Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng tươi cười nói chuyện cùng nam nhân kia. Nụ cười chẳng chút thật lòng, nhưng rơi vào mắt hắn lại cực kỳ chướng tai gai mắt.
Dường như cảm giác được gì đó, nàng thoáng sững lại, quay đầu bắt gặp ánh mắt hắn. Trong đôi mắt lóe lên một tia hoảng hốt, nàng vội vàng quay đi, khẽ nói đôi câu cáo từ với nam nhân kia, rồi cúi đầu trở lại yến tiệc.
Đại phu nhân mỉm cười:
“Hiếm khi có dịp Tuyết Quân tới, con phải bầu bạn cùng nó nhiều một chút…”
Tạ Tiện Dữ đáp:
“Con vừa từ ngục thất trở về, xin phép đi thay y phục trước.”
Đại phu nhân khẽ cau mày, đảo mắt nhìn bộ y sam không vương chút bụi của hắn, song cuối cùng vẫn gật đầu:
“Vậy con đi đi, nhớ quay lại sớm.”
Hắn khom người hành lễ, xoay người rời đi.
Không biết có phải ảo giác của Hứa Uyển Nhược hay không, khi hắn đi ngang qua, dường như quét nàng một cái nhìn lạnh băng.
Tim nàng chợt thót lại, vội vàng nghĩ lại xem mình đã chọc giận hắn ở chỗ nào.
Chẳng lẽ… hắn đã nhận ra điều bất thường trong chuyện của Tam phu nhân hôm nay, đoán được mưu tính của nàng?
Lúc này, Tố Nguyệt bước lên, hạ giọng thì thầm bên tai:
“Đại công tử mời cô nương trở về.”
Uyển Nhược đành gật đầu. Nàng vốn chẳng phải nhân vật nổi bật, rời tiệc cũng không ai chú ý.
Khi tới Tùng Hạc Cư, Tạ Tiện Dữ đã đứng đó tự bao giờ, tay chắp sau lưng, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Uyển Nhược khẽ gọi:
“Biểu ca.”
Hắn quay lại nhìn, ánh mắt sâu như mực, tựa như muốn soi thấu lòng nàng.
Nàng bất giác ngực thắt lại, dè dặt hỏi:
“Biểu ca gọi muội tới, có việc gì sao?”
Hắn chậm rãi bước đến gần, đôi mắt ôn nhuận kia lại mang theo một áp lực vô hình, khiến nàng theo bản năng muốn lùi lại.
Bàn tay trong ống tay áo nàng siết chặt, môi mím chặt, ép mình đứng yên.
“Người đàn ông đó là ai?”
Nàng khựng lại:
“Gì cơ?”
Khi đối diện ánh mắt như hồ sâu không đáy kia, nàng mới kịp phản ứng – hắn không hỏi về Viên Triệu.
Uyển Nhược khẽ thở phào, thuận theo lời đáp:
“Người vừa nói chuyện cùng muội? Chỉ là một cử nhân dự yến, muội cũng chẳng rõ tên. Trong rừng đào hắn hỏi đường, muội thuận miệng đáp mà thôi.”
Nàng giấu nặng nói nhẹ, vốn dĩ cũng chẳng có gì đáng để tâm.
Thế nhưng hắn giơ tay, ngón cái ấn khẽ lên môi nàng, dính một vệt đỏ tươi, ánh mắt tối lại:
“Vậy sao?”
Tim nàng như bị bóp nghẹt, khó thở:
Cứ tưởng hắn là người dễ nói chuyện nhất trong Tạ gia, nào ngờ hóa ra lại là kẻ khó ứng phó nhất. Suốt một năm nay, nàng trước mặt hắn chưa từng được thả lỏng một khắc.
Hắn dừng mắt nơi son đỏ trên môi nàng:
“Ta nhớ, muội không thích loại son rực rỡ này.”
Hôm nay nàng chẳng những thoa son đỏ, còn điểm phấn hương, lại thoang thoảng mùi nhài thanh khiết.
Từ trước tới nay, nàng luôn ăn mặc giản dị, dung nhan mộc mạc. Ngay cả trang sức hắn tặng, nàng cũng chẳng bao giờ mang, cứ như cố tình muốn biến mình thành kẻ vô hình trong Tạ gia, không để ai lưu tâm.
Lần gần nhất hắn thấy nàng dụng tâm trang điểm như vậy… chính là ngày đầu tiên bọn họ gặp nhau, cách đây một năm.
Hơi thở nàng khựng lại. Những tư tâm nhỏ mà không ai nhận ra, hắn chỉ liếc mắt là nhìn thấu.
Nàng cố trấn tĩnh:
“Hôm nay là xuân yến, muội chỉ muốn cầu điềm lành. Nếu biểu ca không thích, lần sau muội sẽ không dùng thứ son ấy nữa.”
Sắc mặt hắn vẫn âm trầm, hiển nhiên không hề nguôi giận.
Nỗi bực bội trong lòng nàng dâng lên, nhịn không nổi cãi lại:
“Chẳng lẽ biểu ca cho rằng ngay cả tâm tính yêu cái đẹp như bao nữ tử thường tình, muội cũng không xứng có sao? Hôm nay là xuân yến, cô nương nào chẳng y phục rực rỡ, phấn son tươi tắn? Muội cũng chẳng tranh phong với ai, cớ sao biểu ca nhất định phải bắt bẻ muội?”
Nói xong, nàng gần như muốn đoạn tuyệt với hắn cho xong.
Khóe môi Tạ Tiện Dữ mím chặt, chợt nói:
“Ta không có ý bắt bẻ.”
Nàng ngẩn người – hắn lại bỗng nhiên dễ nói chuyện vậy sao?
“Chuyện Tam phu nhân, là thế nào?”
Nàng chớp mắt:
“Tam phu nhân? Ý huynh nói chuyện ‘có kẻ trộm’ sao?”
Hắn lặng lẽ nhìn nàng. Hắn trở về phủ cũng chính vì nghe tin có kẻ đột nhập. Kẻ đó lại bị nàng bắt gặp, hắn đoán hẳn có điều khuất tất.
Song thấy nàng giả vờ hồ đồ, hắn cũng không truy vấn. Dù sao, xét cho cùng cũng chẳng phải đại sự, cứ để nàng làm loạn một chút cũng được.
Bị hắn nhìn chăm chú, lòng nàng thoáng chột dạ, vội tránh ánh mắt:
“Nếu biểu ca không còn việc gì, muội xin cáo lui…”
Chưa kịp bước đi, cánh tay đã bị hắn nắm chặt, kéo trở lại. Hắn cúi xuống, giọng trầm thấp sát bên tai:
“Giữ mình sạch sẽ, đừng để ai nắm được nhược điểm.”
Dứt lời, hắn buông tay, xoay người sải bước đi mất.
Uyển Nhược chết lặng, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng xa dần, trong mắt dấy lên một tia hoang mang.
Nàng vốn tự tin tự tin mình hiểu thấu lòng người, giỏi tính kế. Nhưng riêng hắn – nàng chưa bao giờ nhìn thấu.
Hôm nay, quả thật nàng đã làm việc xấu. Nàng vốn nghĩ hắn sẽ truy xét ngọn ngành vụ “trộm”, bởi đó liên quan đến danh dự Tạ gia, không thể qua loa. Nhưng hắn lại bỏ qua rất dễ dàng.
Trái lại, chỉ xoáy vào việc nàng thay son, khăng khăng không chịu buông. Quả thật khó hiểu.
Tạ Tiện Dữ trở lại yến tiệc, lập tức có không ít quan khách nâng chén, rối rít chào hỏi.
Tuy mới ra làm quan ba năm, nhưng hắn đã giữ vị trí trọng yếu trong triều. Vụ án thuế muối Giang Nam vừa rồi xử lý gọn ghẽ, danh tiếng vang dội. Người muốn nịnh bợ tự nhiên chẳng thiếu. Hắn nhanh chóng bị đám đông vây quanh, trong vòng vây náo nhiệt, bóng dáng Uyển Nhược chẳng còn đâu.
Mà nàng cũng chẳng nán lại lâu, chỉ ăn qua loa rồi trở về. Việc cần làm hôm nay, nàng đã làm xong, không thiết tha ở lại gượng gạo chen chân vào yến hội vốn chẳng thuộc về mình.
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, yến tiệc mới kết thúc.
“Tiện Dữ.” Đại phu nhân vừa tiễn khách xong.
“Mẫu thân.”
“Con thấy Tuyết Quân thế nào?”
“Mẫu thân định đoạt là được.” – giọng hắn nhạt nhẽo, hiển nhiên không kiên nhẫn bàn mấy chuyện hôn sự.
Hôn sự đối với hắn chẳng qua là chọn một chủ mẫu cho Tạ gia. Mẫu thân từng làm chủ mẫu nửa đời, tất nhiên thấu hiểu hơn ai.
Đại phu nhân lại nói:
“Còn con gái độc nhất của Trưởng công chúa – Đoan Mẫn quận chúa thì sao? Trưởng công chúa đối với con rất coi trọng. Nhưng ta e quận chúa tính tình kiêu ngạo, sợ sau này vào cửa không gánh nổi trọng trách chủ mẫu.”
Tạ Tiện Dữ chau mày, nhớ tới lần gặp Đoan Mẫn trong cung – quả thật quá kiêu ngạo. Nếu nàng ta làm chủ mẫu, e rằng ngày sau của Uyển Nhược sẽ khó tránh khỏi chịu khổ.
“Quận chúa là hoàng thất, tất vướng vào tranh quyền. Hiện thái tử chưa định, triều đình gió giông bất ổn, hoàng tộc càng nên ít dây dưa.”
Đại phu nhân gật đầu:
“Nói thế thì, Giang gia mới thật thích hợp. Giang gia vốn chỉ trung thuần, chưa từng dự bè phái.”
Trong mắt hắn thoáng lóe tia châm biếm, nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Mẫu thân làm chủ là được.”
Nói rồi cáo lui.
Đại phu nhân nhìn bóng lưng con trai, thần sắc phức tạp, khẽ thở than:
“Đứa nhỏ này… càng lớn càng khó đoán.”
Trúc Thanh tiến tới khuyên nhủ:
“Đại công tử nay đã ở trong vòng xoáy triều đình, tất nhiên sẽ trầm ổn hơn trước. Phu nhân đừng lo lắng quá. Hôn sự chẳng phải ngài ấy cũng đã giao cho phu nhân định đoạt sao?”
Đại phu nhân chỉ mỉm cười gượng:
“Có lẽ do ta đa nghi.”
Tạ Tiện Dữ quay về Tùng Hạc Cư, sắc mặt u ám, trong mắt phủ một tầng nặng nề.
Đám hạ nhân cẩn thận hầu hạ, không dám thở mạnh.
Khánh An bưng trà vào, dè dặt hỏi:
“Có cần… tiểu nhân đi mời biểu cô nương tới không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







