Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày thường, hễ công tử không vui, thế nào cũng sẽ tìm biểu cô nương.
Hôm nay, Tạ Tiện Dữ ngẩng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã về khuya, ngoài kia mưa rả rích không ngừng, đêm lạnh sương nặng. Giờ này, e là nàng đã yên giấc rồi. Nếu gọi đến, tất phải vòng qua một đoạn đường xa, mất nửa canh giờ.
Hắn trầm mặc giây lát, giọng nhạt nhẽo:
“Thôi vậy.”
Khánh An gãi đầu, trong bụng thầm nghĩ: Đây là chán rồi sao?
Nhưng nếu thật sự đã chán, thì vì sao chiều nay vừa nghe nói biểu cô nương trong phủ gặp phải trộm, công tử liền lập tức trở về?
Đêm ấy, ở Ngô Đồng Hiên, lại chẳng hề yên ổn.
“Lão gia, thiếp thật sự không có tư tình với Viên Triệu! Là con tiện nhân Hứa Uyển Nhược kia cố ý hãm hại thiếp!”
Tạ Khôn giận dữ, vung tay lại tát thêm một cái, giọng gầm lên:
“Còn dám ngụy biện! Chứng cứ rành rành, ngươi cho ta là kẻ ngốc sao? Túi hương thân cận của ngươi lại tìm được trên người hắn, ta quả nhiên xem thường ngươi, chẳng ngờ dám ăn cây táo rào cây sung!”
Tam phu nhân bị đánh đến mặt mũi sưng vù, khóe môi rớm máu, chật vật quỳ rạp dưới đất, lại bò tới ôm lấy vạt áo Tạ Khôn, nước mắt đầm đìa cầu xin:
“Đó không phải của thiếp! Bình thường Hứa Uyển Nhược vẫn làm túi hương cho thiếp, cái đó rõ ràng là của ả, ả cố ý giấu vào người Viên Triệu để vu oan cho thiếp!”
Tạ Khôn nghiến răng:
“Vậy sao Viên Triệu lại xuất hiện ở đây? Không có ngươi ngầm cho phép, hắn có thể bước vào trong phủ? Còn nữa, Trương mama và Thúy Phượng, chẳng phải đều là tâm phúc của ngươi ư? Tại sao bọn họ lại tiếp ứng cho hắn?”
“Là tiện nhân Hứa Uyển Nhược kia! Nó vu oan cho thiếp! Nếu lão gia không tin, cứ hỏi thẳng Viên lão gia sẽ rõ!”
Tạ Khôn nổi giận đùng đùng, giáng thêm một cước vào ngực nàng ta:
“Đồ ngu! Còn dám nhắc tới Viên Triệu? Viên Triệu bị đánh nhục nhã thế kia, còn không tìm ta báo thù thì thôi, lại còn trông cậy hắn vì ngươi giải thích? Ngươi đúng là ngu xuẩn, muốn mượn gió bẻ măng mà lại thành tự chuốc nhục! Đến một tiểu nha đầu cũng đấu không lại, phí công sống bấy lâu nay!”
Tam phu nhân ôm ngực ngã dúi dụi xuống đất, mặt mày vặn vẹo đầy hận ý. Trong lòng căm hận rít gào: Hứa Uyển Nhược, con tiện nhân lòng lang dạ sói kia, rồi sẽ có ngày ta khiến ngươi chết không toàn thây!
Uyển Nhược thì hiếm hoi có được một giấc ngủ ngon.
Đêm ấy không mộng mị, sáng sớm tỉnh lại, ngay cả không khí cũng trở nên trong lành ngọt ngào.
Một số việc đã được giải quyết, nàng thấy yên tâm hơn đôi chút. Hơn nữa, tối qua Tạ Tiện Dữ rốt cuộc cũng không tới tìm nàng. Có lẽ mấy ngày trước chẳng qua hắn mới hồi phủ, nhất thời còn hứng thú, nay một năm qua cũng đã đủ chán, đâu thể lúc nào cũng khác thường như vậy.
Tố Nguyệt vừa chải đầu cho nàng vừa kể:
“Nghe nói Tam phu nhân bỗng bệnh nặng, bảo phải tĩnh dưỡng, không cho bất kỳ ai quấy rầy. Nhưng nô tỳ nghe ngóng được, thực ra là Tam gia hạ lệnh cấm túc rồi. Cũng coi như xả bớt cơn giận thay tiểu thư, chỉ đáng tiếc là mới chỉ cấm túc thôi!”
Uyển Nhược khẽ cười nhạt:
“Dù sao Tam phu nhân cũng là chính thất, lại sinh được một trai một gái cho Tam gia, không dễ gì bỏ được. Hơn nữa chuyện kia vốn dĩ chẳng vẻ vang gì, Tạ gia còn phải giữ mặt mũi, tất nhiên không rêu rao ra ngoài. Huống hồ, tam gia cũng chưa chắc đã tin hết.”
Tố Nguyệt thở dài:
“Cũng đúng. Nhưng chờ đến lúc Tam phu nhân hết cấm túc, e rằng sẽ chẳng để yên cho tiểu thư đâu.”
Ánh mắt Uyển Nhược thoáng lạnh:
“Ta làm việc này vốn chẳng mong bà ta bỏ qua cho ta. Khi bà ta muốn đem ta bán cho Viên Triệu, nào có nghĩ đến đường sống của ta? Dù thế nào, bà ta cũng sẽ không buông tha.”
Tố Nguyệt lo lắng:
“Vậy sau này, cô nương chẳng phải càng khó sống hơn sao?”
Uyển Nhược mím môi, khẽ thở dài:
“Bởi vậy… nhà họ Tạ, không thể ở lâu thêm nữa.”
Nói rồi, nàng mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ có khóa, dùng chìa mở ra. Bên trong yên lặng đặt vài tờ khế đất cùng ngân phiếu.
Đó đều là sản nghiệp của phụ thân để lại. Uyển Nhược vốn thông minh, từ nhỏ đã được cha dạy quản sổ sách, phân biệt dược liệu. Sau khi mẫu thân qua đời, việc chi tiêu trong nhà đều do nàng gánh vác.
Một năm trước, phụ thân đột ngột qua đời, kế mẫu liền vội vàng cấu kết với tộc nhân muốn chiếm đoạt gia sản. Nàng đưa đệ đệ chạy trốn trong đêm, cũng mang theo những khế ước này. Chính vì vậy, kế mẫu mới ráo riết đuổi bắt, thậm chí báo quan.
Chỉ tiếc rằng, nàng là nữ nhi, không thể tự lập môn hộ. Còn A Cẩn hãy còn nhỏ, sớm muộn cũng khó thoát khỏi sự sắp đặt của kẻ khác.
Nhưng nàng tuyệt đối không cam lòng, càng không chấp nhận số phận!
Uyển Nhược hít sâu một hơi, khóa chặt hộp lại.
Sáng sớm, nàng đi đến Thọ An Đường. Trong viện của lão phu nhân có riêng một gian bếp nhỏ, thường ngày đều do nàng đích thân chuẩn bị dược thiện.
“Biểu cô nương nay đến sớm vậy? Lão phu nhân còn chưa dậy đâu.” Trù mẫu Trần mụ cười chào.
“Đêm qua ta ngủ sớm nên dậy cũng sớm, tiện thể sang đây sớm một chút.” Uyển Nhược xắn tay áo, tự mình rửa sạch nguyên liệu.
Trần mụ vừa cười vừa nói:
“Ôi chao, biểu cô nương khéo tay như vậy, ai cưới được thật là phúc ba đời! Đã bảo cứ để bọn hạ nhân làm, sao cô nương phải tự tay vất vả thế?”
Nhưng miệng nói vậy, tay bà ta lại chẳng hề động, cứ thế thảnh thơi đứng nhìn.
Uyển Nhược chỉ mỉm cười:
“Lão phu nhân quen dùng món ta làm, ta tự mình nấu cũng chẳng sao, dù sao ta cũng rảnh rỗi.”
“Thế thì để cô nương bận rộn nhé.” – Trần mụ cười rồi thong thả bước ra ngoài.
Ngoài cửa truyền vào tiếng mấy mama thì thào:
“Ngươi thật là, lại trốn việc. Lão phu nhân đã nói chỉ cần biểu cô nương giúp là được, ngươi liền thảy hết cho người ta, chẳng lo lắng gì.”
“Hừ, chỉ là loại tiểu môn tiểu hộ, bám trụ ở đây, lại tưởng mình thành chủ tử rồi chắc? Không nhìn xem Tạ gia là gia tộc thế nào! Ngay cả Tam phu nhân còn coi ả như nha hoàn sai khiến, ta việc gì phải bận tâm?”
Sau đó là tràng cười khúc khích đầy mỉa mai.
Tố Nguyệt tức đến mặt tái nhợt:
“Tiểu thư, hay là nói cho lão phu nhân biết, để người trị tội bọn nô tài này!”
Nhưng Uyển Nhược chỉ thản nhiên:
“Bọn hạ nhân nịnh trên nạt dưới vốn dĩ là chuyện thường. Lão phu nhân có biết cũng nhiều lắm chỉ trách phạt bọn họ, sau này chúng lại có cớ ngấm ngầm báo thù. Thôi, không đáng.”
Nàng chỉ là kẻ ở nhờ, chẳng phải chủ nhân chân chính. Đắc tội lũ nô bộc lâu năm ấy, ngày tháng sau này càng thêm khổ sở.
Tố Nguyệt đành nghẹn lời, không nói nữa.
Nửa canh giờ sau, Uyển Nhược nấu xong dược thiện, tự mình bưng đến Thọ An Đường cho lão phu nhân.
“Lão phu nhân, hôm nay con làm canh chân giò hầm hạt dẻ và hoài sơn, người nếm thử xem.”
“Uyển nha đầu lại tới rồi à? Thật vất vả cho con, ngày nào cũng quanh quẩn bên bà già này.” Lão phu nhân vui vẻ đón lấy.
Uyển Nhược mỉm cười, đưa bát canh lên:
“Chỉ cần lão phu nhân thích, con vui còn chẳng kịp.”
Lão phu nhân nếm một thìa, tán thưởng không ngớt:
“Đúng là khéo tay, món con làm ngon hơn đám trù nương nhiều. Dạo này ta ngủ dậy thấy tinh thần cũng tốt hơn.”
“Người thích là tốt rồi.” Uyển Nhược mỉm cười.
Lão phu nhân ăn được nửa bát, lại hỏi:
“Nói xem, dì con có lo hôn sự cho con chưa?”
Uyển Nhược khẽ ngừng tay, cười nhạt:
“Chưa ạ. Hôn sự của Tú Vân còn chưa định, dì làm sao có tâm tư để ý đến con.”
Lão phu nhân chau mày:
“Vân nha đầu mới mười bốn, còn chưa tới tuổi cập kê. Con thì mười sáu rồi, phải lưu tâm thôi.”
Uyển Nhược cười gượng:
“Con hiện tại chưa muốn lấy chồng, xin lão phu nhân đừng bận lòng.”
Lão phu nhân thở dài:
“Đứa nhỏ này thật là…”
Đang lúc trò chuyện, Trúc Thanh mama bước vào bẩm:
“Lão phu nhân, Đại phu nhân tới.”
“Cho vào đi.”
Đại phu nhân đi vào, hành lễ:
“Mẫu thân.”
“Con sao lại tới đây?” – Lão phu nhân tựa người vào gối, Uyển Nhược lặng lẽ đứng qua một bên.
Đại phu nhân cười:
“Là chuyện hôn sự của Tiện Dữ, con đã có đối tượng, muốn để mẫu thân xem qua.”
Nghe đến đây, nụ cười trên môi Uyển Nhược thoáng cứng lại, nàng cúi mắt nhìn mũi giày.
“Là tiểu thư nhà ai?”
“Là tam tiểu thư Giang gia, Giang Tuyết Quân. Khi còn nhỏ từng tới bái kiến mẫu thân, người còn khen dung mạo nó rất xinh đẹp.”
Lão phu nhân gật gù cười:
“Giờ con nhắc ta mới nhớ. Khi bé đúng là hoạt bát đáng yêu, nay lớn rồi hẳn càng xinh đẹp. Giang gia cũng là thế gia vọng tộc, cùng Tạ gia ta môn đăng hộ đối. Làm phu nhân của Tiện Dữ, cũng coi như xứng đôi.”
Đại phu nhân mỉm cười:
“Mẫu thân cũng thấy ổn chứ?”
“Đã hỏi qua ý Tiện Dữ chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







