Giờ phút này, Minh Chiêu mới hoàn toàn trút bỏ mọi khúc mắc trong lòng- người phụ nữ của gia chủ, mẹ của cậu chủ nhỏ, cũng là người mà anh ta sẽ dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ.
Lận Tuệ đang ngóng nhìn về phía cửa ra đến lần thứ tám rồi, tiếng hàn huyên, trêu đùa ríu rít trong sảnh tự nhiên lại làm bà ta có chút bực bội.
“Tiểu Tuệ, đứa cháu dâu này nhà cô hình như là có chút cao giá đấy nhỉ?” Cố Phương Lan nói giống như trêu đùa.
“Phương Lan, nói sai là dễ bị đánh đòn lắm đó!: Chỉ giọng nói mềm mại như cành liễu vang lên, Tống Tuyết Chi sẵng giọng.
“Ồ…” Cố Phương Lan ngạc nhiên lên tiếng, vội vàng che miệng: “Chị dâu uốn nắn rất đúng, nhìn cái miệng của tôi này, vậy ai là cháu dâu mới đúng!”
“Ha ha…” Lại là một tràng tiếng cười đùa của những người phụ nữ vang lên.
Ánh mắt xéo qua thoáng nhìn Lận Tuệ sắc mặt hơi trầm xuống, Cố Phương Lan đảo đảo mắt, tức thời câm miệng, khóe môi cười càng tươi hơn, nghiêng đầu sang chỗ khác cùng Tống Tuyết Chi nói chuyện.
“Chị dâu, gần đây sức khỏe của anh trai em vẫn tốt chứ?”
Tống Tuyết Chi nở nụ cười cực kì đoan trang, gương được chăm sóc rất tốt, ngay cả cười rộ lên cũng không có nếp nhăn: “Em cũng không phải không biết tình hình của ông ấy, bệnh cũ rồi, chỉ mong cái mùa đông này mau chóng qua đi, để ông ấy đỡ khó chịu, làm chị cũng khó chịu theo”
“Chị dâu thật là chu đáo, tỉ mỉ! Mà cũng đã vào tháng ba, tuyết cũng bắt đầu tan, sao không thấy nhiệt đội tăng chút nào?”
Tống Tuyết Chi vỗ vỗ tay em chồng, nụ cười cũng trở nên thân thiện hơn: “Tục ngữ có câu, lúc tuyết rơi thì không lạnh, lúc tuyết tan mới lạnh. Lập xuân xong thì tiết trời sẽ ấm lại thôi.”
“Ôi – vẫn là chị dâu hiểu biết nhiều!”
Khen qua khen lại một hồi, thoạt nhìn có vẻ chị dâu em chồng rất chi là thân thiết, hòa thuận vui vẻ
“Chị dâu, nghe nói Doãn Bái đại diện cho Đại học Thanh Hoa đến thành phố Z tham gia cuộc thi, không biết giờ đã về chưa?”
“Đã về được một tuần nay rồi.” Tống Tuyết Chi giọng điệu nhẹ nhàng, không nghe ra là vui mừng hay tức giận.
“Doãn Bái khi tiwf nhỏ đã là một đứa trẻ rất thông minh, mấy năm nay đã giành được nhiều giải thưởng, chỉ sợ tay đều cầm giải thưởng quá nhiều mòn cả rồi ấy chứ! Lần này nhất định sẽ đoạt thêm một giải vàng nữa về!”
“Đâu có, lần này chỉ được giải bạc thôi.” Tống Tuyết Chi vẫn nở nụ cười, nhưng giọng điệu đã ủ rũ hơn hồi nãy.
Cố Phương Lan thầm nghĩ không ổn, cười gượng,vội vàng bào chữa: “Đến con ngựa già cũng có lúc vấp ngã, Doãn Bái chỉ là nhất thời phát huy không tốt thôi, thực lực vẫn rất giỏi, không sao đâu? Hơn nữa, khi trạng thái không tốt, mà vẫn có thế giành giải bạc. Điều này chứng minh Doãn Bái là người có năng lực thật sự.”
Vẻ mặt của Tống Tuyết Chi lúc này mới cải thiện một chút: “Cũng không thể khen ngợi tụi nhỏ, miễn cho tụi nó kiêu ngạo, lời này của em, không thể nói trước mặt thằng bé được.”
“Chị dâu yên tâm, em hiểu! Nếu như Hạo Đình nhà em bằng được một góc của Doãn Bái, Doãn Trạch nhà chị thì em cũng bớt lo, được thế thì em đang ngủ cũng phải cười tỉnh ấy chứ! Haizzz……”
Tống Tuyết Chi vội vàng an ủi: “Chị thấy Hạo Đình cũng rất khá, hiện tại thằng bé đã lớn rồi, em cũng đừng quá đè nặng, hãy cho thằng bé chút không gian, chú chim nhỏ khi nào bay mệt rồi, mệt mõi rã rời tự nhiên sẽ biết đường về nhà.”
“Nói thì nói như thế, nhưng em vẫn không yên tâm, chị thấy đấy, thằng bé đòi hủy hôn, kéo dài tới bây giờ vẫn chưa có kết quả. Em thật sự là rất lo!”
“Em đấy, lúc nào cũng lo lắng không đâu!” Tống Tuyết Chi lặng lẽ liếc nhìn Ngôn Tĩnh đang nói cười với người khác ở đằng xa, ghé sát vào tai em chồng mình, nhỏ giọng nói: “Con bé nhà họ Tần kia ấy mà, chị thấy nó mê mẩn Hạo Đình như thế cơ mà, em vẫn sợ con dâu chạy mất sao?”
“Nhưng ……”
“Này, nhưng cái gì mà nhưng, em xem đi, Doãn Bái nhà chị kia, có lúc nào chị quản nó đâu? Đàn ông, đều giống nhau cả thôi, lúc trẻ ai mà không ở bên ngoài phóng túng, lêu lổng, đợi đến khi lớn hơn tự nhiên sẽ chú tâm vào sự nghiệp của mình thôi.”
Cố Phương Lan mắt lộ ra những trầm tư, không thể không thừa nhận, chị dâu mình nói vậy cũng đúng, chả trách năm đó anh trai mình mê mẩn đến mức bất chấp thân phận, dù phải chống lại gia đình cũng phải cưới người chị dâu này cho bằng được.
Thành thật mà nói, nếu không phải đã chung sống nhiều năm như vậy, mà Tống Tuyết Chi lại còn có một sức hút mạnh mẽ riêng, Cố Phương Lan với tư cách là một thiên kim tiểu thư, bất luận như thế nào cũng đều xem thường một cô gái bán rượu.
Rõ ràng, trước đó không lâu, Giang Hạo Đình và An Tuyền Hoàng ẩu đả vì một cô gái, sau bữa tiệc ở nhà họ Kỷ thì việc này đã không còn gì là bí mật nữa.
“Haizzz.” Cố Phương Lan thở dài một tiếng, bà ta thật sự là lo lắng đến bạc đầu, “Em với ông nhà em cũng đã khuyên thằng bé nhiều lắm rồi, nhưng thằng bé bướng bỉnh lắm, mỗi khi nhắc đến chuyện đó nó đều tức giận. Em cũng không biết làm thế nào….”
Tống Tuyết Chi hơi cong môi cười khẽ, nhân tiện sửa sang lại ống tay áo, nhìn như thế nào thì cũng vẫn giống một tiểu thư khuê các, thật khó có thể tưởng tượng nổi, bà ta trước kia lại từng là một cô gầu bàn rẻ tiền ở quán bar.
“Tôi cũng muốn xem xem, rốt cuộc cô gái kia có lai lịch thế nào, mà có thể quyến rũ được vị kia của nhà họ An, đã thế còn khiến Hạo Đình say đắm đến mức u mê như vậy.”
Vào bữa tiệc ở nhà họ Kỷ lầm trước, nhà họ Cố không tham dự, nên bà ta cũng chưa được gặp Dạ Cố Tinh
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)