Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Viện của Tạ Tiện Dữ chiếm trọn cả Đông Uyển, một hồ nước rộng lớn ngăn cách, phong cảnh tĩnh lặng u nhã, vốn chẳng mấy ai được phép bước vào.
Hứa Uyển Nhược từ hoa viên phía tây Thọ An Đường vòng một vòng lớn, men theo một lối nhỏ khuất sau giả sơn lởm chởm, phải đi hơn hai khắc đồng hồ mới tới được chốn này.
“Công tử hiện đang ở thư phòng trong thủy tạ.”
Bên hồ có một thủy tạ, thư phòng của Tạ Tiện Dữ đặt ở đó. Tứ phía thoáng đãng, có thể thưởng cảnh hồ, hắn vô cùng ưa thích.
Nhưng Uyển Nhược lại chẳng mấy yên lòng, luôn sợ người bên bờ đối diện vô tình thoáng qua, nhìn thấy nàng ở trong ấy.
Nàng mím môi, rồi vẫn cất bước đi vào.
Tạ Tiện Dữ đã thay thường phục, y sam màu bạc xám, mái tóc buông nửa bờ vai, búi tóc cố định bằng ngọc quan bạc, dáng vẻ nhàn tản phong lưu.
Hắn ngồi trước án thư dưới cửa sổ, ngòi bút chưa dứt, mắt chẳng buồn ngẩng lên.
“Làm bộ làm tịch.” – Uyển Nhược ngầm mắng thầm trong lòng.
Bất chợt hắn ngẩng mắt, đôi con ngươi đen nhánh sâu thẳm như có thể soi thấu nhân tâm, khiến hơi thở nàng chững lại, lập tức nở nụ cười dịu dàng:
“Để muội mài mực cho biểu ca.”
Tạ Tiện Dữ không từ chối, nàng liền tiến đến bên án thư, cầm thỏi mực chậm rãi xoay trên nghiên.
Hắn tiếp tục viết, còn nàng thì len lén nhìn sắc mặt. Hôm nay hắn đặc biệt ít lời, rõ ràng là tâm tình không vui.
Chẳng lẽ lúc vào triều bị Hoàng thượng quở trách, không tiện bộc lộ trước mặt lão phu nhân, bèn tìm nàng để trút giận? – Nghĩ tới đây, Uyển Nhược chỉ thấy số mình thật xui xẻo.
Nàng càng ra sức dịu dàng, giọng nói nịnh nọt:
“Biểu ca ba tháng xa nhà, gầy đi nhiều quá. Chẳng hay cơm nước Giang Nam không hợp khẩu vị?”
“Cũng tạm.” – giọng hắn nhạt như gió thoảng.
“Ắt hẳn đường sá lao nhọc, lại gặp nhiều trở ngại trong vụ án, khổ cực lắm rồi. Biểu ca nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” – nàng ngọt ngào quan tâm.
Hắn vẫn chẳng đáp lời.
Trái tim nàng bị treo lơ lửng, lo lắng bất an. Sao mới ba tháng sao đã vội trở về …
Cuối cùng, giọng nói trầm thấp cất lên:
“Hôm nay tổ mẫu có nhắc đến hôn sự của muội.”
Bàn tay cầm thỏi mực của nàng khựng lại, gượng cười:
“Lão phu nhân chỉ nhân nói tới hôn sự của Ngũ cô nương, tiện thể nhớ đến muội mà nhắc qua một câu thôi, sao có thể coi là thật.”
Đôi mắt hắn chợt lạnh như băng:
“Thế còn muội? Muội nghĩ sao?”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng nàng, dưới khí thế ép bức ấy, trái tim run rẩy không thôi.
Thiên hạ đều ca tụng Tạ đại công tử ôn nhuận như ngọc, phong thái như gió mát trăng trong, bậc quân tử hiếm có. Nhưng chỉ có nàng mới biết, sau lớp vỏ ngoài ấy là dã tâm cùng thủ đoạn lạnh lùng đến mức nào.
Nàng thấp giọng:
“Thân phận muội hèn mọn, được nương nhờ Tạ gia đã là ân đức to lớn, nào dám mong tổ mẫu vì muội mà tính chuyện hôn phối? Huống hồ…”
Uyển Nhược khẽ cắn môi:
“Muội vốn đã là người của biểu ca, nào dám mơ tưởng ai khác?”
Bất chợt hắn vươn tay, nắm cằm nàng, ánh mắt ép sát:
“Thật sự không có sao?”
Đôi mắt nàng trong veo ngước nhìn, thành kính như một tín nữ quỳ trước Phật:
“Đương nhiên là không. Biểu ca, sao huynh lại hỏi vậy?”
Hắn nhìn đôi mắt thành khẩn ấy, chẳng rõ tin hay không. Mắt hắn dời xuống, dừng lại trên bờ môi đỏ mỏng kia, cổ họng khẽ chuyển động. Ba tháng xa cách, hắn đã nhịn quá lâu.
Hắn cúi đầu, muốn hôn nàng.
Uyển Nhược hoảng hốt đưa tay chặn ngực hắn:
“Nơi này không thể!”
Cửa sổ của thủy tạ thẳng hướng hồ đối diện, tuy chẳng mấy ai dám xông vào nơi Tạ Tiện Dữ ở, nhưng nếu có người lỡ đi ngang, hậu quả sẽ không gánh nổi.
Nếu bị phát hiện, nàng vốn đã chịu ơn cưu mang, giờ còn dám quyến rũ đại công tử… ắt sẽ là tội chết.
Song hôm nay hắn lại vô cùng cố chấp: “Ngay tại đây.”
Một tay hắn ôm eo, một tay nâng cằm, cúi xuống chiếm lấy đôi môi nàng.
Nàng run rẩy, run rẩy, không thể đẩy nổi, chỉ biết sợ hãi nhìn ra ngoài cửa sổ. Toàn thân căng cứng như dây đàn, hàm răng cắn chặt, quyết không hé mở. Đây là lần hiếm hoi nàng tỏ rõ chống cự.
Ánh mắt hắn chợt lướt qua đôi mắt hoe đỏ của nàng, tim bất giác chấn động, sự cứng rắn trong lòng thoáng mềm đi.
“Muội sợ đến thế sao?”
Nàng nắm chặt vạt áo hắn, hơi thở hỗn loạn:
“Muội chỉ lo cho biểu ca… Biểu ca nay còn đang bàn hôn sự, nếu truyền ra điều chẳng hay, e hại thanh danh của người…”
Khóe môi hắn nhếch lên, nụ cười mỉa mai:
“Muội cũng biết quan tâm đấy.”
“Uyển Nhược chỉ muốn cả đời hầu hạ bên biểu ca, lại sợ bị phu nhân và lão phu nhân phát hiện rồi đuổi muội ra khỏi phủ.”
“Có ta, ai dám đuổi muội?”
Đúng vậy, ai dám động đến người Tạ Tiện Dữ? Hắn là trưởng tử Tạ gia, là gia chủ tương lai, lại là thiên tài hiếm thấy, nay còn phá án lớn ở Giang Nam, được Hoàng thượng hết mực tín nhiệm, tiền đồ vô lượng. Ai dám động đến hắn?
Trong lòng nàng âm thầm oán trách: Hắn chẳng qua muốn một nữ nhân, ai dám nói gì? Cùng lắm nàng sẽ bị người ta dèm pha sau lưng thôi.
Nhưng ngoài miệng lại dịu dàng:
“Muội không muốn biểu ca khó xử.”
Đôi mắt ngấn nước, vệt son nơi khóe môi đã nhòe, càng thêm mê hoặc.
Hắn chẳng kịp nghĩ thêm, dục hoả bùng lên, xoay người khép chặt cửa sổ, rồi ép nàng xuống án thư.
Uyển Nhược nhìn quanh bốn phía đều khép kín, trái tim treo lơ lửng mới tạm yên.
Song Tạ Tiện Dữ không để nàng dễ dàng.
…
Ánh nến lay động, gian thư phòng đóng kín.
Hắn hôn lên nốt lệ chí nơi khoé mắt nàng, từng chút từng chút hành hạ, đến khi nàng khóc lạc cả giọng, mới chịu dừng.
Trong mơ hồ, nàng mở mắt, nhìn thấy trong đáy mắt hắn đầy dã tính, chẳng còn dáng vẻ ôn nhuận thường ngày, mà hung hãn như dã thú.
Hắn cắn khẽ vành tai nàng, khàn giọng trầm cảnh cáo:
“Uyển Uyển, hôm nay muội không ngoan, khiến biểu ca rất không hài lòng.”
Nàng run lẩy bẩy, chỉ kịp thở dốc, rồi lại bị cuốn vào sóng triều mãnh liệt.
Đến tận khi trời tối hẳn, hắn mới chịu buông tha.
…
Uyển Nhược mệt mỏi ngã xuống giường, thân thể trần trụi, dấu vết ái ân phủ khắp làn da. Tạ Tiện Dữ từ phòng tắm bước ra, áo gấm khoác hờ, ngồi xuống mép giường, vươn tay vuốt gò má đỏ ửng:
“Muội biết rồi.”
Hắn thoả mãn cong môi, giọng dịu hơn:
“Ngủ đi.”
Hắn vén chăn lên giường. Nàng lại chống người ngồi dậy:
“Muội vẫn nên trở về. Ban ngày đi lại từ nơi này cũng bất tiện, sáng mai còn phải nấu dược thiện cho lão phu nhân.”
Hắn không miễn cưỡng, chỉ nhéo nhẹ gò má nàng:
“Muội còn đi nổi sao?”
Trong lòng nàng thầm mắng: Khi bắt nạt thì chẳng thấy xót, giờ lại giả vờ quan tâm!
Nàng đỏ mặt, cúi đầu đáp nhỏ như muỗi:
“Không sao đâu.”
Liền chống người, mặc lại y phục, vội vã rời Tùng Hạc cư.
Ngoài gió đêm thổi lạnh buốt, toàn thân nàng run lên.
Vừa về đến viện đã thấy nha hoàn Tố Nguyệt đứng ngoài cửa chờ đợi, trông ngóng lo lắng.
“Cô nương, sao giờ mới trở lại?”
Uyển Nhược mệt mỏi khẽ nói:
“Có chút việc chậm trễ.”
Tố Nguyệt định hỏi thêm, nhưng lại ngừng, bởi đã rõ nàng đi đâu. Giúp nàng thay y phục, vừa cởi áo ngoài liền thấy trên người đầy vết hồng tím, không khỏi xót xa:
“Cô nương, nếu đại công tử quá đáng, sao người không xin chàng bớt đi chút? Nhỡ để ai phát hiện thì…”
Uyển Nhược thản nhiên: “Hắn quan tâm ta thế nào sao?”
Tố Nguyệt nghẹn lời, không dám nói thêm.
“Ngày mai tiểu công tử cũng sẽ về, cô nương phải cẩn thận hơn.”
Đệ đệ nàng, Hứa Thư Cẩn, mới tám tuổi, đang theo học tại tộc học Tạ gia, nửa tháng mới về một lần.
“Ừ.”
Tố Nguyệt đã chuẩn bị sẵn nước nóng. Uyển Nhược ngâm mình vào bồn, cả người rã rời, đến lúc ngâm trong làn nước ấm mới thấy dễ chịu đôi chút. Tố Nguyệt dùng khăn giúp nàng chà rửa, nhìn vết hằn chằng chịt trên làn da trắng, thương xót đến nghẹn ngào:
“Nếu không phải một năm trước lão gia gặp nạn, cô nương nào đến nỗi này…”
Một năm trước, cha Uyển Nhược đột ngột qua đời khi đi buôn bán, Hứa gia chỉ còn một đôi tỷ đệ. Đệ đệ còn nhỏ, nàng là nữ nhi yếu thế, tộc nhân chẳng để vào mắt, lại thêm một người kế mẫu mới vào cửa chưa đầy hai năm, cấu kết ngoại nhân mưu chiếm gia sản. Tang cha chưa qua bảy ngày, kế mẫu đã gấp rút định hôn sự, lấy năm trăm lượng bạc bán nàng cho một lão già sáu mươi làm thiếp. May nhờ mua chuộc kẻ hầu, nàng kịp hay tin. Kế mẫu còn muốn sau khi bán nàng, sẽ âm thầm bán luôn đệ đệ cho bọn buôn người, chiếm hết sản nghiệp.
Đêm đó nàng dắt đệ đệ trốn đi, chạy đến kinh thành cầu cứu Tạ phủ. Dì ruột nàng là Trương thị, kế thất của Tam lão gia Tạ phủ. Nhưng Trương thị vốn chẳng mấy thân tình, cũng chẳng muốn rước thêm phiền, chỉ lạnh nhạt:
“Các ngươi dù sao cũng là người Hứa gia, còn có mẫu thân, sao ở mãi Tạ gia được? Quan thanh liêm cũng khó xử chuyện trong nhà, hãy quay về đi, đừng bướng bỉnh nữa.”
Về? Về thì khác gì cá nằm trên thớt. Nàng không cam lòng, quyết tìm đường sống. Cuối cùng, nàng hạ quyết tâm bấu víu vào Tạ Tiện Dữ – đích tử Tạ gia. Nàng chủ động quyến rũ, leo lên giường chàng. Việc nàng tưởng như tuyệt lộ, với chàng chỉ mấy câu nói đã dẹp yên.
…
Tố Nguyệt rụt rè thì thầm: “Nô tỳ nghe nói, hôn sự của đại công tử đã bàn đến, e chẳng bao lâu sẽ có chính thất nhập môn. Khi ấy, cô nương…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


