Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Uyển Nhược tựa vào thành thùng, nhìn những vòng sóng lăn tăn trên mặt nước mà lặng người, trong đầu vang vọng lời của Tạ Tiện Dữ:
“Đợi ta thành thân rồi, sẽ bảo tổ mẫu ban muội cho ta làm thiếp.”
Đáy mắt nàng dần lạnh lẽo: “Đến lúc hắn cưới tân nương, vợ chồng ân ái, làm gì còn nhớ đến ta nữa.”
“Vậy cô nương phải làm sao?”
“Tự nhiên phải tìm đường khác thôi.”
Ân tình của Tạ Tiện Dữ, nàng cũng không phải là người phụ bạc. Nhưng bản tính Uyển Nhược vốn ích kỷ - nàng không thể lấy cả đời mình ra mà dâng hiến cho người khác. Một năm rồi, hắn hẳn cũng đã chán. Trong hậu viện thiếu đi một nữ nhân như nàng thì có hề chi?
Nhưng nửa đời còn lại của nàng không thể bị giam cầm trong cái hậu viện chật hẹp ấy, cả đời sống kiếp làm một tiểu thiếp hèn mọn.
Sáng hôm sau, Uyển Nhược vừa chải đầu thì Đinh Đông bước vào báo: “Cô nương, Tam phu nhân sai người đến mời cô nương qua Ngô Đồng Hiên một chuyến.”
Uyển Nhược cau mày: “Dì vốn chẳng ưa ta, sao bỗng dưng lại gọi?”
“E rằng lại là Lục cô nương gây chuyện, muốn cô nương đi thu dọn tàn cục đó thôi.”
Uyển Nhược không trì hoãn, chỉ chỉnh trang qua loa, còn cố tình dùng thêm phấn để che đi dấu vết nơi cổ, rồi đi đến Ngô Đồng Hiên.
Tạ gia có bốn phòng. Đại phòng và Tứ phòng là huynh đệ cùng mẹ; Nhị phòng và Tam phòng đều do tiểu thiếp của tiên lão gia sinh ra. Trong nhà, tất nhiên là Đại phòng tôn quý nhất.
Đại phòng hiện là gia chủ, thân đang giữ chức Phó tướng quốc trong triều.
Nhị phòng khéo buôn bán, nên phần lớn sản nghiệp trong phủ đều do Nhị phòng quản, Nhị phu nhân cũng nhờ vậy mà địa vị không kém.
Tứ phòng không chí hướng, chỉ thích tiêu dao, nhưng vì là con chính thất, lại là em ruột của Đại phòng, nên được Lão phu nhân cưng chiều hết mực.
Chỉ có Tam phòng – xuất thân thứ thất, lại không tài cán, chỉ ngồi không giữ hư danh, ngày ngày sống dựa vào bổng lộc trong công quỹ.
Dẫu vậy, năm xưa Trương thị chịu gả cho Tam gia làm kế thất, cũng đã là trèo cao, bởi nhà họ Trương vốn chỉ là thương hộ tầm thường, phụ thân Trương thị bỏ tiền ra mua được một chức quan nhỏ, vốn chẳng thể lên được mặt mũi. Chính vì thế, từ khi gả vào Tạ gia, Trương thị luôn lấy nhà mẹ đẻ làm điều hổ thẹn, không muốn qua lại, bao gồm cả Hứa Uyển Nhược.
Một năm trước, khi Uyển Nhược đường cùng tìm đến Tạ gia, Trương thị thậm chí chẳng muốn gặp, chỉ muốn mau chóng đuổi đi, sợ người trong phủ nhớ ra xuất thân thấp kém của mình. Suốt một năm ở Tạ gia, Trương thị chẳng hề thân cận nàng, ngược lại còn cố tình xa cách, bày ra tư thế Tam phu nhân cao cao tại thượng, coi nàng chẳng ra gì.
Vậy mà hôm nay, Trương thị lại chủ động gọi nàng đến.
Vừa bước vào sân, Uyển Nhược đã thấy Trương thị đang thảnh thơi rải thức ăn cho cá.
“Dì.” – Uyển Nhược lễ phép hành lễ.
Trương thị liếc nhìn nàng, cười đầy ẩn ý:
“Sao chỉ một năm mà ngươi lại càng thêm xinh đẹp thế này.”
Tim Uyển Nhược bỗng thắt lại, sắc mặt thoáng tái, suýt nữa tưởng rằng Trương thị đã phát hiện ra điều gì.
Nàng cố giữ bình thản:
“Đa tạ dì đã chiếu cố.”
Trương thị hừ khẽ, ném thức ăn cho cá xuống, lau tay bằng khăn:
“Ngươi biết thế là tốt. Nếu không có ta, giờ này ngươi đã chẳng biết rơi vào cảnh ngộ nào rồi.”
Uyển Nhược mím môi. Thấy bà ta không hỏi thêm, nàng cũng hiểu mình đã nghĩ nhiều. Nếu thật sự phát hiện chuyện gì, ắt Trương thị đã nổi giận ngay tại chỗ.
“Ân tình của dì, Uyển Nhược tất nhiên ghi tạc trong lòng.” – nàng đáp cung kính, không chê trách được điểm nào.
Trương thị khẽ cười:
“Hôm qua lão phu nhân bỗng nhắc đến chuyện hôn sự của các cô nương, cũng đề cập đến ngươi.”
Trong lòng Uyển Nhược lập tức cảnh giác.
“Đúng lúc ta có một mối tốt, nói cho ngươi nghe. Nguyên lão gia đang muốn nạp thêm thiếp, muốn tìm một tiểu thư hiểu lễ nghĩa, thông sách vở.”
Nụ cười của Uyển Nhược khựng lại, ngón tay nắm chặt khăn tay.
Trương thị thì tỏ ra rất đắc ý:
“Nguyên lão gia là hoàng thương, giàu nứt đố đổ vách, lại còn là ruột thịt của Vĩnh Xương Hầu phu nhân! Dù rằng ông ta có nhiều thiếp, nhưng phu nhân vốn độ lượng. Ngươi lại trẻ trung xinh đẹp, giữ được trái tim ông ấy, còn lo không có ngày lành tháng tốt?”
Đáy mắt Uyển Nhược lạnh hẳn. Nàng biết ngay mà – sao Trương thị tự nhiên lại lo lắng cho hôn sự của mình?
Nguyên gia nàng chẳng lạ gì. Ở kinh thành, đó là cái ổ sói nổi danh. Nguyên lão gia vừa háo sắc, vừa tàn bạo, mỗi năm đều nạp thiếp, qua một thời gian liền có thiếp thất chết yểu. Bề ngoài nói là bệnh, nhưng trong lòng ai chẳng rõ?
Trương thị thế mà lại muốn đẩy nàng vào hố lửa!
“Dì, phụ thân ta mất chưa đầy một năm, ta còn phải giữ tang ba năm. Hiện giờ chưa muốn nghĩ đến chuyện hôn sự.”
Trương thị lạnh lùng cười:
“Nếu thật muốn giữ tang, sao khi lão phu nhân nhắc đến hôn sự của ngươi, ngươi không đứng ra từ chối? Ngươi còn tưởng mình là nhân vật quan trọng lắm sao? Có ai quản cái chuyện quy củ mục nát ấy đâu!”
Thực ra triều Đại Hưng đúng là quy định tang cha ba năm, nhưng chỉ quan lại trong triều mới cần giữ nghiêm, dân thường thì không.
Trương thị nghiến giọng:
“Rõ ràng ngươi chỉ là muốn chối bỏ! Nguyên gia thế nào, ngươi còn chê? Được gả vào đó, đã là phúc phận tu mấy đời!”
Nói rồi, bà ta đập bàn, quát mắng.
Uyển Nhược cũng lạnh giọng:
“Nếu đã là phúc phận tốt đẹp như vậy, sao dì không để cho muội muội Tú Vân hưởng? Chẳng phải vừa vặn hơn sao?”
Lời vừa dứt, liền nghe thấy một giọng the thé vang lên:
“Ngươi nói cái gì?! Đừng tưởng sống bám trong Tạ gia một năm thì đã coi mình là tiểu thư nơi đây! Cũng dám so bì với ta? Cút đi soi gương mà xem, ngươi là hạng gì!”
Tạ Tú Vân xông vào, chỉ thẳng mặt Uyển Nhược mà mắng.
Uyển Nhược không thèm đáp, chỉ nhìn thẳng Trương thị:
“Thân phận của ta, ta tự biết. Ta chưa từng nghĩ trèo cao, cũng chẳng muốn tự hạ thấp mình. Hôn sự của ta, xin dì khỏi bận tâm.”
Nói rồi, nàng hành lễ một cái, quay người rời đi.
Trương thị trừng mắt nhìn bóng lưng nàng, tức giận ném thẳng chén trà xuống đất:
“Con tiện nhân này! Trước nay sao ta không nhìn ra nó lại cứng cỏi đến thế!”
Tạ Tú Vân cũng hậm hực:
“Một kẻ không biết liêm sỉ, sống nhờ trong nhà người khác, thì có thể là hạng tốt đẹp gì chứ?”
Trương thị mặt mày u ám, ngồi phịch xuống ghế đá.
Tú Vân sốt ruột kéo bà ta:
“Nương, lẽ nào cứ bỏ qua thế này? Nếu không đem Hứa Uyển Nhược tặng cho Nguyên lão gia, ông ta làm sao chịu giúp nói tốt trước mặt Hầu phu nhân, vun vén cho con và Thế tử?”
Tạ Tú Vân nay đã mười bốn, Trương thị đối với hôn sự của nàng cực kỳ coi trọng. Từ năm ngoái đã bắt đầu ngấm ngầm chọn lọc, mắt cao hơn đầu, ngoài hoàng tôn quốc thích thì chẳng buồn để mắt.
Nhưng Tam phòng vốn không quyền không thế, địa vị hèn mọn. Con gái Tam phòng vốn không ai ngó ngàng, huống hồ trên đầu còn có Tạ Tú Châu. Hai người chỉ cách nhau một tháng tuổi, ngoài nhìn vào, chẳng ai để ý đến Tú Vân.
Vốn dĩ Vĩnh Xương Hầu phủ đã định cầu hôn Tú Châu, nhưng Trương thị vẫn muốn tranh đoạt, nên mới tính chuyện nhờ vả Nguyên lão gia – huynh ruột của Hầu phu nhân.
Hứa Uyển Nhược tuy thân phận thấp hèn, nhưng dáng vẻ lại lẳng lơ mê hoặc, Nguyên lão gia lại cực thích nữ sắc. Nếu đem nàng ta dâng lên, tất sẽ đổi lấy sự giúp đỡ cho Tú Vân.
Ánh mắt Trương thị thoáng hung hiểm:
“Bỏ qua ư? Con tiện nhân ấy còn dám uy hiếp ta, ta nào có thể để mặc nó lộng hành trong Tạ gia?”
Khi trở lại tiểu viện, Đinh Đông vui vẻ ôm hai xấp vải tới:
“Ngày mai tổ chức Xuân yến, trong phủ còn đặc biệt ban cho cô nương thêm hai tấm vải để may xiêm y mới!”
Uyển Nhược ngẩng lên:
“Xuân yến?”
“Vâng, nghe nói là để mừng cho Đại công tử. Chắc hẳn thiên kim tiểu thư khắp kinh thành đều tới. Các cô nương trong phủ cũng sẽ được chọn phu quân, cho nên các công tử cũng sẽ có mặt. Vả lại nay cũng gần kỳ thi mùa xuân, nhiều sĩ tử đã vào kinh, nghe nói không ít học sinh cũng sẽ dự yến.”
Ánh mắt Uyển Nhược khẽ lóe, trong lòng đã có tính toán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


