Giọng hát trong trẻo của Dạ Cô Tinh từ từ cất lên, và khi tiếng hát vang lên, trước mắt mọi người dường như mở ra từ bức tranh này đến bức tranh khác vô cùng sống động. Cô ấy là người hát và cũng là nhân vật trong câu chuyện…
Album có tên là “Tạm biệt thời gian”, bên trong thu âm tổng cộng 12 bài hát, 6 bài trong số đó là những ca khúc kinh điển được phát hành kể từ khi Thành Giới ra mắt tới nay, 6 bài còn lại là những bài hát mới nhất.
Trong số 6 bài mới, có 2 bài cần được hoàn thiện với sự hợp tác của Dạ Cô Tinh – là bài “Càng trưởng thành càng cô đơn” và “Xin chào ngày mai.”
Khi Dạ Cô Tinh đến phòng thu, Thành Giới đang ăn sáng với một nhóm nhân viên, nhìn thấy Dạ Cô Tinh thì mắt sáng lên, cô gái mặc một chiếc váy thêu hoa lan tử la dài đến đầu gối với kiểu dáng đơn giản và thanh lịch, mái tóc không còn buông xõa lộn xộn mà buộc thành tóc đuôi ngựa cao cố định ở phía sau, khuôn mặt trắng nõn chưa trang điểm, quả thật là vẻ đẹp tự nhiên.
Người ngạc nhiên không chỉ có cậu ấy, ánh mắt của tất cả mọi người đều sáng lên. Tuy cùng là người hoạt động trong làng giải trí, nhưng điện ảnh và âm nhạc là hai lĩnh vực khác nhau, khó có thể giao thoa được.
Những năm gần đây, có không ít ngôi sao ham cả ba thứ, cả điện ảnh, truyền hình, âm nhạc, và họ đều rơi vào vòng lẩn quẩn của hiện tượng “nhiều nhưng không thạo”, bình thường, những ngôi sao có kỹ năng diễn xuất tốt sẽ tập trung vào phim điện ảnh trở thành những ông vua phòng vé, người kém hơn một chút cũng có thể chiếm lĩnh màn ảnh rộng, còn những người tài năng kém nhất sẽ tìm ra lối thoát khác, ví dụ như ca hát.
Cho nên, việc Dạ Cô Tinh gia nhập quả thật làm người khác ngạc nhiên.
Là một nữ diễn viên có doanh thu phòng vé ‘tỷ đô’, doanh thu của “Bầu trời thành phố” chính là lời khẳng định trực tiếp nhất về kỹ năng diễn xuất của cô, trong trường hợp này, điều cô nên làm không phải là ca hát, cũng không phải đóng phim truyền hình, mà là tiếp tục làm nhiều phim điện ảnh nhiều hơn nữa để củng cố vị trí của mình trong lĩnh vực điện ảnh!
Nhưng người này đúng là ngược đời, cô không chỉ kết hôn sinh con vào thời điểm mấu chốt này, mà việc đầu tiên sau khi quay trở lại cũng không phải đóng phim, mà là ca hát!
Cô liên tiếp hết lần này đến lần khác khiến người khác mở rộng tầm mắt, lại càng chứng thực cho cái tên Dạ Cô Tinh “độc đáo”, nhưng sau khi bữa tiệc đầy tháng của con cô diễn ra, dường như mọi người đã có thể hiểu được cách làm này của cô, suy cho cùng thì cũng chỉ có bốn chữ “có tiền, tùy hứng”!
Có thể vung tiền như rác bao luôn khách sạn Hilton để làm tiệc đầy tháng cho các con, điều đó cho thấy Áo Tím không thiếu tiền, vì có nhiều tiền nên đương nhiên có thể làm gì tùy ý thích, muốn hát thì hát, muốn đóng phim thì đóng phim, hết sức tùy ý!
Sau khi chào hỏi mọi người, công việc thu âm chính thức bắt đầu.
Thành Giới cười áy náy: “Trước khi chị đến, có một bài hát đã được thu được một nửa, tôi nhất thời hứng lên nên thu xong luôn rồi, chị xem…”
Dạ Cô Tinh nhún vai và ra hiệu mời cậu ấy đi trước, còn bản thân nhận lấy bữa sáng do Trương Á đưa và từ tốn ăn.
Hạ Hồng đã bắt đầu làm việc, lúc anh ta đang chỉnh âm trong phòng thì Dạ Cô Tinh đến, cô thấy anh ta khá hòa đồng với mọi người thì cũng yên tâm hẳn.
Nói thật, Hạ Hồng là một nhân tài, cô hy vọng anh ta có thể nắm bắt lấy cơ hội lần này.
Hạ Hồng cũng hiểu ý Dạ Cô Tinh, cũng biết nếu mình cứ mãi làng nhàng như thế này sẽ khiến Dạ Cô Tinh thất vọng, nên lần này cũng rất nỗ lực, lúc tất cả mọi người đang ăn, anh ta đang thử âm, lúc mọi người đang nói chuyện nghỉ giải lao, anh ta lại điều chỉnh âm tần, lúc tất cả mọi người tan làm, anh ta vẫn tập trung chỉnh bản thu.
Chuyên tâm làm việc quên ăn quên ngủ, cộng với sự bộc trực, ngay thẳng của đàn ông Đông Bắc trong tính cách riêng của Hạ Hồng, rất nhanh chóng đã khiến cho nhóm người này tiếp nhận anh ta, đương nhiên, điểm quan trọng nhất là chuyên môn của anh ta đủ mạnh, những bản thu âm qua tay anh ta, cả về chất lượng âm thanh và giai điệu âm sắc đều cao hơn của người khác một bậc!
Thành Giới rất hài lòng về Hạ Hồng, còn đích thân gọi điện thoại cho Dạ Cô Tinh để cảm kích, nói cảm ơn cô vì đã đề cử cho mình một nhân tài!
Ngày hôm đó,
Tôi nhắm mắt trong làn sương khói hương trong chùa,
Đột nhiên nghe thấy câu thần chú trong tiếng tụng kinh của em,
Tháng đó,
Tôi lắc tất cả các ống kinh,
Không phải để siêu độ,
Chỉ để chạm đến đầu ngón tay của em,
Năm đó,
Dập đầu phủ phục ở sơn đạo,
Không vì để bái kiến
Chỉ để tiến gần hơn với sự ấm áp của em,
Cuộc đời đó,
Dời núi dời sông dời tháp Phật,
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)