Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đã hỏi qua rồi, nó cũng nói là rất thích đấy!” – Đại phu nhân hớn hở đáp.
Hứa Uyển Nhược bỗng thấy cổ họng khô khốc, thật kỳ lạ, rõ ràng mỗi ngày nàng đều uống một bát nước mật ong ấm, trước giờ chưa từng bị khô rát như vậy.
“Vậy thì chọn ngày lành tháng tốt, sớm sớm mà định xuống hôn sự. Việc cần chuẩn bị thì cứ chuẩn bị, nếu trong năm nay cưới được tân nương vào cửa thì càng hay, trong nhà cũng đã lâu rồi chưa có chuyện hỉ.”
Đại phu nhân cười đáp:
“Lời của lão phu nhân rất phải.”
“Có điều nói đi cũng phải nói lại, đến giờ phòng của Tiện Dữ vẫn chưa có một nha hoàn thông phòng nào. Cần phải sớm sắp xếp cho nó một đứa, trai trẻ tuổi xuân máu nóng, e rằng khó mà kìm nén, kẻo lại làm ra chuyện hoang đường.”
Nha hoàn thông phòng do trong phủ chọn lựa thì còn đàng hoàng biết điều, chứ những hồ ly bên ngoài thì chưa chắc.
Trong kinh thành, nhiều công tử thế gia suốt ngày đánh gà chọi chó, cờ bạc, thậm chí còn có kẻ ưa thích nam sắc, thật sự bại hoại không chịu nổi!
“Tiện Dữ làm sao có thể giống bọn công tử bột đó?”
“Dĩ nhiên ta biết Tiện Dữ không giống bọn họ, nhưng rốt cuộc nó cũng là một nam tử, chuyện nhu cầu vốn là lẽ thường.”
Trong lòng đại phu nhân khẽ run, ngẩn ra. Bởi vì… kỳ thực bà từng đưa nha hoàn thông phòng tới, nhưng hắn chưa bao giờ chấp nhận.
Lão phu nhân căn dặn:
“Con chọn đứa nào thành thật, tốt nhất là con của nô tỳ được sinh ra trong phủ, như vậy sau này mới biết nghe lời. À…” – bà bỗng đưa mắt nhìn sang Uyển Nhược đang đứng một bên – “cũng phải tìm đứa xinh đẹp lại lanh lợi một chút, đừng có mà đưa cho thằng bé cái loại tầm thường. Trong phòng nó ngay cả nghiên mực cũng chọn kỹ lưỡng, thì đối với nữ nhân lẽ nào lại qua loa?”
Đại phu nhân gật đầu:
“Mẫu thân dạy phải lắm.”
—
Rời khỏi Thọ An Đường, Tố Nguyệt vội bước theo Uyển Nhược:
“Cô nương, sao người không trực tiếp thưa với lão phu nhân? Cô nương vẫn thường dâng dược thiện cho người, lão phu nhân cũng quý mến cô nương. Nếu người cầu lão phu nhân đứng ra tìm mối hôn sự tốt cho mình, chắc chắn sẽ đồng ý.”
Uyển Nhược khẽ lắc đầu:
“Lão phu nhân thích người nhiều lắm, ta thì tính là gì? Chỉ dựa vào chút yêu thích này mà có chỗ đứng ở Tạ gia đã là khó rồi. Chuyện này tuyệt không thể nói ra, nếu không thì Tạ Tiện Dữ cũng sẽ biết. Hắn sao có thể dung ta tự tiện quyết định chuyện hôn nhân của mình?”
Nói đến người lão phu nhân thương yêu nhất, tự nhiên chính là Tạ Tiện Dữ. Dù nàng có cầu một mối hôn sự, chỉ cần hắn mở miệng, chỉ cần Tạ Tiện Dữ mở miệng, nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc, dọn đến Tùng Hạc Cư hầu hạ hắn.
Huống hồ, lão phu nhân hiện tại còn đang phiền não vì hắn chưa có nha hoàn thông phòng.
Chưa phải lúc xé bỏ mặt nạ với Tạ Tiện Dữ, nàng không thể manh động.
“Việc này chớ tiết lộ, ngươi cũng không được nói bậy.” – Uyển Nhược dặn dò.
Tố Nguyệt nghiêm cẩn gật đầu:
“Nô tỳ hiểu.”
—
Chiều muộn.
Uyển Nhược đang chuẩn bị dùng cơm tối, Tố Nguyệt liền đến báo:
“Cô nương, Khánh An đến rồi.”
Mày nàng lập tức nhíu chặt – hắn lại tới? Tạ Tiện Dữ rốt cuộc phát điên gì vậy?
Uyển Nhược mím môi, trầm giọng:
“Ngươi ra nói ta bệnh rồi, không thể đi.”
Không thể cứ dây dưa mãi với Tạ Tiện Dữ. Nếu để hắn cuốn lấy không ngừng, nàng còn đâu đường lui. Nàng đã tính sẵn lối thoát, cũng đến lúc phải kéo giãn khoảng cách với hắn rồi.
Huống hồ, nàng cũng không còn tâm tư hầu hạ.
Ứng phó với Tạ Tiện Dữ, còn mệt hơn cả ứng phó với toàn bộ Tạ gia.
“Vâng.” – Tố Nguyệt gật đầu, nhanh chóng ra ngoài.
Khánh An còn đang đứng chờ, vốn tưởng tiểu thư sắp ra, không ngờ lại là Tố Nguyệt.
“Tố Nguyệt, biểu cô nương đâu rồi?”
“Cô nương hôm nay bệnh rồi, thật sự không dậy nổi.”
“Hả? Sao lại đột nhiên bệnh rồi?”
“Mấy hôm nay đầu xuân, đêm lại lạnh, có lẽ tối qua chăn đắp mỏng quá. Sáng nay gắng sức dâng thuốc cho lão phu nhân, vừa về đã phát sốt, giờ quả thực không sao xuống giường nổi.”
Khánh An ngẩn người, rồi gật đầu:
“Vậy không phiền biểu cô nương nghỉ ngơi. Ta sẽ bẩm lại đại công tử.”
“Đa tạ.”
Tố Nguyệt về phòng, khẽ nói:
“Cô nương, Khánh An đi rồi.”
Uyển Nhược gật:
“Ngươi bảo Đinh Đông mang hai thùng nước lạnh tới, ta muốn tắm.”
Tố Nguyệt thất kinh:
“Cô nương định lấy nước lạnh tắm?! Chẳng phải sẽ nhiễm phong hàn sao?”
“Đề phòng vẫn hơn, cứ để bệnh thật đi. Nếu không, để Tạ Tiện Dữ truy xét tới nơi tới chốn cũng phiền toái. Mau đi.”
Tạ Tiện Dữ so với hồ ly còn tinh ranh hơn, muốn lừa hắn đâu dễ. Đã giả bệnh, tất nhiên phải thành bệnh.
Tố Nguyệt chỉ đành đi chuẩn bị.
Mấy thùng nước lạnh dội vào bồn, chỉ chạm tay vào cũng đã buốt. Nàng run rẩy khuyên:
“Cô nương, hay là bỏ đi! Bây giờ mới tháng Ba, rét nàng Bân còn nặng, tắm thế này không biết phải ốm bao lâu.”
Uyển Nhược cởi áo, hít sâu một hơi, nhắm mắt bước xuống. Nước lạnh buốt tận xương, khiến toàn thân nàng run rẩy.
Tố Nguyệt mắt đỏ hoe:
“Cô nương, hà tất khổ vậy?”
Uyển Nhược nghiến răng, chịu đựng thật lâu, đến khi tê dại mới thôi.
“Giờ hôn sự của hắn sắp định, đại phu nhân cũng đang chọn nha hoàn thông phòng. Đúng lúc ta bệnh, không tiện hầu hạ, hắn tự nhiên sẽ chẳng còn bận tâm đến ta.”
Tố Nguyệt lau lệ nơi khóe mắt, chỉ còn biết lặng lẽ đứng bên.
Ngâm một hồi, khi nàng bước ra thì mặt đã đỏ bừng, đầu óc choáng váng.
Tố Nguyệt vội dìu nàng nằm xuống giường, đưa tay chạm trán – quả nhiên nóng rực.
—
Tùng Hạc Cư.
“Công tử, biểu cô nương nói nàng bệnh rồi, phong hàn ập đến, không xuống giường được, hôm nay không tiện qua.” – Khánh An trở về, báo lại rành rọt.
Tạ Tiện Dữ đang bày cờ, nghe xong liền ngẩng đầu:
“Bệnh rồi?”
“Vâng, đầu xuân trở trời, khi nóng khi lạnh, dễ nhiễm phong hàn.”
“Có mời đại phu chưa?”
Khánh An chột dạ, sực nhớ mình quên, vội chữa:
“Biểu cô nương tinh thông dược lý, chút gió hàn hẳn tự sắc thuốc được.”
Ánh mắt hắn lạnh như băng:
“Nếu tự chữa khỏi, sao còn nằm liệt giường?”
“Tiểu nhân…” – Khánh An cứng họng, câm nín.
Chưa bao lâu, một nha hoàn bưng trà tiến vào.
“Công tử, mời dùng trà.”
Hắn thuận tay nhận lấy, đưa lên miệng, chau mày, quá nóng.
Đám người bên cạnh hắn xưa nay chưa từng phạm lỗi sơ đẳng này. Ngẩng đầu nhìn, lại thấy một nha hoàn xa lạ đang rụt rè cúi mình, len lén ngắm hắn.
“Ngươi từ đâu tới?” – giọng hắn lạnh hẳn.
Nha hoàn chưa nhận ra sự khác lạ, e thẹn đáp:
“Đại phu nhân nói trong viên thiếu người, bảo nô tỳ đến hầu hạ.”
Lần đầu được gần gũi công tử như vậy, nàng tim đập loạn. Nhìn trộm gương mặt tuấn mỹ phi phàm của hắn, nàng cả gan tiến thêm một bước:
“Công tử nếu mệt, để nô tỳ hầu ngài tắm gội.”
Nàng vốn xinh đẹp, nay lại ăn mặc đặc biệt chói mắt, dùng trâm hoa mới nhất, búi tóc bách hợp, mặc váy lụa tím thêu văn hoa, giờ càng thêm kiều diễm.
Nàng đưa tay định đỡ hắn, nhưng hắn liền tránh, đặt chén trà xuống bàn, giọng lạnh băng:
“Thúy Trúc.”
Một đại nha hoàn vội bước vào: “Công tử.”
“Ta đã dặn, trong phòng không được để kẻ nào ra vào tùy tiện. Đây chính là cách ngươi quản việc trong viên?” – giọng không lớn, song uy áp khiến cả gian phòng đông cứng.
Thúy Trúc hoảng sợ quỳ sụp:
“Xin công tử thứ tội, là nô tỳ thất trách. Chỉ vì cô nương Thược Dược được Đại phu nhân sai tới, dặn phải thân cận hầu hạ công tử…”
“Vậy ra Tùng Hạc Cư này đổi chủ rồi?” – ánh mắt hắn sắc lạnh.
Thúy Trúc run bắn, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống:
“Xin công tử tha tội, là nô tỳ sơ suất.”
“Còn có lần sau, ngươi cũng không cần ở đây nữa.”
Giọng hắn bình thản, song uy thế khiến người trong phòng lạnh toát. Thúy Trúc mồ hôi vã ra, lắp bắp tạ ơn.
Thược Dược sợ ngây người, vội vàng quỳ khóc, kéo vạt áo hắn:
“Có phải nô tỳ làm sai điều gì? Công tử cứ nói, lần sau nô tỳ nhất định không tái phạm…”
Hắn chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn: “Cút.”
Khuôn mặt nàng tái hẳn, nước mắt còn đọng, nhưng chạm phải đôi mắt rét buốt ấy, nàng sợ đến mức ngay cả khóc cũng không dám.
Nàng vốn nghe danh Đại công tử Tạ gia ôn nhu nhã nhặn, là bậc quân tử như ngọc. Tưởng rằng chỉ cần cầu xin một phen, hắn hẳn sẽ mềm lòng. Nào ngờ…
Thúy Trúc chẳng dám để nàng lắm lời thêm, vội gọi mama bịt miệng kéo đi.
Người hầu trong Tùng Hạc Cư đều rõ, công tử ghét nhất nữ nhân giả vờ yếu ớt khóc lóc. Nha hoàn nơi này, đứa nào cũng lanh lẹ chẳng kém nam nhân, còn bọn tiểu đồng thì càng nhanh nhẹn, gọn gàng như lừa ngựa.
Đến khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, Tạ Tiện Dữ cúi mắt nhìn vạt áo bị níu nhăn nhúm, liền cau mày, gỡ bỏ ngoại bào thay mới.
—
Thu Thủy Viện.
Tố Nguyệt tiễn đại phu xong, mang tới một bát thuốc nóng.
“Đại công tử quả thực quan tâm cô nương, còn đặc biệt sai Khánh An mời đại phu. Cô nương mau uống thuốc.”
Uyển Nhược nhận lấy, nhìn chằm chằm một lát, mím môi… rồi đem đổ cả vào chậu hoa ngoài cửa sổ.
Tố Nguyệt hoảng hốt:
“Cô nương, sao lại đổ đi?”
Giọng nàng thản nhiên:
“Căn bệnh này, phải bệnh lâu một chút mới được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)