“Rõ!”
Dạ Cô Tinh thận trọng nhìn chằm chằm vào biểu hiện của An Tuyển Hoàng, phát hiện ra rằng sắc mặt vốn đã lạnh lùng của anh đã chuyển sang tối đen.
Đang định mở miệng nói, lại bị những hành động tiếp theo của An Tuyển Hoàng làm cho á khẩu——
Cổ tay bị siết chặt, đôi môi ấm áp của anh theo sau, Dạ Cô Tinh sửng sốt, sau đó vô thức lùi ra xa, nhưng lại bị bàn tay to khác của anh giữ lấy gáy, thoáng thấy khuôn mặt giận dữ của Dạ Huy Nguyệt, một tiếng thở dài khẽ thốt ra, cô đưa tay khoác lên bờ vai rộng của anh và khẽ hôn lại.
Nụ hôn này, rất ngắn ngủi, nhưng đối với Dạ Huy Nguyệt, nó lại dài như một mùa thu, sự giận dữ, ghen tuông và oán hận của cậu đều như lá rụng rơi xuống và tan thành cát bụi.
Cho đến giờ phút này, cậu như vừa mới tỉnh giấc.
Tình yêu và nỗi ám ảnh, là sự quyến luyến của cậu em trai đối với chị gái, niềm khao khát của bé trai dành cho bé gái, như một giấc mơ thuần khiết, được bọc trong những quả bong bóng bảy màu sắc, chúng bay ngày càng cao, cho đến một ngày, bong bóng vỡ tung, mới giật mình thức giấc, cô gái đã đứng bên cạnh một người đàn ông khác mỉm cười nhẹ nhàng, trong khi chàng trai vẫn còn là một cậu bé.
Trái tim của chàng trai vốn nhạy cảm và mong manh, từng bước, từng động thái đều thận trọng.
Đau lòng không?
Hẳn là có đau lòng…
Có đau lắm không?
Hẳn là sẽ đau lắm…
Nhưng, ngoài đau đớn, ngoài đau khổ, còn có cả vui mừng——
Cô gái quá xinh đẹp, quá giỏi giang, đôi vai gầy của một cậu thiếu niên cũng không thể đem cho cô ấy hạnh phúc mà cô xứng đáng có được, vì thế cần một người đàn ông đầu đội trời chân đạp, vì cô mà chống đỡ cả bầu trời, bảo vệ cô cả đời không chút lo lắng, bình yên và vui vẻ.
Dạ Cô Tinh nhìn bờ vai của cậu dần dần sụp xuống, đôi mắt ngân ngấn nước che giấu sự đau khổ chưa từng có.
Không phải cô không biết tình cảm của Huy Nguyệt đối với mình, không chỉ là về tình thân, nhưng cũng không phải thắm thiết như tình yêu, mà là một loại tình cảm nhập nhằng ở giữa ranh giới đó.
Có câu này có lẽ thể hiện được rõ nhất loại tình cảm này “ở trên tình bạn, ở dưới tình yêu”.
Bàn tay rộng rãi của anh ôm chặt lấy eo cô, giống như những người khác, mạnh mẽ, sắc sảo và không thể chối cãi.
Đó là bởi vì cô hiểu, vì vậy, cô không thể đành lòng, vậy thì để cho anh vung dao, cô không nỡ, vậy hãy để cho anh chặt đứt.
Đôi mắt xinh đẹp của Diệp Nhĩ liếc mắt một cái, đều nói chỉ cần có ba người phụ là thành một cái chơ, bây giờ xem ra hai người đàn ông này cũng không kém! Thật là thú vị!
Ngay cả Nguyệt Vô Tình, người luôn lạnh nhạt và cao ngạo cũng không thể không nhìn Dạ Huy Nguyệt, còn Minh Chiêu và Minh Triệt thì trong lòng lại điên cuồng khen ngợi.
Dám lớn tiếng với gia chủ, nhòm ngó người phụ nữ của gia chủ, cuối cùng là mắng chửi gia chủ là “tên cầm thú”, đây không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất là —— sau khi làm xong mấy chuyện này, còn có thể bình an vô sự, Dạ Huy Nguyệt, là người đầu tiên!
Trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng nhiều hơn thế là sự lĩnh ngộ.
Thì ra, gia chủ yêu người phụ nữ này nhiều như vậy.
“Đi theo tôi.” Lạnh lùng nói ba chữ, An Tuyển Hoàng đi tới phòng làm việc.
Dạ Huy Nguyệt suy nghĩ một lúc, sau đó cất bước đi theo.
Dạ Cô Tinh có chút mệt mỏi, khó chịu đỡ trán, dùng hai tay đỡ lấy bụng, nói: “Mọi người từ từ dùng bữa nhé.” Nói xong xoay người đi vào phòng ngủ.
Diệp Nhĩ nhíu mày thích thú, hôn gió về phía ba người đàn ông mang vẻ đẹp khác nhau ở đối diện: “Em cũng no rồi, các anh ăn từ từ nhé.”
Sau đó, đứng dậy đuổi theo Dạ Cô Tinh, khi đi ngang qua thím Vinh, khẽ huých hông một cái: “Ai da! Xin lỗi, bà không sao chứ, người lớn tuổi xương cốt yếu rồi, bị hỏng thì làm thế nào đây?”
Thím Vinh đang bưng bát canh nóng vừa từ trong nhà bếp đi ra thì bất ngờ bị ai đó đụng phải, canh trào ra làm đổ lên mu bàn tay, bỏng đến mức phải nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn phải cố gắng giữ cho vững, đây là quy tắc!
Nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của cô dần xa, sắc mặt của thím Vinh tái nhợt, khói xanh lơ lửng trên đầu.
Trong lòng âm thầm nguyền rủa người phụ nữ ngông cuồng phóng túng đó.
Về phần đang mắng những ai, e rằng không phải chỉ có Diệp Nhĩ, dù sao người đưa Diệp Nhĩ về làm khách cũng là Dạ Cô Tinh.
Minh Triệt nhìn bàn ăn thịnh soạn trước mặt, dùng cùi chỏ huých huých Nguyệt Vô Tĩnh: “Nè, chúng ta vẫn phải ăn sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)