“Aaaaaa——–Áo Tím! Chúng ta cứ chờ đó mà xem!”
Không thể nghi ngờ, bài này cũng một lần là qua, sự mừng rỡ trong mắt Lâm Học Quân càng ngày càng đậm, mà vẻ mặt của Hạ Hồng cũng tràn đầy tự hào.
Thu âm xong hai bài hát, lẽ ra khi hoàn thành xong công việc rồi thì Dạ Cô Tinh phải rút lui, mà trên thực tế, cô cũng chỉ chuẩn bị mỗi hai bài hát này thôi. Tuy là khả năng cảm nhạc của Dạ Cô Tinh cực tốt, năng lực lĩnh ngộ siêu phàm, nhưng cũng không có khả năng nhìn qua nhạc phổ một lần là biết hát, có thể đạt được hiệu quả như bây giờ, là kết quả của việc cô phải luyện tập vô số lần.
Trên đời này, không có thiên tài tuyệt đối, cho dù có thiên phú dị bẩm, cũng cần ngày ngày siêng năng luyện tập, thành công của mỗi người đều không dễ dàng!
Nhiệm vụ của cô đã đại công cáo thành, Trương Á đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, cười đến không ngậm được miệng, thầm nghĩ, Áo Tím không hổ là Áo Tím, bất kể là diễn xuất, hay là ca hát, đều là nhân tài kiệt xuất, lời nguyền “biết nhiều mà không tinh thông” dường như đã hoàn toàn mất linh với cô, với tư cách là một trợ lý, Trương Á còn phấn khích hơn so với người trong cuộc, ngẩng đầu ưỡn ngực, làm dáng vẻ cực kì nở mày nở mặt!
Lúc trước, cô ấy nghe rõ ràng ràng, trong số những nhân viên kia có một vài người phụ nữ lắm mồm lắm miệng, lại dám nói chị Cô Tinh là đồ bình hoa! Lần này tình thế lật ngược hoàn toàn, còn không chói mù mắt chó của các người à? Hừ!
“Chị Cô Tinh, em thu dọn xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Dạ Cô Tinh gật đầu, vừa định chào Lâm Học Quân và Hạ Hồng một cái, thì nghe thấy một tiếng quát lớn chợt vang, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, khi ngước mắt lên, chỉ thấy ở trong phòng thu âm, Thành Giới đang nắm lấy tóc, ngồi xổm trên mặt đất, vẻ mặt bực bội.
“Thành Giới, tên nhóc con cậu hôm nay làm phản rồi đúng không? Đều nói là quá tam ba bận, cậu xem đây là lần thứ mấy rồi?” Tiếng quát rất mạnh mẽ, vang dội của Lâm Học Quân vang lên trong phòng thu chật hẹp, mang theo sự táo bạo phiền muộn như sắp sụp đổ, cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi kia như hận không thể bóp chết Thành Giới luôn vậy.
Người ta nói kỳ vọng càng cao, thì thất vọng càng nhiều. Thành Giới theo học bậc thầy trong làng âm nhạc của Trung Quốc là ông Vu Ân Bác, còn Lâm Học Quân là sư đệ của ông Vu, nên Thành Giới phải gọi ông ấy là sư thúc.
Bất kể là Lâm Học Quân, hay là Vu Ân Bác đều gửi gắm rất nhiều kỳ vọng lên người Thành Giới, mà hôm nay trạng thái của Thành Giới quả thật không quá tốt, đến cả Dạ Cô Tinh cũng nghe ra được, huống chi là người nổi tiếng nghiêm khắc như Lâm Học Quân.
“Sư thúc, con… thật sự đã cố gắng hết sức rồi.” Thành Giới chán nản cúi đầu, khóe môi như có như không nở một nụ cười khổ.
Lâm Học Quân thấy thế, trong mắt loé lên vẻ không nhẫn tâm, khẽ thở dài: “Thành Giới, cậu đứng dậy trước đi.”
Thành Giới đứng dậy, tháo tai nghe xuống, ra khỏi phòng thu, đứng trước mặt Lâm Học Quân, cúi thấp đầu, giống như một đứa trẻ mắc lỗi.
“Thành Giới, cậu có biết vấn đề lớn nhất của mình là gì không?”
Thành Giới lắc đầu.
Đôi mắt già nua lăng lệ ác liệt mà khôn khéo của Lâm Học Quân nhìn thẳng vào Dạ Cô Tinh, có lẽ là lo mình sẽ doạ sợ cô gái nhỏ này, sắc mặt dần dần dịu lại: “Cô bé, vừa rồi tôi thấy cô cau mày, cô tới giảng dạy cho Giới nghe xem.”
Lại không biết rằng “cô bé” mà ông ấy nói đã là mẹ của hai đứa trẻ rồi!
Dạ Cô Tinh suy nghĩ một lúc, bước đến trước mặt Thành Giới: “Trước hết cậu hãy nói cho tôi biết, tại sao cậu lại phổ nhạc cho bài thơ này.”
Thành Giới không cần nghĩ ngợi: “Tôi nghĩ Thương Ương Gia Thố là một người đàn ông chân chính, làm những chuyện của người đàn ông chân chính! Cho nên, tôi đã thử phổ nhạc cho bài thơ mà ông viết…”
Lâm Học Quân giật giật khóe miệng, thầm mắng đứa học trò cưng này của sư huynh là thứ cà lơ phất phơ!
Ngược lại thì ánh mắt của Dạ Cô Tinh hơi trầm lặng, như có điều suy tư.
*(Thương Ương Gia Thố sinh tại Mon Tawang (nay là Arunachal Pradesh, Ấn Độ) trong một gia đình nông dân nhiều đời là tín đồ Ninh-mã phái thuộc Phật giáo Tây Tạng. Năm 15 tuổi được các cao tăng Tây Tạng chọn tiến nhập cung điện Potala, tức là Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 6, có địa vị thủ lĩnh trong Chính giáo Tây Tạng, Gelugpa (hay Hoàng giáo), nhưng ông đã đi ngược lại các nguyên tắc của trường phái Gelugpa, muốn chối bỏ cuộc sống khắc khổ của một tu sĩ. Ông đã viết những bài thơ về Phật giáo, về tình yêu lãng mạn, không tuân thủ theo sắc giới của nhà Phật.
Theo như truyền thuyết ghi lại, khi đến buổi tối ông sẽ đổi tên thành Đạt Tang Uông Ba, dùng thân phận là quý cậu mà lưu luyến ở tiệm rượu đầu đường trên đường phố Lhasa.
Các tài liệu nghiên cứu đã từng viết: “Mặc quần áo bình thường bằng tơ lụa, tay đeo nhẫn, đầu để tóc dài, say mê yến tiệc ca hát nhảy múa, qua đêm ở nhà của phụ nữ bên ngoài cung.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)