“Hợp tác vui vẻ.”
Sắc mặt của anh trầm trầm, khó phân biệt được đâu là vui đâu là buồn, cậu thiếu niên cúi đầu xuống, lúc cậu nhìn lên, ánh mắt sớm đã trở nên trong veo, kèm theo nụ cười tinh nghịch thường thấy, vẫn là cậu thiếu niên hào sảng, phóng khoáng.
Đi thẳng đến trước mặt Dạ Cô Tinh, cậu duỗi tay ôm cô vào lòng, nhưng một giây sau, đột nhiên lùi lại, ánh mắt chạm vào nhau, tay cậu vẫn đặt trên bờ vai hơi gầy của cô, gió thổi qua không chút tiếng động.
Cậu nói: “Chị ơi, chị chắc chắn sẽ luôn hạnh phúc như vậy.”
Giọng nói của cậu hơi khàn, nhưng nụ cười rạng rỡ, như lời tiên tri, lại giống như một sự chắc chắn, trên môi vẫn nở nụ cười, cậu không hề ngoảnh lại, chỉ xua tay về phía sau: “Anh rể, bọn em đi đây.”
Nồng nàn và sảng khoái, trở nên trong sáng.
Nói xong, cậu kéo Diệp Nhĩ, đi thẳng ra ngoài.
“Huy Nguyệt, thả tôi ra.”
“Chị, đừng làm cho cháu trai gái cháu của em mệt mỏi đấy nhé!”
Quay đầu lại trong chớp mắt, cậu cười thật tươi, nhưng giây sau bước ra khỏi cửa, thì hai hàng nước mắt rơi xuống, kỉ niệm tuổi trẻ bồng bột, cậu không nếm được mùi vị của sự lưu luyến, tuyên bố mầm non đang nhú lên trong đáy lòng đã hoàn toàn bị dập tắt.
Từ nay về sau, cô là chị gái, cậu là em trai, không hơn không kém.
“Này, khóc à?” Diệp Nhĩ để yên cho cậu nắm tay mình kéo đi, nghiêng đầu quan sát cậu.
“Ừ, khóc rồi.”
“…”
“Không định an ủi tôi à?”
“An ủi như thế nào?”
“Không biết.”
“…”
“Tôi không lái xe tới. Cô lái xe đi.”
“Sau đó thì sao?” Cô khẽ nhíu mày.
“Chở tôi về nhà!”
Dạ Nhĩ đột nhiên cảm thấy tên nhóc này thật sự rất thú vị.
“Tôi cứ nghĩ, cậu sẽ đi bar chứ.”
“Quán bar? KHÔNG! KHÔNG! KHÔNG! Tôi là một người đàn ông năm tốt, nhậu nhẹt, gái gú, cờ bạc, lừa đảo, trộm cắp, không phải sở thích của tôi.”
Diệp Nhĩ bật cười, dưới ánh trăng, hai má như hoa đào, lông mày như ngưng lại, mái tóc xoăn màu đỏ rượu càng khiến cô thêm quyến rũ, giống như yêu tinh trong đêm đen, xinh đẹp, bất phàm.
Dạ Huy Nguyệt mỉm cười: “Chị hai nhỏ, tôi phát hiện ra rằng, chị trông cũng khá đẹp!”
Nụ cười trên khóe môi Diệp Nhĩ cứng đờ, trợn to hai mắt: “Khá đẹp?”
“Được rồi.” Cậu đan hai tay vào nhau: “Rất đẹp.”
“Phục vụ đến cùng!”
“Được!”
…
Dạ Cô Tinh đang nằm trên giường, cầm ipad trên tay và lướt Weibo, vào buổi sáng, cô đã share video cuộc phỏng vấn của Vương Thạch, bày tỏ lòng biết ơn của mình, bây giờ đã có gần 200.000 lượt bình luận, số lượt like đã lên tới hơn một triệu lượt.
An Tuyển Hoàng vừa tắm xong đi ra từ phòng tắm, thân dưới quấn bởi một chiếc khăn tắm màu trắng, thân trên để trần, tóc còn chảy nước, chảy qua cổ, uốn lượn chảy xuống bộ ngực rắn chắc của anh, và cuối cùng biến mất trong vòng eo cường tráng của anh.
Dạ Cô Tinh đặt máy tính bảng xuống, kéo chiếc khăn tắm màu trắng đã chuẩn bị sẵn che lên đầu anh, sau đó xoay người ngồi dậy, lau khô tóc cho anh.
Ngoài vẻ thản nhiên ra, An Tuyển Hoàng không có bất kỳ biểu hiện thừa nào, tùy ý để cho Dạ Cô Tinh làm loạn ở trên đầu, nuông chiều nhưng kiêu ngạo.
Thậm chí để phối hợp với động tác của cô, anh hơi nghiêng người và cúi xuống trước mặt cô.
Tay Dạ Cô Tinh không ngừng chuyển động, ánh mắt rũ xuống: “Vừa rồi, anh và Huy Nguyệt nói chuyện gì ở trong phòng làm việc vậy?”
“Chuyện của đàn ông thôi.”
“Chuyện gì vậy?”
An Tuyển Hoàng vươn tay bắt lấy cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của cô, anh hoàn toàn không dám dùng lực, vì sợ rằng sẽ hằn thành vết đỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)