tin chạy tới spam muốn nát weibo hắn.
Hot search của weibo --
# Thẩm Hoài lui giới, hủy hợp đồng với công ty #
# Thẩm Hoài nhảy xe Tống Tuyết Dương #
# Weibo của Tống Tuyết Dương bị thất thủ #
...
Tống Tuyết Dương rất muốn nói, xe là của đội tuyển, trên xe cũng không chỉ có một mình hắn, chẳng lẽ chỉ vì hắn là đội trưởng mà phải nằm chết dù vô tội sao?
[ESport và showbiz là chẳng có chút quan hệ nào, chồng tui biết Thẩm Hoài hồi nào vậy?!!]
Thật không khéo, mới quen hôm qua.
[Ông đây cũng đã nói từ lâu là Tống Tuyết Dương có cửa sau mà, ông có bạn trong công ty, tin tức nội bộ, Tống đội có cổ phần ở công ty Thẩm!]
Ha ha, vậy thì hắn cũng thật lắm tiền.
[Đừng có bắc cầu loạn được không! Tối qua là sinh nhật của Tống đội, chỉ là trùng họp tổ chức ở cùng một nhà hàng với Thẩm Hoài mà thôi! Tui xem video rồi, rõ ràng chính Thẩm Hoài mặt dày chui vào xe của Tống đội! Tống đội của bọn tui không có quan hệ chút nào vào cái tên bình hoa kia!]
Thiệt ngại, "tên bình hoa kia" đang tắm trong phòng tôi nha.
Tiếng báo noti của "Hội tám chuyện Thành Phố Tuyệt Vọng" trên wechat mà đám tuyển thủ bọn họ lập ra lại càng vang lên liên tục.
Đường Nguyên Vĩ: Không ngờ Tống đội là fan của Thẩm Hoài nha!
Trương Gia Ngôn: Tống Tuyết Dương, sang năm cậu thua chắc!
Lương Minh Huy: Đội trưởng... Tống đội xem được đó...
Tư Tiền Tiến: Ha ha, Tống đội định kéo Thẩm Hoài vào đội sao? Đội hình toàn minh tinh! Sợ quá!
Tống Tuyết Dương tắt điện thoại, hắn không ngờ Thẩm Hoài bị phóng viên bao vây là vì muốn lui giới.
Hắn đã xem qua mấy bộ phim của Thẩm Hoài, mỗi một bộ đều rất nổi tiếng, có điều thứ khiến những bộ phim này nổi tiếng hoàn toàn là nhờ những diễn viên khác, nếu không phải anh có một người cha nổi tiếng quốc tế thì e là đã không được đóng những bộ phim tốt thế này.
Thẩm Hoài tắm xong đi ra, toàn thân anh mặc quần áo của Tống Tuyết Dương, hình thể hai người không khác biệt lắm, mặc vào rất phù hợp. Chỉ là áo sơ mi trắng và quần jeans đơn giản, thiếu đi mấy phần khí chất của một diễn viên, tựa như một sinh viên đại học bình thường.
Tống Tuyết Dương nhớ tới việc dù Thẩm Hoài đã ra mắt rất lâu rồi, nhưng năm nay cũng chỉ mới có 21 tuổi.
21 tuổi, vẫn còn kịp để đổi nghề.
Tống Tuyết Dương giúp anh mở wifi trên di động, "câu lạc bộ Phong Nguyệt được bảo vệ rất nghiêm ngặt, đám ký giả đó không vào được, cậu có thể ở chỗ này hai ngày."
Thẩm Hoài phát hiện Tống Tuyết Dương luôn luôn suy nghĩ rất chu đáo, "để tôi đổi vé máy bay về Tây An tới trưa mai."
"Được, chọn lúc đông người một chút, tránh bị phóng viên phát hiện." Tống Tuyết Dương nhanh chóng hiểu ra dụng ý của anh, "hành lý cậu vẫn còn để ở khách sạn đúng không? Mai đi lấy luôn sao?"
Thẩm Hoài lắc đầu, chắc chắn phóng viên đã dò được khách sạn anh đang ở, mấy hôm nay khẳng định là nằm chờ ở gần khách sạn, "tôi sẽ gọi điện tới khách sạn, nhờ họ hỗ trợ gửi về sau."
Đợi mọi người đem nguyên liệu về, Tống Tuyết Dương và Chu Ninh lập tức xuống bếp, Hải Tinh và Phạm Cảnh Minh thì ngồi chơi với Thẩm Hoài.
Ba người ngồi trên sofa không nói một lời, bầu không khí khá là xấu hổ.
Hải Tinh ôm một bụng câu hỏi, nhưng lúc nãy khi đi lấy đồ, Chu Ninh đã bảo cậu không được hỏi chuyện cá nhân của Thẩm Hoài, cậu đành phải nói bậy nói bạ, "Thẩm Hoài, em đã xem rất nhiều phim anh đóng!"
Thẩm Hoài khẽ gật đầu, Hải Tinh lại không ngừng cố gắng, "em cảm thấy anh diễn rất tốt! Nhất là vai Ôn Khê trong bộ 'Ngô Đồng'!"
Đây là một nhân vật hiếm hoi Thẩm Hoài từng được khen ngợi, Ôn Khê, một kẻ câm điếc không biết nói chuyện...
Phạm Cảnh Minh vội vã giật tay áo của Hải Tinh, ý em là người ta diễn cái gì cũng không tốt bằng diễn vai câm điếc sao.
Hải Tinh cũng ý thức được mình nói sai, ấp úng nói thêm, "em không có ý kia, thật ra anh diễn gì cũng tốt lắm, từ nhỏ em đã rất thích xem phim anh đóng!"
Ngôi sao nhí Thẩm Hoài: "..."
Hải Tinh: QAQ
Sao nói kiểu nào cũng thành sai vậy, đội trưởng mau ngừng nấu, tranh thủ thời gian ra cứu vãn tình thế với!
Lúc Tống Tuyết Dương bưng đồ ăn tới thì phát hiện ba người ngồi yên tĩnh trên ghế, Hải Tinh cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng như vừa làm chuyện sai.
"Hơi vội nên không làm quá nhiều, cố gắng ăn nhé."
Lời này của Tống Tuyết Dương thật sự là khách sáo, thời gian ngắn như vậy mà hắn đã làm được một bàn gồm tôm sốt cà chua, gà kung pao, ngó sen xào, và một phần canh bí đao. Mấy món ăn bày trên bàn đều đủ hương đủ sắc, nhất là món tôm sốt cà chua đỏ rực béo ngậy, vừa nhìn là đã muốn ăn.
Cuối cùng thì Hải Tinh cũng tìm được đề tài, "mau nếm thử, tay nghề của đội trưởng bọn em khá tốt đó!"
Bộ dáng tranh công kia của cậu khiến Tống Tuyết Dương hoài nghi thức ăn trên bàn không phải do mình làm.
Thẩm Hoài gắp một con tôm, hương vị không tồi, không ngờ là Tống Tuyết Dương chơi game giỏi mà tài nấu nướng cũng rất tuyệt.
Anh thản nhiên nói, "rất ngon."
Cả đám: "..."
Vậy thì anh cũng nên lộ chút biểu tình "rất ngon" chứ!
Tướng ăn của Thẩm hoài rất tao nhã, nhìn qua là đã thấy được dạy bảo rất tốt, ngay cả tiếng đũa chạm vào thành chén cũng không nghe thấy, nhìn kiểu nào cũng là cảnh đẹp ý vui.
Hải Tinh len lén nhìn anh một chút, "Thẩm Hoài, anh không đóng phim nữa thật hả?"
Cả bọn đều đã thấy tin tức trên weibo, mọi người đều khá kinh ngạc với chuyện này.
Thẩm Hoài buông đũa xuống, "không đóng nữa."
Phạm Cảnh Minh tò mò hỏi, "vậy sau này cậu định làm gì?"
"Sang năm mọi người sẽ biết." Trên đấu trường eSport chuyên nghiệp.
Phạm Cảnh Minh nghĩ là anh không tiện nói cho mình nghe, nên cũng không hỏi nữa.
Hải Tinh thì lại vô cùng tiếc nuối, "Thẩm Hoài, anh đóng phim nhiều năm như vậy, bộ dáng lại đẹp trai, tại sao lại nghỉ không diễn nữa chứ, em cũng thường xuyên bị chửi, đánh hay thì bị fan của đối thủ mắng, đánh không hay thì bị fan của mình chửi, còn có người bảo em không nên thi đấu nữa mà về quê làm ruộng đi!"
Thẩm Hoài dường như khá là hứng thú với đề tài này, "sau đó thế nào?"
Hải Tinh lập tức giơ nắm đấm, "đương nhiên là chửi lại!"
Ba vị đồng đội còn lại thì lắc đầu tập thể.
"Tên đó bảo em cút thì em sẽ cút à? Dựa vào cái gì? Nếu có phải cút thì em cũng muốn cầm cúp quán quân rồi mới cút!"
Ánh mắt của Thẩm Hoài bỗng thay đổi, anh nhìn Hải Tinh đang bừng bừng khí thế, "em muốn giành quán quân?'
"Đương nhiên! Không muốn quán quân thì tại sao lại đi đánh giải chuyên nghiệp? Bọn em ngày ngày huấn luyện vất vả không hề thua mấy đội tuyển khác, người khác có thể lấy được cúp, em cũng nhất định có thể giành được!"
Thẩm Hoài yên lặng, anh vẫn cho rằng đội tuyển Phong Nguyệt chẳng có nhiệt tình nào với cúp quán quân, tựa như việc không phải mỗi vị tuyển thủ nào đi thi đấu cũng là vì chiếc cúp đó, cũng không phải mỗi một diễn viên chuyên nghiệp đều có mục tiêu là vua màn bạc, kẻ có thể đứng trên đỉnh núi vĩnh viễn là những kẻ hiếm có không thua kém ai, mà với càng nhiều người thì họ chỉ cần nổi tiếng là đủ rồi.
Thẩm Hoài không muốn gia nhập một đội ngũ như thế, anh chỉ muốn thắng, muốn chứng minh chính mình, muốn cầm chiếc cúp quán quân nói cho tất cả mọi người biết -- đây chính là con đường mà anh chọn lựa!
Từ những điểm đó cân nhắc, Phong Nguyệt cũng không phải là một nơi tốt nhất.
Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy sự dứt khoát dưới đáy mắt Hải Tinh, anh bỗng cảm thấy có chút không chắc chắn.
Hải Tinh hoàn toàn không chú ý tới, cậu vẫn đang hăng hái nói chuyện, "vả lại năm nay Thương Vũ cũng sẽ gia nhập đội bọn em, sang năm quán quân chắc chắn là của chúng ta! À đúng rồi, anh biết Thương Vũ không Thẩm Hoài?"
Không chỉ biết, cái tên này còn chính là anh.
Bị Thẩm Hoài nhìn như vậy, Tống Tuyết Dương không hiểu sao thấy hơi chột dạ, "tinh thần cậu tốt như vậy, chiều nay bắt đầu huấn luyện luôn."
"Sớm vậy?" Phạm Cảnh Minh vội ngẩng đầu.
"Thế mà còn sớm? Mấy cậu nghỉ mười ngày rồi, không huấn luyện thì đừng nói tới quán quân, ngay cả top 8 cũng không vào nổi."
Phạm Cảnh Minh yên lặng rơi lệ, hắn còn định chiều nay xem phim mà.
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







