Lần trước trong bữa tiệc của nhà họ Kỷ, Minh Chiêu đi theo An Tuyển Hoàng, nhưng bây giờ anh ta lại đang đi theo Dạ Cô Tinh, người sáng suốt vừa nhìn đã biết, vị kia của nhà họ An quan tâm và yêu chiều cô gái này tới mức nào, đến cả cận vệ mà cũng đưa cho cô cơ mà.
Cố Phương Lan vừa nãy còn chế giễu người khác mập, giờ phút này lại không nói nên lời.
Bà ta không thể ngờ được, chính lời nói của mình lại có thể làm lộ ra một tin tức nóng hổi như vậy- người phụ nữ này đang mang thai? Mang thai người thừa kế của nhà họ An.
Do đó, thân phận và địa vị của Dạ Cô Tinh đương nhiên là khác hẳn, mọi người ở đây đều là vợ và con gái của các quan chức và nhà giàu có. Họ đáng ra là những người nổi bật nhất trong số những người phụ nữ này, nhưng trước mặt Dạ Cô Tinh bọn họ đều phải thua xa một khoảng lớn.
Cô là người nổi bật và được chú ý nhất ở đây!
Mẹ của người thừa kế nhà họ An, nữ chủ nhân nắm quyền trong tay, bất cứ danh phận nào cũng khiến người ta phải ghen tị, có vài người vốn dĩ muốn hãi hại, muốn giảm bớt nhuệ khí của cô, nhưng thấy tình hình như thế cũng rất khôn khéo lựa chọn từ bỏ.
Người phụ nữ của An Tuyển Hoàng và vị hôn thê của An Tuyển Hoàng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, mà vị hôn thê và vị hôn thê đang mang thai lại còn cách biệt một trời một vực nữa.
Ánh mắt của mọi người nhìn cô ngay lập tức thay đổi hẳn, giống như thấy cả núi vàng đang phát sáng lấp lánh. Ai nấy cũng háo hức chuẩn bị tiến lại gần, không cần nhiều, chỉ cần có thể ở chân núi nhặt được một ít vàng cũng tốt rồi!
Chỉ có Cố Phương Lan xì mũi coi thường, trong nội tâm bà ta đã mơ hồ nghĩ thông suốt mặt lợi và hại rồi, nhưng kêu bà ta phải cúi đầu trước con hồ ly này, như chó quẫy đuôi mừng chủ, đúng là nằm mơ!
“Ôi, thật không ngờ, mấy ngày không gặp mà đã âm thầm mang thai rồi, tốc độ nhanh đấy, quả thật là quá giỏi!”
Bà ta đang cố tình châm chọc Dạ Cô Tinh nhà được hưởng phú quý nhờ con, muốn dùng đứa con này để trói buộc An Tuyển Hoàng!
Ánh mắt lạnh lùng, Dạ Cô Tinh cảm thấy “âm thầm mang thai” cái từ này nói ra nghe thật chói tai, một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt cô, lúc này cô rất muốn dùng kim chỉ khâu lại cái miệng thối nát của người nào đó.
Con của cô, quang minh chính đại, tại sao lại nói là âm thầm?
Thấy Dạ Cô Tinh cáu kỉnh, Minh Chiêu lạnh lùng nói: “Bà Giang xin hãy ăn nói cận thận!”
Cố Phương Lan hừ một cái, cảm giác ưu việt như được lộ rõ: “Cậu là cái thứ gì? Là người ăn kẻ ở mà lại chẳng có tí phép tắc nào.”
Hay cho chiêu chỉ cây dâu mắng cây hòe, mượn gió bẻ măng nói xéo mình, bà cô này thật sự nghĩ mình là quả hồng mền sao? Xem ra lần giáo huấn trước vẫn chưa đủ sâu sắc!
“Bà Giang, tôi không nói, không có nghĩa là tôi dễ bị bắt nạt. Người của nhà họ An, cũng không đến lượt bà lên tiếng dạy dỗ!” Cô quát mạnh một tiếng, làm Cố Phương Lan bị giật mình lui về phía sau nửa bước.
“Cô.” Cố Phương Lan tức giận đến mức toàn thân run rẩy, bị một đứa nhỏ dạy dỗ? Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người thế này, làm nhà họ Giang mất hết mặt mũi!
Bà ta nghiến răng chế nhạo, quay sang Lận Tuệ đang lo lắng: “Bà Kỷ, đây là cháu dâu nhà họ Kỷ của bà? Giỏi thật, không coi người lớn ra gì, ỷ thế hiếp người!”
Cố Phương Lan hẳn là rất tức giận, đã gọi một tiếng “bà Kỷ” chứ không còn gọi “Tiểu Tuệ” thân mật như hồi nãy nữa.
Lận Tuệ càng thêm lo lắng, ánh mắt trách cứ nhìn về phía Dạ Cô Tinh, người phụ nữ này đúng là không có giáo dục!
Dạ Cô Tinh lại chỉ nở nụ cười trào phúng, Cố Phương Lan chính là một con chó điên, dù bắt được ai thì cũng sẽ cắn, còn Lận Tuệ chỉ như một gốc cỏ dưới chân tường, lắc lư vô định, tính cách yếu ớt, mà đầu óc đơn giản như một kẻ ngu xuẩn!
Đến thời điểm này, mà bà ta vẫn không biệt biệt được đâu là bạn đâu là thù, giúp đỡ một kẻ xấu bụng đến làm mất mặt gia đình mình, thật không biết nhiều năm như vậy, bà ta làm sao có thể sóng sót được ở cái xã hội thượng lưu này.
Chắc hẳn bị không ít người đem ra làm vũ khí!
“Bà Giang là con nhà danh giá, có tri thức hiểu lễ nghĩa, chắc hẳn cũng biết một câu ngạn ngữ cổ “yêu thương người khác thì người ta cũng sẽ yêu thương lại, kính trọng người thì sẽ được kính trọng lại”, tôi thấy bà cũng không phải quá già, sao lại học được chiêu cậy già lên mặt rồi? Dạ Cô Tinh cười nhạt như mây khói.
Cố Phương Lan mặt tái xanh, cổ họng như mắc xương cá, hai mắt trợn trừng đầy phẫn nộ, môi giật giật nhưng không nói được lời nào.
Đích thực là bà ta chủ động khiêu khích trước, một câu đơn giản “âm thầm mang thai” mà thôi, không ngờ người phụ nữ này lại không hề nể nang gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)