Sáng sớm ngày hôm sau.
Gió nhẹ, không khí có chút lạnh.
Văn phòng làm việc đường phố Quang Minh. Đổng Học Bân không nghe sự sắpxếp của Khu, buổi sáng vừa tỉnh dậy vẫn là dọn dẹp chút rồi đi làm. Tình trạng của đơn vị coi như không có trở ngại gì, bây giờ dư chấn tuy rằng còn thường thường xảy ra một chút, nhưng cũng không quá nghiêm trọng.Cán bộ Văn phòng đường phố dời đi đã trở lại phòng làm việc. Đổng HọcBân đi vào trụ sở liền nhìn một lát đến nhà ăn bị sụp, mái đổ, nhưngnhững khu tập thể khác vẫn không sao.
Nhìn thấy Đổng Học Bân đến phòng làm việc, nhân viên công tác đều chàohỏi, không ngờ Chủ nhiệm Đổng ngay cả nghỉ ngơi cũng không, mới xuấtviện liền đi làm.
Đổng Học Bân gật gật đầu: “Mọi người vất vả rồi, thông báo cho các cán bộ, bảo họ tới văn phòng tôi họp”.
“Được, tôi lập tức đi thông báo” Một khoa viên chính phủ cung kính đáp.
Những người khác vừa đi từng bước vừa quay lại, ánh mắt liên tục dừng ởtrên người Chủ nhiệm Đổng, tựa như muốn nhìn ra hắn là làm bằng cái gì,Đổng Học Bân tìm được đường sống trong chỗ chết, sự việc này mọi ngườisớm đã nghe nói. Cho dù là khoẻ mạnh, bị bệnh viện Số 1 sụp đổ đè lấplên trên, cho dù là sắt thép, hơn mười ngày chôn sống cũng phải thành rỉ sắt, hắn lại có thể khoẻ mạnh, không có việc gì. Đã vậy từ trong đổ nát đi ra, liền cứu được một người, hai ngày sau liền đi làm? Chủ nhiệmĐổng có sức sống mạnh mẽ như thế này, mọi người cảm thấy đã không phảilà người rồi.
Chủ nhiệm Đổng chính là Chủ nhiệm Đổng.
Cùng với những việc mà hắn đã làm trước kia, cũng không phải là có thể dùng lí lẽ thường tình đến cân nhắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)