Buổi chiều.
Trong khu tập thể khu phố.
Cách biệt mười mấy ngày, Đổng Học Bân cuối cùng quay trở về nhà, khôngthèm nhìn những đồ đạc trong phòng bị trận động đất làm rồi tung rối mùlên lấy một cái, vừa vào phòng liền đi đến bên cửa sỏ, mở cửa kính nhìnra ngoài, mãi đến lúc người dân và phóng viên tản ra, Đổng Học Bân mớithu lại ánh mắt,ngồi lên ghế sapha châm điếu thuốc, thở từng hơi từnghơi ra, Đổng Học Bân cảm thấy trong lòng rất mãn nguyện, có thể vì nhândân mà làm những việc này, cảm giác rất hay,kiểu tâm trạng này là kiểumà không thứ gì đem lại được, rất tràn đầy.
Xe hỏng rồi sao?
Thiếu chút nữa chết sao?
Con mình ra đời mình cũng không ở bên cạnh?
Bây giờ Đổng Học Bân xem ra, những thứ đó không là gì cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)