Tay cầm đũa của Nguyệt Vô Tình khẽ run lên, trong lòng Minh Chiêu run lên, miếng thịt mà Minh Triệt vừa gắp cho vào miệng đã lăn ra góc bàn…
“Sườn xào chua ngọt, táo caramen, khoai tây xào… Vâng, tôi cần chanh cắt lát… Ba mươi phút… cứ giao tới văn phòng là được… được rồi, làm phiền chị Lưu quá. Tạm biệt.”
Đôi mắt cô lóe lên chút nghiền ngẫm, cũng không nhìn thấu, mỉm cười.
Lần đầu tiên, nhìn kĩ đứa em trai này, đã cởi bỏ vè ngoài ngây ngô, chàng thanh niên này không còn bộ dạng như lúc ban đầu, trước mắt cô, cậu đã là một người đàn ông, bắt đầu học được cách bày mưu tính kế, và dần trưởng thành giữa bộn bề lo toan.
Lần đầu tiên làm quen với thế giới, lần đầu tiên nếm trải sự ấm áp và lạnh lẽo của tình người, chàng trai đã trở thành một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, với đôi vai rộng, vòng tay ấm áp, như một nơi trú ẩn vững chãi, không ngừng kiên định, không ngừng mở rộng..
Giữ lại những người này, không phải vì cậu ngu ngốc, không phải vì cậu kém cỏi, mà thật sự là như những gì cậu vừa nói- là vì để cho cô có cơ hội để thị uy!
Dạ Cô Tinh làm cái chức chủ tịch này quá tùy ý, quá thoải mái, Dạ Huy Nguyệt phục tùng cô, nhưng những người khác nhất định không phục.
Tạo dựng uy tín là điều phải làm, những người đó chỉ là bàn đạp mà thôi.
Dạ Huy Nguyệt lấy một tập tài liệu đưa cho cô: “Nè, chị xem đi.”
Lấy nó, mở nó ra: “Em đã đồng ý rồi à?”
Dạ Huy Nguyệt bĩu môi ngồi xuống bên cạnh cô: “Em làm sao dám? Còn đang chờ để chị chọn cơ mà.”
Dạ Cô Tinh đưa ánh mắt trở nhìn tập tài liệu trên tay, trong đó có tất cả các thông báo mời tham gia sự kiện, rồi làm người đại diện của các nhãn hàng khác nhau mà Dạ Huy Nguyệt đã nhận được với tư cách là người đại diện cho Áo Tím trong thời gian cô vắng mặt.
Trong số đó, không dưới mười cái làm đại diện cho mỹ phẩm, ba cái đại diện cho nữ trang, sau đó là lời mời làm các nhân vật chính của phim điện ảnh và phim truyền hình, khi liếc tới cột cuối cùng, Dạ Cô Tinh giật mình.
“Album?”
Dạ Huy Nguyệt sốt ruột xua tay: “Đừng quan tâm tên điên đó, hãy nhìn những cái khác…”
“Em nghĩ, bây giờ chị còn đóng phim được sao?” Dạ Cô Tinh vỗ về quả bóng tròn trên bụng, bây giờ hễ cô thấy truyền thông và các tay săn ảnh là sẽ đi đường vòng, còn đại tài tiểu dụng, nhờ Minh Chiêu dùng kỹ năng phản trinh sát để không bị ai theo dõi, chính vì để thông tin cô mang thai không bị lộ ra ngoài, ít nhất, cô không thể để sự việc bị truyền thông phát hiện trước khi sinh.
Nếu mà bị phát hiện thì mọi chuyện lại nháo nhào cả lên, nàng không sợ bị chất vấn, công kích, nhưng nàng rất sợ phiền!
Dạ Huy Nguyệt dựa lưng vào ghế sô pha, vươn tay đặt lên vùng bụng tròn trịa của chị mình, bất lực nói: “Hai nhóc lúc nào mới chịu ra ngoài đây! Một đống tiền luôn đó…”
Dạ Cô Tinh cười chọc vào đầu cậu: “Coi cái mặt ham tiền kìa!”
“Chị à, em nghĩ chị nên quyết định chuyện làm đại diện và đóng phim trước, để em báo cho bên kia một câu trả lời chính xác.”
Dạ Cô Tinh gật đầu: “Ừm, cũng hợp lý.”
Nói xong, cô bắt đầu nghiêm túc xem tài liệu trong tay.
“Bầu trời thành phố” ăn khách, chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé cao nhất cho một bộ phim tình cảm đô thị Hoa ngữ, cũng được đứng trong hàng ngũ doanh thu đến hàng tỷ, đạo diễn Vương Thạch, với sự tham gia của nam nữ chính Tiêu Mộ Lương, Áo Tím, ngay cả Hứa Đình, người đóng vai nữ phụ cũng bật lên thành sao, danh tiếng của cô ấy cũng tăng cao.
Lần trước nói chuyện điện thoại với Mộ Lương, đã là nửa tháng trước, Dạ Cô Tinh chỉ là hỏi về tình hình bình phục cánh tay của anh ta, không quên dặn dò anh phải nhớ đến chỗ Hà Thủy Quang tái khám đúng giờ.
Chưa tới năm phút đồng hồ, anh ta đã bị gọi đi, hiển nhiên là đang rất bận, buổi tối vẫn còn đang ở trong đoàn làm phim.
Sau đó, Dạ Cô Tinh không gọi điện lại cho anh ta nữa, ngược lại, cô có liên lạc với Hà Thủy Quang vài lần, biết được tình hình của Tiêu Mộ ngày càng tốt hơn, nhưng có một điều cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Mỗi khi Tiêu Mộ Lương đến xem xét, trên cánh tay lại có những vết xước mới, Hà Thủy Quang hỏi anh ta, anh ta chỉ nói bị một con vật cào khi quay phim.
Sau khi Dạ Cô Tinh biết tin, ngay lập tức gọi đến hãng phim để xác nhận, và được biết trong khoảng thời gian này anh ta có quay một bộ phim liên quan đến con mèo, nên lúc này cô mới yên lòng.
Sau khi xem xong tài liệu trong tay, Dạ Cô Tinh quay sang nhìn Dạ Huy Nguyệt, nở nụ cười nói: “Không phải em đã chọn xong rồi sao?” Dạ Cô Tinh chỉ vào mấy dấu tích được đánh dấu bằng bút chì trong vài dự án.
Dạ Huy Nguyệt đi tới và xoa tay: “Em nghĩ như thế này này, chị thấy đấy, hai quảng cáo này, một là thương hiệu quần áo đứng đầu trong nước, và một là túi xách cao cấp của Pháp, cả hai đều là giúp chị tích lũy sự nổi tiếng trong và ngoài nước. Còn về phần phim truyền hình, đạo diễn Lý Khôn rất nổi tiếng trong ngành này, nhưng em xem kịch bản thì có 52 tập, em sợ chị không có thời gian nên vẫn chưa dám quyết định, phần còn lại đều là phim tuy trả lương cũng khá nhưng hầu như toàn là phim không hay, hoàn toàn đập vỡ bảng hiệu nên em muốn trả lại. Chị nghĩ sao?”
Dạ Cô Tinh chỉ vào cột cuối cùng: “Cái này em còn chưa nói.”
Dạ Huy Nguyệt sốt ruột nhíu mày, cả khuôn mặt như sắp dính vào nhau: “Không phải em đã nói rồi sao, đó là một tên điên, không cần quan tâm!”
“Nhưng em vẫn liệt kê vào đây.” Dạ Cô Tinh mỉm cười, bây giờ không có mấy ai có thể làm cho Huy Nguyệt phát hỏa như thế được, không nhiều lắm.
“Thì chẳng qua là vì thấy anh ta dù sao cũng có chút danh tiếng, nên mới xếp vào thôi!”
“Có chút?” Vị đại thần xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng những ca khúc được yêu thích nhất, một ca sĩ kiêm nhạc sĩ tài năng, thế mà cậu lại chỉ nói là có chút danh tiếng, Dạ Cô Tinh cảm thấy những lời này có chút mùi ghen tỵ nha!
“Hai người đã từng có khúc mắc à?”
Dạ Huy Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng: “Không chỉ là khúc mắc, mà là vấn đề lớn!”
Dạ Cô Tinh nhíu mày: “Là sao?”
“Tên đó lại dám chiếm chỗ đậu xe của em!”
“Chứ không phải em cướp của người ta à?”
“Em được nhận nền giáo dục đại học, có phẩm chất, năng lực, làm sao có thể cướp đồ của người khác được chứ?” Dạ Huy Nguyệt cao một mét tám đang chém gió hăng say, vừa đúng lúc bị chị gái đưa cơm tới đang đẩy cửa ra thì nhìn thấy, đôi mắt trợn trọn, nhịn cười, lúng túng gọi—
“Dạ, Dạ tổng”
Dạ Cô Tinh lại không nhịn được bật cười thành tiếng.
Dạ Huy Nguyệt đỏ mặt, ho nhẹ hai tiếng, rồi vẫy tay với người đang đi tới: “Chị Lưu vất vả rồi, chị cứ để đó là được rồi, xong rồi thì ra ngoài đi.”
Chị Lưu lần lượt đặt mấy đĩa đồ ăn xuống, cuối cùng đặt hai bát cơm trắng, gật đầu với Dạ Cô Tinh một cách tử tế rồi rời khỏi văn phòng.
Cô liếc nhìn gương mặt đang giả vờ nghiêm túc của Huy Nguyệt nói: “Được rồi, đừng giả vờ nữa, lại đây ăn cơm đi.”
Dạ Huy Nguyệt cười khúc khích, ngồi xuống, bưng một bát, gắp một miếng sườn, vừa cho vào miệng đã phải phun ra.
Tay Dạ Cô Tinh đang gắp cũng phải dừng lại: “Có vấn đề gì sao?”
“Cái này, cái này… ngọt quá đi mất! Bỏ hết cả hũ đường sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)