Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một trận mưa xuân vừa tạnh, băng tuyết còn sót lại cũng dần tan đi, trong vườn khắp nơi đều vang lên tiếng nước nhỏ tí tách.
Dưới hành lang, một tiểu nha hoàn vội vã chạy vào đại sảnh, nét mặt đầy hân hoan, hành lễ rồi nói:
“Lão phu nhân, đại công tử đã hồi phủ!”
Trên thượng tọa, lão phu nhân mặc y phục hoa lệ, nghe tin liền thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu:
“Về là tốt, về là tốt.”
Trong sảnh, mọi người đều nở nụ cười vui mừng.
Ngũ tiểu thư ngồi cạnh lão phu nhân làm nũng, cười híp mắt:
“Mấy ngày trước trời đổ tuyết lớn, chặn mất đường về kinh của đại ca, nên mới lỡ dở nửa tháng. Con đã nói sớm rồi, chắc chắn không có chuyện gì đâu, là tổ mẫu quá lo lắng thôi.”
Lão phu nhân khẽ vỗ tay nàng, cười từ ái:
“Đúng là ta đã lo xa. Từ nhỏ đến lớn, Tiện Dữ bao giờ để nhà chúng ta phải phiền lòng đâu.”
Đúng lúc ấy, màn cửa nặng nề được vén lên. Một thân hình cao ráo bước vào, khoác bạch hồ cừu choàng vai, dáng đứng như ngọc, gương mặt tuấn mỹ sáng sủa như ngọc thạch, nhưng trong đáy mắt trong trẻo kia lại ẩn chứa vài phần lạnh nhạt, như tuyết trắng trên đỉnh cao, có thể nhìn mà khó lòng chạm tới.
“Bái kiến tổ mẫu, mẫu thân.” - Tạ Tiện Dữ chắp tay hành lễ.
Lão phu nhân mỉm cười hài lòng:
“Lần này con phụng thánh mệnh Nam hạ tra án, đi ba tháng trời, vất vả rồi. Việc đã xử lý ổn thỏa chứ?”
“Đều tốt cả. Tôn nhi đã hồi cung bẩm báo thánh thượng. Chỉ là trở về gặp phải tuyết lớn phong lộ, nên chậm trễ ít ngày, khiến tổ mẫu lo lắng.”
“Không sao, không sao. Con bình an là được.”
Đại phu nhân mỉm cười đoan trang:
“Vụ án muối Giang Nam hệ trọng, Hoàng thượng lại giao cho Tiện Dữ xử lý, đủ thấy Người coi trọng con thế nào.”
Bà khẽ dừng lại, ánh mắt ẩn chứa ý tứ khác:
“Tiện Dữ xưa nay luôn khiến người khác yên tâm, chỉ là… chuyện hôn sự…”
Đại phu nhân lập tức tiếp lời:
“Đã có không ít người tới dạm hỏi, ta cũng đã chọn được vài nhà. Tiện Dữ nay đã ngoài hai mươi, hôn sự quả thật không nên chậm trễ.”
Tam phu nhân cũng chen vào tâng bốc:
“Tiện Dữ là nhân tài hiếm có, kinh thành này có bao nhiêu tiểu thư khuê các ngóng trông. Những ngày gần đây, phủ Vĩnh Xương hầu, phủ Trần quốc công, thậm chí phủ Trưởng công chúa cũng đều đưa thiệp tới, đều có ý muốn kết thân.”
Tạ gia vốn là thế gia trăm năm đứng đầu, mà Tạ Tiện Dữ lại là trưởng tử chính thất của trưởng phòng, cũng chính là người thừa kế không thể nghi ngờ.
Hắn từ nhỏ thông minh tuyệt thế, tài năng xuất chúng. Mới hai mươi tuổi đã đứng vững nơi triều đình, lần này còn phá vụ án thuế muối tồn đọng bao năm ở Giang Nam.
Hôn sự của hắn, tự nhiên là đề tài nóng bỏng.
Lão phu nhân nhìn sang Tạ Tiện Dữ:
“Con có vừa ý nhà nào không?”
Tạ Tiện Dữ bình thản:
“Đều nghe theo sự sắp đặt của tổ mẫu và mẫu thân.”
Lão phu nhân mỉm cười gật đầu:
“Tuy là vậy, nhưng con cũng nên tự mình lựa chọn. Để mẫu thân chọn ra vài người, con cũng nên cân nhắc. Hôn sự cả đời, phải hợp tâm ý mới tốt.”
Ngũ cô nương Tạ Tú Châu lập tức chen vào:
“Nếu đại ca lười chọn, để muội chọn giùm là được! Dù gì xuân tới cũng nhiều yến tiệc, muội nhất định giúp đại ca nhìn người kỹ càng!”
“Thôi đi, đến lúc lại chọn cho đại ca một người tính tình giống hệt con, vào cửa rồi thì trong nhà không ngày nào được yên đâu.” – người lên tiếng cười cợt, phe phẩy quạt.
“Tiểu thúc nói gì vậy!” – Tạ Tú Châu tức giận đến mức suýt nhảy dựng.
“Thấy chưa, thấy chưa, tính tình thế kia. Ngày sau lấy chồng, lỡ phu quân không vừa ý, e là còn phải động tay động chân.” – Tạ Tử Châu lắc đầu, tặc lưỡi.
Trong sảnh bật cười rộn rã.
Tạ Tiện Dữ hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhạt nhẽo lướt qua phía sau. Ở góc phòng, một bóng dáng cũng đang tươi cười nhìn Tạ Tú Châu, không chút thất vọng, cũng chẳng nhìn hắn.
Lão phu nhân ôm lấy Tú Châu, dịu giọng:
“Được rồi, đừng lấy chuyện chọc ghẹo nó nữa. Nó còn nhỏ, lớn thêm vài tuổi, định xong hôn sự, tự nhiên sẽ ổn trọng hơn.”
Đại phu nhân khẽ lắc đầu:
“Lão phu nhân đừng nuông chiều nó quá. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hôn sự của Tú Châu cũng nên để tâm rồi. Nó đã mười bốn, sang năm đến tuổi cập kê, cũng nên chọn sớm một nhà tốt.”
Lão phu nhân gật đầu:
“Đúng vậy, không chỉ Tú Châu, còn có Tú Vân, Tú Lâm, cũng nên sắp xếp dần…”
Nói tới đây, lão phu nhân chợt dừng, ánh mắt rơi về phía cô gái ngồi im lặng ở cuối hàng.
Nàng mặc chiếc váy giản dị nhất, chẳng như những tiểu thư Tạ gia áo thắm váy xanh. Trên búi tóc chỉ có đôi trâm bạc, gương mặt mộc mạc hầu như không chút son phấn, nhưng lại chẳng che giấu được vẻ đẹp tuyệt thế. Giữa đám đông, nàng nổi bật khác thường.
“Uyển nha đầu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” – lão phu nhân đột ngột hỏi.
Hứa Uyển Nhược thoáng sững, khẽ đáp:
“Con năm nay mười sáu.”
“Đã mười sáu… Tội nghiệp con, nay không cha không mẹ, hôn sự lại chẳng ai lo liệu.” – lão phu nhân thở dài.
Hứa Uyển Nhược vội vàng đứng lên, hành lễ:
Thực ra, nhà họ Hứa với Tạ gia chỉ là thân thích xa, gần như chẳng dây mơ rễ má. Tạ gia quanh năm có vô số hạng “thân thích nghèo” tới cầu xin, nhiều nhất cũng chỉ bố thí ít bạc mà đuổi đi, hiếm có ai được gặp lão phu nhân.
Nếu không nhờ Tạ Tiện Dữ ra mặt, Hứa Uyển Nhược làm gì có chỗ dung thân ở Tạ gia?
Đôi mắt ngoan ngoãn của nàng chứa đầy cảm kích:
“Biểu ca nhân hậu, nếu không phải biểu ca làm chủ cưu mang, thì Uyển Nhược hôm nay chẳng biết sẽ rơi vào cảnh ngộ nào. Ân tình ấy, Uyển Nhược khắc cốt ghi tâm, muôn phần cảm niệm.”
Tạ Tiện Dữ vẫn giọng bình lặng, không gợn sóng:
“Chỉ là việc nhỏ, biểu muội khách khí rồi.”
Tạ Tú Châu khẽ liếc nàng, hừ một tiếng khinh khỉnh.
Lão phu nhân thấy cảnh huynh hữu muội cung này, càng thêm hài lòng gật đầu.
“Uyển Nhi là đứa trẻ hiểu chuyện. Nhưng nữ nhi vốn chẳng ai không phải xuất giá. Nói ra thì, chẳng mấy đã đến khoa cử mùa xuân ba năm một lần, sẽ có nhiều tú tài nhập kinh dự thi. Trong đó cũng có người tài giỏi, nếu trúng cử thì tương lai sáng lạn. Ta sẽ bảo người chú ý cho con.”
Uyển Nhược khẽ ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười hiền từ của lão phu nhân, ánh mắt nàng lấp lánh, vô thức để lộ vài phần mong mỏi.
Chợt nàng cảm thấy có luồng lãnh ý như lưỡi dao quét qua người mình. Uyển Nhược giật mình, vội vàng cúi đầu.
Lão phu nhân chỉ cho rằng nàng thẹn thùng, liền không nhắc thêm, quay sang dặn dò Tam phu nhân:
“Con thay ta chú ý cho Uyển Nhi.”
Tam phu nhân mỉm cười, đáp lại qua loa:
“Vâng.”
Trong lòng bà ta lại khinh thường: Một kẻ “thân thích hèn kém” chạy tới nương nhờ, cho chỗ dung thân đã là ân huệ, còn muốn bận tâm chuyện hôn sự của nó? Thật nghĩ mình là tiểu thư Tạ gia chắc?
Đúng lúc ấy, Tạ Tiện Dữ đứng dậy, giọng vẫn bình thản:
“Tổ mẫu, con xin cáo lui về thay y phục trước.”
“Ừ, đi đi. Con đường xa vất vả, hãy nghỉ ngơi cho tốt.”
“Vâng.”
Tạ Tiện Dữ hành lễ, xoay người sải bước ra ngoài.
Đi ngang qua bên Uyển Nhược, nàng vô tình nhìn thấy gấu áo hắn vương vài vệt bùn. Người vốn ưa sạch sẽ như hắn, rốt cuộc có chuyện gì khiến hắn phải vội vã trở về thế này?
Hắn vừa đi khỏi, lão phu nhân cũng mệt, phất tay:
“Được rồi, giải tán cả đi.”
Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ, rồi ai nấy tản ra.
Hứa Uyển Nhược rời Thọ An đường, chuẩn bị trở về tiểu viện của mình.
Một năm trước, nàng cùng đệ đệ tới Tạ gia nương nhờ, được lão phu nhân phân cho một tiểu viện ở gần Tây Uyển. Viện vị trí hẻo lánh, chỉ có hai gian phòng, nhưng Hứa Uyển Nhược đã thấy mãn nguyện. Ít nhất sống trong Tạ gia, nàng và đệ đệ không còn phải chịu cảnh bị người ức hiếp.
Vậy nên suốt một năm nay, nàng luôn tận tâm hầu hạ lão phu nhân, khéo léo ứng xử trong Tạ gia, chỉ để đổi lấy những ngày yên bình khó có được.
Nàng bước chậm rãi, bên tai văng vẳng lời lão phu nhân vừa nói:
“Uyển Nhi cũng đã mười sáu, nên xuất giá rồi.”
“Nếu trong đám tú tài dự thi năm nay có ai thích hợp, cũng chú ý cho con.”
Nếu có thể gả đi… nếu có thể quang minh chính đại mà gả đi…
“Biểu cô nương.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Nàng giật mình tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội nở nụ cười:
“Khánh An, có chuyện gì sao?”
Khánh An hạ thấp giọng:
“Đại công tử cho gọi, mời biểu cô nương qua đó một chuyến.”
Nụ cười trên môi Uyển Nhược khẽ sững lại, rồi nhanh chóng trở về tự nhiên:
“Ta biết rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)