Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Rời khỏi showbiz trở thành đại thần eSport Chương 15: Lần Đầu Gặp Mặt

Cài Đặt

Chương 15: Lần Đầu Gặp Mặt

Tối thứ sáu, quản lý của đội tuyển Phong Nguyệt lái xe chở bọn họ tới nhà hàng.

Tống Tuyết Dương hỏi, "anh Khôn, anh không muốn vào uống một chén với bọn tôi sao?"

"Anh đây uống xong thì ai chở mấy đứa về?" Quản lý giả vờ trừng mắt liếc nhìn, rồi nhanh chóng cười lên, "đám đội viên mấy cậu lo bồi dưỡng tình cảm đi, anh không chạy vào hóng hớt đâu, uống ít thôi, ăn xong thì gọi điện cho anh."

Tống Tuyết Dương cười ha hả nói, "yên tâm, có tôi ở đây thì đám này không uống nhiều đâu, anh Khôn đi đường cẩn thận."

Hải Tinh không tin những lời này, cậu thấy tối nay Tống Tuyết Dương không lái xe tới là biết ngay đêm nay sẽ không say không về, cậu xoa bụng mình, hối hận vì mình chỉ nghĩ tới mỗi việc ăn mà không chịu lót dạ trước khi đến.

Tống Tuyết Dương buồn cười xoa đầu cậu, "sao vậy? Chưa bắt đầu đã sợ à?"

Hải Tinh chưa từng biết sợ là gì hiếm khi không lên tiếng, Tống Tuyết Dương là kẻ có tửu lượng xịn nhất mà cậu từng gặp qua.

Cậu nhớ tới năm đó khi đội tuyển Phong Nguyệt lần đầu tiên vào được bát cường, sau khi kết thúc vòng chung kết thì đội trưởng Quan Hà của Kiêu Lang có mời tất cả mọi người cùng ăn một bữa cơm, dù thắng trận nhưng đám tuyển thủ của các đội từng nếm mùi đau khổ vì bị Tống Tuyết Dương hố cho một trận đã đồng tâm hiệp lực định chuốc rượu lão hồ ly này, kết quả là một mình Tống Tuyết Dương đã chuốc say toàn bộ người của tám đội tuyển.

Bữa tiệc đó Hải Tinh bị chuốc tới bất tỉnh nhân sự, nghe nói khi một đám tuyển thủ bị đánh ngã nằm rạp xuống đất, Tống Tuyết Dương vẫn còn đang cười híp mắt rót rượu, chỉ có một người may mắn thoát khỏi là Quan Hà, mà tên hồ ly kia lại giải thích là -- cần hắn trả tiền.

Từ đó về sau, những chuyện Hải Tinh sợ hãi lại nhiều thêm một việc -- uống rượu với Tống Tuyết Dương.

Nhà hàng này khá là nổi tiếng, phong cách thiết kế sân vườn vừa thân thiện lại chất phác, chủ yếu là nghiệp vụ bảo mật khá tốt, áp dụng chế độ đặt trước của hội viên, cơ bản là không cần phải lo lắng việc phóng viên sẽ trà trộn vào.

Cả đám bước vào cửa, Chu Ninh mang theo một ổ bánh kem đã đặt trước đó. Đại sảnh ở tầng trệt vô cùng rộng rãi, nhà hàng này bình thường làm ăn khá tốt, nhưng hôm nay lại có chút vắng vẻ, đại sảnh khá yên tĩnh, khiến người ta không dám trò chuyện lớn tiếng.

Quản lý đại sảnh lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn, "hoan nghênh quý khách, xin hỏi các vị có đặt trước chưa ạ?"

Tống Tuyết Dương lấy thẻ hội viên ra, quản lý kiểm tra trên máy tính một lát rồi nói, "là thế này, tối nay có khách đặt bao hết nhà hàng, sau khi chúng tôi thương lượng với khách hàng thì đối phương đã đồng ý giữ lại một căn phòng tại tầng trệt, nhưng chúng tôi hi vọng ngài và bạn bè của ngài đừng đi lên lầu, ngài xem có được không?"

"Đặt bao hết?"

Giá đặt bao hết cả cái nhà hàng này phải nói là cao ngất ngưởng, mà chỉ dành riêng cho khách hàng VIP cao cấp, có thể đặt bao hết cả nhà hàng này đều là những nhân vật lớn.

Hải Tinh tò mỏ hỏi, "ai vậy?"

"Rất xin lỗi, chúng tôi không thể nói." Quản lý đáp.

"Không sao, tầng trệt là được, chỉ là lại được mượn chút ánh sáng nên có hơi tò mò thôi."

Tống Tuyết Dương còn muốn nói tiếp thì sau lưng bỗng truyền tới một thanh âm "Hoan nghênh quý khách", đồng thời cũng nghe được tiếng mở của cửa tự động.

Mọi người vô thức xoay đầu lại, ngay khi thấy rõ người trước mắt thì bỗng ngẩn cả người.

Người đàn ông đang bước tới có vóc người cao ráo, anh mặc một chiếc áo len màu xanh nhạt, khoác thêm một chiếc áo vét màu xám nhạt, thoạt nhìn rất tùy ý, nhưng trông anh lại giống một nhân vật mới vừa bước ra từ một tờ tạp chí thời trang, dáng người cao gầy, khí chất lại cuốn hút.

Anh vừa vào cửa là tháo kính râm xuống, mái tóc xõa tung khẽ hất lên, lộ ra một đôi mắt trong suốt đen bóng như mực, cặp mắt kia chỉ hướng về phía trước nhìn một cái đã khiến tâm khảm người khác phải chấn động như nhìn bầu trời đầy sao.

Tống Tuyết Dương không tỏ vẻ gì, nhưng ánh mắt cong cong lại hiện lên một tia tán thưởng không dễ phát giác.

Hải Tinh ngơ ngác giơ tay lên, "Thẩm, Thẩm..."

Chưa kịp nói ra chữ phía sau, cậu đã dứt khoát ngậm miệng lại.

Thẩm Hoài không ngờ mình lại đụng phải Tống Tuyết Dương ở nơi này, dù đúng là trụ sở câu lạc bộ Phong Nguyệt ở Thượng Hải, nhưng trong ngày lại đụng trúng ở cùng một nhà hàng thì đúng là có chút cảm giác vi diệu.

Bản thân anh lại không thuộc loại hình sẽ chủ động lên tiếng, dưới tình huống không kịp chuẩn bị gì đã gặp phải Tống Tuyết Dương, anh càng không biết nói gì cho phải, ánh mắt khẽ lướt qua người nọ, không nói một lời mà bước tới.

Bầu không khí trong hành lang lập tức căng thẳng lên, trong lúc nhất thời, toàn bộ ánh mắt của mọi người đều đặt lên người đàn ông có thân hình hoàn mỹ và tướng mạo tinh xảo này, mà người nọ lại không chút nào tự giác, ngay cả việc giơ tay nhấc chân cũng đều rất tao nhã tự nhiên.

Giọng nói của quản lý có hơi run rẩy, "chào ngài, xin hỏi ngài là khách của tiểu thư Lưu đúng không?"

Thẩm Hoài nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, ánh mắt khẽ hướng sang bên trái, rồi đặt lên ổ bánh sinh nhật kia, trên ổ bánh không viết tên, nhưng lại có thêm một con hồ ly màu đỏ có chút buồn cười.

Anh nhìn con hồ ly đang cười tủm tỉm kia, rồi lại ngẩng đầu nhìn Tống Tuyết Dương một chút.

Ừ, đúng là giống thật.

"Phòng Thiên Phủ ở tầng hai."

Thẩm Hoài gật đầu, đang muốn đi lên lầu thì đột nhiên bị người khác tóm lấy tay áo, anh quay đầu, Hải Tinh lại vội vã buông tay ra.

"Em, em... ngài có thể ký tên cho em được không?" Hiếm khi Hải Tinh lại nói chuyện lễ phép thế này, cậu cầm lấy tờ ghi chú của lễ tân nhà hàng đưa tới trước mặt Thẩm Hoài, rồi lại cảm thấy thứ này quá khó coi, không nhịn được đỏ mặt.

Vẻ mặt của vị quản lý xấu đi, khách hàng chọn việc bao hết vốn là vì không muốn ứng phó mấy chuyện này, nếu không phải những vị khách này đã đặt phòng trước đó thì tiểu thư Lưu cũng sẽ không đồng ý thả một phòng ở tầng trệt cho bọn họ. Cậu nhóc này lại kéo quần áo người ta muốn ký tên, nếu mà lỡ chọc giận Thẩm Hoài thì sau đó người bị khiếu nại lại là nhà hàng bọn họ.

Cô vội vã nở một nụ cười chuyên nghiệp, "rất xin lỗi, nhà hàng chúng tôi không cho người ngoài mượn giấy ghi chú."

Hải Tinh cảm thấy lời này hoàn toàn không hợp lý, nhưng cậu vẫn hỏi, "vậy cho em mượn giấy khác được không?"

Quản lý cứng đờ đáp, "không được đâu."

Tống Tuyết Dương suy nghĩ thấu đáo, biết Hải Tinh vô lễ, thế là đi tới cản cậu lại.

"Thật xin lỗi Thẩm tiên sinh," Tống Tuyết Dương nhìn thấy Thẩm Hoài có hơi nhíu mày, "cậu nhóc nhìn thấy thần tượng nên có hơi kích động, nhất thời đường đột, ngài có thể ký tên cho nhóc được không?"

Đây là lần đầu tiên Thẩm Hoài mặt đối mặt nói chuyện với Tống Tuyết Dương, không có sự ngăn trở của máy móc, thanh tuyến ôn hòa dường như luôn mang theo vài phần ý cười hệt như chính bản thân hắn, rất giống những tia nắng lười biếng rải vào phòng khách ban trưa, khiến cho thần kinh đang căng cứng của người ta phải trầm tĩnh lại.

Anh yên lặng rất lâu, Hải Tinh cũng biết được việc mình xin chữ ký trong tình huống này rất không thỏa đáng, thế là gục đầu xuống buồn bã xin lỗi, "được rồi, xin lỗi anh..."

Chưa nói hết lời thì đã thấy Thẩm Hoài xoay đầu về phía lễ tân, "nhà hàng có thể cung cấp giấy bút không?"

Quản lý sững sờ, cô vội vã đem bút và vở tới cho anh.

Tống Tuyết Dương trông thấy lông mi rủ xuống che khuất cặp mắt thanh lãnh kia, ngón tay thon dài trắng nõn cầm bút nhanh chóng ký một cái tên đầy nghệ thuật lên mặt giấy, hình ảnh này còn xinh đẹp tao nhã hơn chữ ký anh vừa đặt bút xuống, phảng phất như mỗi một động tác đều đã được chú tâm luyện tập qua.

Thẩm Hoài ký tên đưa cuốn vở qua rồi đi lên lầu, ánh mắt mọi người dõi theo tới khi bóng anh biến mất ở bậc thang cuối cùng, từ đầu tới cuối cả hành lang đều vô cùng yên tĩnh.

Một lúc lâu sau mới truyền ra một tiếng thở hắt.

Phạm Cảnh Minh lên tiếng trước, "thật đúng là không phải đẹp trai bình thường."

Chu Ninh đồng ý, "còn đẹp hơn cả trên mạng."

Hải Tinh phấn khích ôm cuốn vở, "cảm cảm ơn đội trưởng!"

Nhưng người kia vẫn nhìn chằm chằm vào bậc thang cuối cùng không có chút phản ứng nào.

"Đội trưởng?" Phạm Cảnh Minh đẩy hắn một chút, rồi nháy mắt một cái, "bị bẻ cong rồi hả?"

"Sao có thể?" Tống Tuyết Dương thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp.

Chu Ninh trêu hắn, "vậy sao người đã đi rồi mà cậu vẫn còn nhìn không chớp mắt?"

Nét mặt của Tống Tuyết Dương vô cùng tự nhiên, "tôi chỉ đang nghĩ, tại sao cậu ta nhìn thấy bánh kem là biết ngay sinh nhật tôi mà thôi."

Cả đám: "..."

Câu hỏi này rất hay! Cả bọn đều thấy rõ ràng, ngay sau khi ánh mắt Thẩm Hoài chạm vào ổ bánh thì đã lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tống Tuyết Dương, không kể việc cái bánh đang ở trong tay Chu Ninh, mà quan trọng là trên mặt bánh không hề có cái tên nào, chỉ có hình ảnh một con hồ ly lửa!

Đây cũng không phải là việc mà người không quen thuộc có thể đoán được.

Chu Ninh ngẫm nghĩ, "chẳng lẽ cậu ta biết biệt danh của cậu là Hồ Ly?"

"Không thể nào, " Hải Tinh lắc đầu liên tục, "Thẩm Hoài chưa từng chú ý tới người trong giới này, lúc ảnh tham gia mấy game show truyền hình thì ngay cả trò xếp gạch còn không biết chơi, có một lần phỏng vấn, chú Thẩm cũng từng nói là bình thường Thẩm Hoài không đọc sách thì sẽ ngủ, với lại, nhìn ảnh thế nào cũng không giống với kiểu người sẽ chú ý tới giới eSport đâu đúng không?"

Cả đám gật đầu, đúng vậy, Thẩm Hoài luôn cho người ta một cảm giác có hơi lãnh đạm, không giống với kiểu người nhiệt tình với một thứ gì đó.

Tống Tuyết Dương kết thúc chủ đề, "có thể là vì tôi khá là đẹp trai?"

Mọi người đồng loạt lắc đầu như trống bỏi

Thiệt ngại, nếu so độ đẹp trai thì đội viên của đội tuyển Phong Nguyệt bọn tui chưa từng phục kẻ nào khác.

Cả đám được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng "Tiêu Tương Thủy Tạ", Hải Tinh vẫn còn đang rất hăng hái, "tuyệt vời! Thế mà em cũng lấy được chữ ký của Thẩm Hoài!"

Tống Tuyết Dương khui rượu trước, "lấy chữ ký làm gì? Cậu cũng chẳng phải fan người ta."

"Nhưng chị Na Na thích ảnh mà." Hải Tinh thấp giọng thầm thì một câu.

Chị Na Na trong miệng cậu là đội trưởng Hồ Na Na của đội tuyển Chiến Thần, là nữ đội trưởng duy nhất trong các đội tuyển thuộc bát cường, được người trong giới vô cùng kính trọng.

Chu Ninh nhấp nháy mắt trêu cậu, "không ngờ Tinh Tinh của chúng ta lại là một cậu chàng thuộc loại hình ấm áp muốn giúp người trong lòng xin chữ ký nha."

Lúc này Hải Tinh mới đỏ mặt, "anh đừng nói bậy! Em rất kính trọng chị Na Na!"

Chu Ninh bật cười, "ừ ừ ừ, anh sai rồi, chừng nào gặp Hồ đội anh chắc chắn sẽ nói với cô ấy Tinh Tinh của chúng ta rất "kính trọng" chị Na Na."

Hải Tinh cúi đầu không biết nói gì.

Khúc dạo ngắn này dần dần chìm vào quên lãng nhờ một bàn đồ ăn đầy ụ, cả đám uống say chuếnh choáng lấy bánh sinh nhật ra, Hải Tinh đeo mũ sinh nhật cho Tống Tuyết Dương, rồi chụp một tấm hình bên dưới ánh nến của bánh sinh nhật, tiện thể đăng lên weibo.

V Phong Nguyệt - Ngôi Sao Ước Nguyện: Chúc mừng đội trưởng già thêm một tuổi [a]!

Điện thoại của những ai có thiết lập chú ý đặc biệt sôi nổi vang lên, Chu Ninh nhìn lướt qua, "Tinh Tinh, em với đội trưởng cả ngày nay không onl game, giờ lại đăng cái weibo này, chắc chắn Thương Vũ sẽ nghi ngờ hai người đó."

Hải Tinh bỗng hiểu ra, "em chưa nghĩ tới chuyện này! Chắc Thương Vũ không xem đâu? Ngay cả weibo mà ảnh còn không có..."

Chu Ninh bất đắc dĩ, "không có weibo chứng thực không có nghĩa là không có weibo."

Hải Tinh luống cuống, "vậy để em xóa!"

"Không sao đâu." Tống Tuyết Dương phất phất tay, "nếu cậu không đăng thì cậu ta cũng hoài nghi chúng ta thôi."

"Tại sao?" Hải Tinh tự nhận là diễn xuất rất tốt chẳng hiểu lý do.

Khóe miệng Tống Tuyết Dương khẽ câu lên, "chỉ có hoài nghi mới có thể càng thêm tin tưởng không nghi ngờ."

Hải Tinh: "..."

Mấy tên chơi chiến thuật toàn là đám hồ ly bẩn tính!

Dù có chút đau lòng Thương Vũ nhưng cậu vẫn rất muốn làm đồng đội với người này thì phải làm sao đây?

Tống Tuyết Dương chuyển chai rượu tới trước mặt Hải Tinh, "tự phạt một ly, chậm nhất cuối tháng này Thương Vũ sẽ là đồng đội của chúng ta."

Hải Tinh không nói hai lời, rót một ly rượu uống ừng ực.

Cả đám vừa ăn vừa trò chuyện mãi tới 11 giờ tối mới rời khỏi phòng ăn.

Tống Tuyết Dương kéo tay Hải Tinh say như chết, Chu Ninh và Phạm Cảnh Minh cong vẹo người đỡ nhau.

Tống Tuyết Dương gõ gõ quầy lễ tân, "mỹ nữ, tính tiền."

Hắn có dáng người anh tuấn đẹp trai, gương mặt nở nụ cười thoạt nhìn rất ôn hòa vô hại, dưới đôi mắt cong cong là một nốt ruồi hình giọt nước mắt vô cùng xinh đẹp, khí chất nho nhã lễ độ, cô nàng tiếp viên ở quầy lễ tân không nhịn được nhìn thêm một chút.

Cô cúi đầu kiểm tra một chút, "thưa ngài, hóa đơn của ngài đã có người thanh toán rồi."

"Đã thanh toán?"

Tống Tuyết Dương hơi ngẩn ra, từ từ ngẩng đầu nhìn lên lầu, sau lưng lại truyền tới mấy câu nói linh tinh của Hải Tinh khiến hắn hồi thần lại.

"Ai trả vậy?"

"Tôi vừa thay ca, không rõ lắm..."

Hải Tinh gào lên một tiếng, Tống Tuyết Dương cũng không hỏi nữa, nói một câu "xin lỗi", rồi dìu Hải Tinh ra ngoài.

Dù Chu Ninh và Phạm Cảnh Minh không có biểu hiện gì nghiêm trọng nhưng bộ dáng cũng lắc lư, tình thần thì ngẩn ngơ.

Quản lý của đội tuyển chờ ở ngoài cửa thấy cảnh này thì giật giật khóe miệng, "Tống đội, cậu lại chuốc say bọn họ?"

Tống Tuyết Dương vô tội chỉ bản thân, "là tự bọn họ chuốc tôi mà."

Đương nhiên là không biết tự lượng sức mình.

Xe van ngừng trước cửa nhà hàng, Tống Tuyết Dương bảo Phạm Cảnh Minh khá thanh tỉnh leo lên xe trước, sau đó lại ném Hải Tinh vào, cuối cùng là dìu Chu Ninh vào xong rồi đóng cửa xẻ, bản thân thì ngồi ở hàng ghế thứ hai.

Hải Tinh nằm trên đùi Phạm Cảnh Minh vươn tay quờ quạng, "sao em lại ở trên thuyền?"

"Chỗ này không phải thuyền." Chu Ninh bắt lại cánh tay đang quơ loạn kia.

"Nhưng sao em lại thấy phiêu diêu!"

"Đúng đúng, em đang phiêu diêu nha." Phạm Cảnh Minh cười ha ha, "em phiêu bạt, anh du lãng, trên thảo nguyên bao la..."

Giai điệu quen thuộc khiến mọi người nhất thời hào hứng, xe còn chưa chạy mà ba người ở ghế sau đã tru lên như sói, quản lý không chịu được nhíu mày.

Lúc này cửa nhà hàng lại mở ra, một người đi ra từ bên trong, màn đêm ban nãy vẫn còn tĩnh lặng bỗng nhiên ùa ra một đám phóng viên giơ camera bấm liên hồi, tiếng bước chân bịch bịch càng tiến đến gần, ánh đèn flash chớp sáng liên tục khiến người ta không thể mở mắt nổi.

Tình trạng này đột nhiên xuất hiện, hệt như sáu kẻ lực lưỡng bỗng lao ra từ trong bụi cỏ uy hiếp mình, lập tức hấp dẫn lực chú ý xung quanh.

Người bị phóng viên bao vây kia bỗng chạy ra, Tống Tuyết Dương còn đang nghĩ xem có chuyện gì thì cửa xe đã bị kéo ra, gió lạnh đập vào mặt, một bóng người nhanh chóng nhảy lên ngồi cạnh hắn, đồng thời đóng cửa một cái "rầm".

"Lái xe." Thẩm Hoài nói.

Tiếng hát trong xe bỗng dưng im bặt, mấy kẻ đang say khướt kia hệt như bầy gà con đang hoảng sợ.

Quản lý đội tuyển nhìn rõ gương mặt người vừa lên xe qua kính chiếu hậu thì bỗng nhiên quay cổ lại, vì dùng lực quá mạnh nên còn vang lên một tiếng kêu rất to.

Dù phóng viên ở bên ngoài đập cửa xe ầm ầm nhưng đám người trong xe vẫn bất động vì quá sửng sốt.

Rốt cuộc thì gương mặt Thẩm Hoài cũng hiện lên vẻ khác thường, anh thúc giục, "không lái thì tôi nôn đó."

Chiếc xe van vừa rồi vẫn còn chậm rì rì như ốc sên bỗng kêu "brừm" một tiếng rồi lao thẳng ra ngoài.

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

Tác giả:

Cả đám Phong Nguyệt: Im như thóc, câm như hến.

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc