Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc Thẩm Hoài chạy tới từ cổng Tây, thuật sư kẻ địch cũng vừa lúc hết bị khống chế, đang định phản kích khống chế lại, nhưng y vừa mở chiêu thì một thích khách không biết xuất hiện từ đâu, áp sát ngắt kỹ năng y đang vận công!
Đồng thời, một viên đạn trượt sát qua bờ vai y.
Thẩm Hoài: ...
Vũ Tuyết Phi Phi: Hì hì, bắn trượt rồi.
Nhìn thấy thích khách và xạ thủ bắn tỉa đều chạy tới cổng chính, trị liệu và xạ thủ pháo súng bên kia cũng chạy theo tới cổng chính, xạ thủ pháo súng không chịu yếu thế mở Xạ kích cấp tốc, trị liệu cũng nhanh chóng kéo máu của thuật sư lên.
Xạ thủ pháo súng gõ chữ trên kênh đội: "Tập hợp tại cổng chính! Mau tới giúp!"
Không lâu sau, 6 người cả hai phe đều chạy tới cổng chính, kẻ địch cũng đã farm xong 100 binh lính trước, ba đường xuất hiện chiếc xe tăng công kích đầu tiên!
Xe tăng công kích sẽ bắn ngẫu nhiên vào kẻ địch, lực sát thương cực cao, may mà trước khi bắn sẽ có thông báo đếm ngược 3 giây, nhưng nếu bị kẻ địch khống chế thì chết chắc.
Cùng lúc đó, Thẩm Hoài gõ "1" lên kênh đội, 5 người mới nãy còn án binh bất động bỗng ùa lên, kiếm sĩ quơ cây kiếm sắt to lớn trong tay, thấy người là chém, kẻ địch hoàn toàn không ngờ trong tình huống 5 chọi 6 mà bọn họ cũng dám xông lên, nhất thời đánh loạn, khi muốn phản công thì mới phát hiện mình đã đập hết kỹ năng vào người khí công sư, hiện giờ đã ở trong trạng thái đóng băng!
Lúc này cả đám mới ý thức được, không ngờ cái tên khí công sư vừa nãy xông tới là để lừa sạch kỹ năng của mình!
Đám người không có kỹ năng chỉ có thể chạy trốn tứ phía, thánh quang chân ngắn lập tức lạc bầy, trơ mắt nhìn thích khách đuổi tới sau lưng đập xuống một bộ liên chiêu bạo kích vô cùng hoa lệ, đánh cho hắn bị tàn phế, tiếp đó lại xoay người phóng tới thuật sư cách đó không xa.
Thánh quang chỉ còn lại sợi tơ máu: ???
Tên đó không phát hiện mình còn sống à? Chẳng lẽ mình ăn may thoát được một kiếp?
Hắn đang tự hỏi thì một cột băng đột nhiên giáng xuống từ trên trời, nện hắn thành bánh thịt.
"..."
Bấy giờ hắn mới hiểu được, thích khách muốn tặng đầu người cho pháp sư băng!
Năm người còn lại cũng nhanh chóng bị Thẩm Hoài và kiếm sĩ đánh cho tàn phế, cả bọn phát hiện cái tên thích khách này có năng lực truy kích cực kỳ mạnh, linh hoạt xuyên thẳng qua làn đạn của xe tăng, mặc kệ đám người đang phóng kỹ năng giảm tốc, khống chế vào mình, hắn hệt như đã đoán trước, vừa vặn tránh được.
Cả đám tung kỹ năng nhưng đều bị trượt tức giận đến mức hộc máu, nhưng cái tên thích khách này vẫn chỉ luôn đánh họ thành tàn phế, không hề tung một đòn trí mạng nào.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hắn hết chiêu rồi à? Mình thoát rồi hả?
Con người trong giây phút bối rối khó tránh khỏi tâm lý may mắn, khi bình tĩnh ngẫm kỹ thì rõ ràng thấy được ý nghĩ của mình lúc đó lại buồn cười biết bao.
Cứ ngỡ là nhặt về được một mạng, cả đám chạy chưa được hai bước thì bị một chiêu Đóng băng ngàn dặm giáng xuống từ trên trời, trong lúc toàn bộ bản đồ tạm thời rơi vào một thế giới sông băng lạnh toát, giữa một mảnh băng tuyết trắng xóa lóa mắt, màn hình đột ngột chuyển màu xám ngắt.
-- Thiên Nhai hạ gục Giấc Mộng Nam Kha!
-- Lục Sát!
Lấy Lục Sát trên đấu trường là chuyện vô cùng khó khăn, đó là sự dung hợp của cả thực lực lẫn may mắn, dù là một ván bán hành chăng nữa thì cũng hiếm khi lấy được Lục Sát thế này.
Hải Tinh nhìn hai chữ "Lục Sát" trên màn hình, kích động đến mức tháo cả tai nghe hô lớn, "Lục Sát! Sao hả! Mấy đứa có phục không!"
Thừa dịp đối thủ bị diệt đoàn, cả đám thừa thắng xông lên, san bằng doanh trại phe địch.
"Chiến thắng!"
Nhìn hai chữ trên màn hình, Hải Tinh chỉ cảm thấy vô cùng hãnh diện, tinh thần sảng khoái, cậu gõ chữ lạch cạch, "Gió Tây, mày còn dám nói nữa không? Ai là gà mờ hả? Hả? Tư vị nằm thắng thế nào?"
Gió Tây bị xem như bia thịt giận tới sôi máu, ước gì có thể bò qua đường dây mạng nắm chặt cổ áo Hải Tinh, choảng với người thật ba ngày ba đêm.
Gã giận dữ, gõ một hàng chữ bị hệ thống kiểm duyệt lên khung chat, "tao ***********"
Hải Tinh vui vẻ say sưa xem Gió Tây tức giận phun rác, chưa từng nghĩ tới việc nhìn người ta mắng chửi mình là một chuyện vô cùng thoải mái.
Cho tới khi rời khỏi giao diện đấu trường, cậu vẫn còn cảm thấy chưa đã.
Thẩm Hoài nói một lời đầy ý tứ sâu xa, "kỹ thuật không tồi."
Hải Tinh nháy mắt bị giội cho một xô nước lạnh: !!
Có phải cậu nên biểu hiện gà mờ một chút hay không?! Lỡ tay đại khai sát giới lại còn cầm được Lục Sát thì sao đây trời!
Nhưng mà cảm giác được Vũ thần khen đúng là rất tuyệt, muốn đánh thêm một trận nữa quá...
Trông thấy pháp sư nháy mắt không dám mở miệng, Thẩm Hoài có hơi buồn cười.
"Thiên Nhai" có trình độ không tồi, nhất là việc "thức tỉnh" sau khi ầm ĩ một trận với Gió Tây, bất luận là kỹ thuật thao tác hay là năng lực di động đều không chỉ tăng lên một bậc. Pháp sư băng là một hệ khá khó chơi trong phái pháp sư, đa phần kỹ năng đều phải vận công, rất dễ bị kẻ địch đánh gãy, nhưng cái cậu Thiên Nhai này lại có thể tìm dược vị trí tấn công cực kỳ an nhàn, gần như là không bị ai quấy nhiễu.
Đội tuyển Phong Nguyệt có một vị xạ thủ pháo súng rất am hiểu tìm kiếm vị trí công kích, lượng sát thương kinh khủng người này tạo ra trên đấu trường gần như có thể đạt tới một phần ba tổng lượng sát thương của toàn đội. Mà tính cách của cậu cũng cực kỳ tương đồng với phái cậu am hiểu nhất -- dễ cháy dễ bùng nổ.
Chắc hẳn Thiên Nhai này chính là tuyển thủ nhỏ tuổi nhất, cũng như có tính tình nóng nảy nhất đội tuyển Phong Nguyệt, Hải Tinh.
Về phần Vũ Tuyết Phi Phi, thoạt nhìn trận đấu này như đang nằm chơi, cũng không bắn được một phát siêu xa nào, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với danh xưng bách phát bách trúng của tay súng thần Tống Tuyết Dương. Tuy nhiên, lần nào cũng lỡ tay bắn hụt cùng một kẻ địch mà anh đang tấn công, loại diễn kịch chỉ để cho anh xem thế này đúng là không phải ai cũng có được.
Chỉ có thể kết luận, đây chính là Tống Tuyết Dương.
Thẩm Hoài cũng không cảm thấy nổi giận chút nào, anh ngược lại lại thấy có hơi buồn bực, ngay cả mình cũng nhìn ra vấn đề mà sao Tống Tuyết Dương lại không nghĩ tới? Nếu đã nghĩ tới thì tại sao lại phải làm chuyện này? Anh hoàn toàn không hiểu rõ là rốt cuộc thì Tống Tuyết Dương muốn anh nhận ra hay không muốn anh nhận ra.
Một tiếng chuông điện thoại phá vỡ suy nghĩ của anh, cái tên trên màn hình là lớp trưởng thời đại học của anh, Lưu Duyệt Nhiên.
"Đại minh tinh, đang phải quay phim à?" Giọng nói của Lưu Duyệt Nhiên vô cùng cởi mở.
Thẩm Hoài được cha cho đi học sớm, năm nay mới 21 tuổi đã tốt nghiệp đại học, tại thời điểm các bạn học bận rộn trong việc đóng vai phụ kéo tài trợ thì anh đã có được vai chính của mấy bộ phim, có thể nói là thứ người ta vô cùng ao ước.
Nhưng Thẩm Hoài có diễn xuất vô cùng tệ hại, tính cách anh lại hướng nội không quen biểu đạt, bình thường cũng không có biểu tình nào dư thừa, dù anh đã thử cố gắng hòa vào cảm xúc của nhân vật, nhưng vĩnh viễn không thể quên chính bản thân mình khi đối mặt với camera. Có lẽ đây chính là nguyên nhân anh không thể diễn được.
Bạn cùng lớp mặt ngoài chẳng nói gì, nhưng cũng có không ít người xem thường anh, cho rằng diễn xuất nát như vậy mà chiếm một đống tài nguyên cực tốt đúng là phung phí của trời. Chỉ có mỗi Lưu Duyệt Nhiên là chưa từng tỏ vẻ khinh thị anh bao giờ, cô có tính cách ngay thẳng, đối xử với mọi người rất chân thành, là một trong những người bạn hiếm hoi của Thẩm Hoài.
"Tôi đang trong kỳ nghỉ." Thẩm Hoài trả lời.
"Cậu tới họp lớp đi! Cuối năm rồi, mọi người đã thu xếp thời gian tụ họp một chút, giáo sư Từ cậu rất tôn kính cũng tới đó~"
Thật ra Thẩm Hoài cũng không có hứng thú gì với việc hợp lớp, nhưng thầy Từ là ân sư của anh, khi ở trường cũng đã giúp đỡ anh rất nhiều, cộng thêm việc được bạn tốt mời, anh cũng không thể từ chối.
"Lúc nào ở đâu?"
Lưu Duyệt Nhiên sảng khoái nói, "Tối thứ sáu này, Góc Trời Trăm Vị tại Thượng Hải, cậu phải mua vé sớm bay tới đó~"
Hôm nay đã thứ tư, đúng là cần phải mua vé máy bay sớm, Thẩm Hoài mua vé xong vội vã tạm biệt Tống Tuyết Dương trong game, rồi đăng xuất bắt đầu thu dọn đồ đạc.
*
Tống Tuyết Dương bên này cũng đúng lúc có việc, Phạm Cảnh Minh đi du lịch vừa trở về, hôm nay các đội viên chính thức trước mắt đã tề tựu đông đủ.
"Mọi người có nhớ anh không?" Hắn vào cửa phải khom lưng xuống, sau đó lại vỗ vào khung cửa nói thầm, "cái cửa này vẫn thấp như thế, chừng nào mới phá cái kính bên trên vậy?"
Phạm Cảnh Minh có vóc người cao lớn, tấm thân hơn 1m95 của hắn đi tới đâu cũng bị người ta chú ý, tỷ lệ cơ thể vô cùng hoàn mỹ, chỉ mặc áo sơ mi và quần tây đơn giản bình thường thôi cũng lộ ra hình dáng cao gầy của hắn, hắn từng làm nghề người mẫu trước khi gia nhập Phong Nguyệt, hiện tại cũng là người thường phụ trách việc làm người đại diện quảng cáo kéo tài trợ cho đội tuyển.
Trừ những thứ đó ra, Phạm Cảnh Minh rất thích đi du lịch, vừa tới kỳ nghỉ của đội là lập tức vác ba lô lên lưng, cầm máy ảnh DSL chạy khắp nơi, hình như bảy ngày nghỉ này hắn đã chạy tới Cáp Nhĩ Tân xem điêu khắc băng.
Hải Tinh trợn mắt nhìn hắn, "thân cao đúng là không tầm thường, ngày nào cũng khoe khoang."
Phạm Cảnh Minh vỗ vỗ đầu cậu, "nhóc lùn."
Hải Tinh bỗng đứng lên đạp một cái vào đầu gối Phạm Cảnh Minh, Phạm Cảnh Minh thốt lên một tiếng "ui da", rồi nhảy lò cò tới bàn của mình.
"Vừa về tới đã tặng anh một món quà lớn như thế, nhóc con được lắm." Hắn đặt ba lô lên bàn, moi mấy thứ bên trong ra, "đúng là quá thiệt thòi khi mua quà cho mấy đứa."
Tống Tuyết Dương cười híp mắt bước tới, "cứ đưa tôi phần của Hải Tinh, tôi nhận luôn cho."
Phạm Cảnh Minh lấy ra một hộp hình chữ nhật màu đỏ rồi đưa cho Tống Tuyết Dương, "cho cậu, Hồ Ly."
Tống Tuyết Dương mở ra xem, là một chai rượu đế Ngọc Tuyền, gói bìa cứng!
Đôi mắt hắn lập tức biến thành hình trăng khuyết, "không tồi, lần sau lại cho anh thêm hai ngày nghỉ."
Chu Ninh đưa tay ra, "của tôi đâu?"
Phạm Cảnh Minh lại lấy ra mấy cây lạp xưởng đỏ và một bao bánh mì chua kiểu Nga, "đặc sản Cáp Nhĩ Tân, nhận nha nhận nha."
Phạm Cảnh Minh chia quà cho hai người họ xong thì kéo ba lô lên, Hải Tinh vẫn luôn chờ bên cạnh hừ một tiếng, "tui về ký túc xá!"
Nói xong thì đứng dậy muốn đi, Phạm Cảnh Minh lập tức kéo cậu về, "đừng gấp, sao có thể thiếu phần của Tinh Tinh chứ?"
Hắn đột nhiên lấy ra một hộp gỗ tinh xảo từ phía sau như ảo thuật, rồi đưa món đồ cho Hải Tinh, Hải Tinh vội vàng mở ra, là một món đồ bằng gỗ được chế tạo cực kỳ tinh xảo... Búp bê?
Búp bê?
Nhìn con búp bê gỗ mặc áo hoa với khuôn mặt đỏ bừng, Hải Tinh ngây người mất hai giây, sau đó đuổi theo Phạm Cảnh Minh không ngừng giẫm đạp, "Phạm Cảnh Minh!"
Phạm Cảnh Minh vừa chạy vừa cười, "búp bê Nga đó! Em không biết hả? Đặc sản đó nha! Anh đây phải đi mất mấy con phố mới tìm thấy đó!"
"Cút! Ông đây chỉ thấy anh đang muốn chết!"
Phạm Cảnh Minh bị Hải Tinh đạp hai cái cuối cùng cũng đầu hàng, cầm lấy búp bê đưa cho Chu Ninh, "cho em gái cậu."
Sau đó hắn lại lấy một chiếc hộp màu bạc ném qua cho Hải Tinh, "này mới là quà của em đó, móc khóa bản chibi của toàn bộ phái trong Thành Phố Tuyệt Vọng."
Lần này đôi mắt Hải Tinh mới sáng lên, móc khóa đáng yêu tinh xảo được đặt bên trên một tấm vải nhung màu trắng, các hệ phái được khắc sinh động như thật, làm cậu yêu thích không rời tay.
Sau khi phát quà xong, Phạm Cảnh Minh mở máy tính lên, vừa sắp xếp lại ảnh chụp vừa hỏi, "tìm đồng đội mới thế nào rồi? Thời gian chuyển nhượng chỉ còn chưa tới một tháng, không nắm chặt thời gian thì ngay cả vòng bảng năm sau cũng không đánh được đó."
Chu Ninh lên tiếng, "đội trưởng muốn mời đại thần về tọa trấn, đang rất gấp."
"Đại thần?" Phạm Cảnh Minh hào hứng lên, "ai thế? Chẳng lẽ là Thương Vũ?"
Hải Tinh trợn trừng mắt, "sao anh biết?"
Phạm Cảnh Minh cười rạng rỡ, "trong mắt đội trưởng chúng ta còn có người khác xưng là đại thần à?"
Toàn thể đội viên của Phong Nguyệt đều biết Tống Tuyết Dương là fan của Thương Vũ, mỗi lần Thương Vũ live stream thì gần như hắn đều không bỏ lỡ, hơn nữa còn chưa từng che giấu, lần nào cũng dùng tài khoản chính tới spam Hỏa Tiễn, đừng nói là bọn họ, chỉ sợ toàn bộ giới eSport không có ai không biết chuyện này.
"Nhưng đội trưởng à, cậu chắc chứ? Thương Vũ đã nhiều năm cự tuyệt rất nhiều lời mời của các đội chuyên nghiệp rồi."
Nhắc tới Thương Vũ, ánh mắt Tống Tuyết Dương bỗng trở nên hòa nhã hơn, "đương nhiên, tôi chưa bao giờ làm chuyện không chắc chắn."
Trong mắt hắn dường như đã nhìn thấy một tương lai cùng Thương Vũ sóng vai lên đài nhận thưởng, cùng nhau giơ lên chiếc cúp quán quân.
"Đúng rồi, tối thứ sáu này mọi người nhớ để trống thời gian đó."
Hải Tinh vội hỏi, "lại phải huấn luyện thêm hả?"
Tống Tuyết Dương chỉ vào cậu, "được, vậy một mình cậu tập thêm."
Hải Tinh lập tức ngây người, nhìn thấy những người khác đều đang lắc đầu thở dài thì không hiểu nổi, "sao vậy? không phải huấn luyện à?"
Chu Ninh bất đắc dĩ nói, "đội trưởng muốn mời chúng ta ăn cơm."
"Lý do?"
Phạm Cảnh Minh giơ lịch bàn lên, "Happy Birthday~"
Thứ sáu tuần này trên tờ lịch được khoanh tròn, bên cạnh còn có một hình vẽ đầu hồ ly đang cười tủm tỉm.
Mặt Hải Tinh đỏ tận mang tai, "em, em quên mất."
Tống Tuyết Dương xoa đầu cậu, "đại nhân có đại lượng, em tự phạt ba chén là được."
Hải Tinh: "..."
Bớ người ta! Ở đây có một tên đội trưởng xấu xa bắt trẻ vị thành niên uống rượu!
Chu Ninh hỏi, "đặt chỗ ở đâu vậy?"
"Góc Trời Trăm Vị, sinh nhật của hội viên sẽ được giảm 10% nha!" Tống Tuyết Dương cười híp mắt nói.
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
Tác giả:
Mọi người tự hiểu hen, cuối cùng thì Tống Tuyết Dương cũng sắp được gặp Thương Vũ hắn luôn thương nhớ trong lòng!
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










