“Ừm, chúng ta đi đến nơi nên đến.”
Nhất thời, các tin tức về việc Dụ Khả Hân dùng “quy tắc ngầm” được đăng tải không ngừng, lai lịch của Ghaith cũng được cư dân mạng đào ra, quan hệ xấu xa của hai người bị lột cho trần truồng đưa ra dưới ánh mặt trời, lại liên tưởng đến vai nữ chính trong MV bài hát mới của Thành Giới tự nhiên lại rơi vào tay của Dụ Khả Hân một cách khó hiểu, từ đó, đã có thể xác thực cho chuyện “buôn da bán thịt” bẩn thỉu giữa hai người, dẫn tới một làn sóng mắng chửi từ các cư dân mạng!
“Thật sự là nhìn người không thể chỉ xem bề ngoài mà, nước biển không thể đo bằng đấu! Nhìn bề ngoài thì cũng sạch sẽ lắm, nhưng không ngờ lại là một nắm bùn!”
“Trước đây tôi còn rất thích Dụ Khả Hân đấy, nhưng không ngờ cô ta lại là đồ bẩn thỉu có thể bán cả thân thể, bán cả linh hồn. Thật sự là bị chim ưng mổ vào mắt rồi, thật là hối hận, thật là hối hận mà… “
“Không có cảm giác gì cả, lúc trước đã không thích cô này rồi, cảm thấy cô ta quá làm màu.”
“Lên giường với ai khác không được hay sao, mà cứ nhất thiết phải lên giường với cái tên chó đầu vàng này làm gì, nghe nói “cái kia” của người nước ngoài đều rất lớn, e là làm cho cô ả phải kêu to đừng mà đừng mà đấy!”
“Tôi nói này, thực sự nên trao giải cho quý ngài (quý cô) Paparazzi vĩ đại, kính chiếu yêu vừa ra, yêu ma quỷ quái không chỗ ẩn náu, kakaka, thật tuyệt quá!”
“Ôi! Cái giới giải trí này thật là lộn xộn… (đấm ngực dậm chân) đã đến lúc phải thu dọn một phen, để không làm bẩn mắt khán giả!”
“Đồ giả tạo, cút ra khỏi giới giải trí!”
Lúc trước Dụ Khả Hân khổ tâm bày mưu tính kế như vậy, nằm mơ cũng muốn được lên trang nhất, bây giờ giấc mơ thành sự thật, chỉ đáng tiếc, lại dùng cách thức này để lên, đây gọi là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền xa ngàn dặm, chuyện lần này bùng nổ còn hơn tin đồn của cô ta với Thành Giới lần trước!
Trong phòng yên tĩnh, rèm cửa kín gió, rõ ràng là giữa ban ngày ban mặt, trong phòng lại mờ mịt không chút ánh sáng, một người phụ nữ co rúm lại trong góc, đôi mắt đờ đẫn, ánh mắt vô hồn.
Dụ Khả Hân cảm thấy toàn thân như bị ngâm trong nước lạnh, tay chân cứng đờ, lạnh toát cả người, như thể sẽ chết đuối ngay trong giây tiếp theo!
Cô ta đã ở trong căn hộ nhỏ này suốt ba ngày, không dám ra khỏi cửa, không dám liên hệ với bên ngoài, thậm chí không dám mở ti vi. Cô ta sợ phải đối mặt với sự ép hỏi của phóng viên, sự trừng phạt của truyền thông, còn có ánh mắt khinh thường của mọi người, cho tới hôm nay, cô ta không hề cảm thấy việc mình lên giường với Ghaith là một điều sai trái, nếu nói là sai, cô ta chỉ sai ở chỗ đã không đủ cẩn thận, để bị paparazzi chụp được.
Cô ta muốn thành công, muốn nổi tiếng, mà MV ca khúc mới của Thánh Giới là cách trực tiếp nhất, do đó, cô ta đồng ý đánh đổi bằng thân xác của mình, không phải là Ghaith, thì cũng sẽ là một người đàn ông khác, có gì khác biệt đâu?
Trong bảy năm kể từ khi ra mắt, ngoài bộ phim truyền hình đầu tiên khiến cô ta nổi tiếng một khoảng thời gian ra, về sau đều là thường thường không chìm không nổi, cho dù có mệt thành chó chết, mỗi năm quay phim với cường độ cao, liều mạng làm việc, cô ta cũng không thể nổi tiếng được, còn bị công chúng gọi là “Vua nhẵn mặt”, cho nên, ở trong Tứ tiểu hoa đán, cô ta chính là người mang cái chữ “tiểu” đó!
Điều châm chọc hơn chính là, cái chữ “tiểu” này còn là do cô ta liều mạng nhẵn mặt xuất hiện mà có được!
Trong mắt Dụ Khả Hân, tất cả thành công đều phải trả giá, muốn trở nên nổi tiếng, cũng cần phải trao đổi đồng giá, trong giao dịch như vậy, thân thể chính là vốn liếng lớn nhất của cô ta.
Cô ta làm chuyện đó với Ghaith, Ghaith cho cô ta vị trí nữ chính trong MV, mỗi người được cái lợi riêng, công bằng biết bao, những người đó dựa vào cái gì mà gọi cô ta là con khốn con đĩ?
Đầu ngón tay run rẩy châm điếu thuốc, hít sâu một hơi, dưới sự tê liệt của nicotin, cô ta mới có thể tạm thời buông bỏ mọi lo lắng, đột nhiên, trong không gian tĩnh mịch vang lên tiếng vặn khóa cửa, thân thể run lên, điếu thuốc rơi xuống, làm phỏng mu bàn chân, Dụ Khả Hân giật mình, đột nhiên tỉnh táo lại, cảnh giác nhìn chằm chằm phía cửa ra vào.
Ngoại trừ chính mình, chỉ có hai người có chìa khóa.
Khoảnh khắc cửa bị đẩy ra, ánh sáng đột ngột làm cô ta khó chịu liếc mắt, vô thức đưa tay ra chặn lại.
Giọng nói lanh lảnh của Vương Uy vang lên, Dụ Khả Hân thở phào nhẹ nhõm.
“Bà cố nội của tôi ơi! Đến lúc này rồi mà cô còn chơi trò mất tích với tôi à? Cô có biết hay không, mấy ngày nay công ty tìm kiếm cô đến sắp điên rồi!”
“Ồ.” Cô ta không cho là đúng đáp lại.
Nhưng Vương Uy lao đến trước mặt Dụ Khả Hân, một tay nhấc cô ta lên khỏi mặt đất, ngón tay mảnh mai véo trên cánh tay trần của cô ta, Dụ Khả Hân đau đến hít một ngụm khí lạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)