Bệnh viện khu.
Người đến thăm cứ nối liền nhau không dứt, mãi đến tận chiều, Đổng Học Bân mới rảnh rang.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Đổng Học Bân, hắn nằm đắp một cái chăn, trong tay có điện thoại, rồi cố gọi mấy cuộc.
“Thấy cậu không sao, trong lòng chị Tạ này mới yên tâm được, thế thì còn gọi cậu làm gi?”
“Ai chà, mấy hôm nay đã nhớ tôi chưa? Nói thật đi”.
“…Ha ha, cậu nói xem?”
“Tôi nào biết được, đây là đang hỏi chị mà”.
“Cậu thấy nhớ thì là nhớ, mà cậu thấy không nhớ thì là không nhớ, ha ha”.
“Chị đúng là ha ha, tôi mặc kệ chị đấy, chị nói mấy câu nói tôi thích nghe thì chết được à?”
“Vậy được, nhớ cậu lắm, nhớ đến nỗi chị Tạ này ăn không ngon, ngủ không yên, nói như thế được chưa?”
“Bảo thế nào nói thế ấy, chị thiệt tình làm cho có lệ thôi phải không?Tôi nghe thấy gượng ép lắm, được rồi, biết được chị không vừa rồi!”
“Ha ha, chị Tạ này còn có chút việc chưa xử lí xong, cứ tạm thế này trước đã, có được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)